Dịch: Dưa Hấu

“Nửa Đêm Hồng Trà, ngươi từng có đồng đội chết ở bên trong sao?”

“Đương nhiên là có, hơn nữa còn không chỉ một người. Ha ha, muốn đi con đường này thì phải luôn chuẩn bị sẵn tâm lý như vậy.”

“Đáng sợ thật. Vậy một nữ tử như ngươi tại sao còn muốn vào đây?”

“Chán thôi. Bên ngoài đã chẳng còn gì để chơi nữa, ngươi nhìn nơi này xem, kích thích biết bao.”

“...” Sơ Vũ không quá đồng tình.

“Kỹ năng của ngươi là tăng Sức Mạnh?”

“Đúng.”

“Vậy nhớ lần sau trước khi chiến đấu phải gia trì cho chúng ta.”

“Được.”

Hắc Vũ dường như đã xử lý xong thứ trong tay, dùng mảnh đá đựng một ít rồi chia cho từng người.

Bạch Cốt không nhúc nhích.

Mục Hàn Xuyên nhận lấy, uống một ngụm chất lỏng sền sệt không nhiều trên mảnh đá để bổ sung lượng nước trong cơ thể.

Còn phần vụn cỏ đã nghiền nát phía trên thì hắn không ăn, hắn vẫn chưa quá đói.

“Đây là gì vậy?” Sơ Vũ mở to mắt.

Vừa rồi nàng tận mắt nhìn thấy Mục và Hắc Vũ ăn thứ này.

Cái này thật sự ăn được sao?

Nửa Đêm Hồng Trà đưa cho Sơ Vũ một phần, giải thích: “Anh Thảo. Một loại thực vật tương đối phổ biến trên Thí Luyện Tinh, bên trong có một lượng rất ít chất lỏng, miễn cưỡng có thể coi như nước để bổ sung. Phần vụn sợi cỏ sau khi nghiền cũng ăn được, khó ăn một chút, nhưng có thể bổ sung chút thể lực.”

Khi tiến vào Thí Luyện Tinh, ngoài một ít quần áo, mặt nạ và những thứ không ảnh hưởng đến cân bằng ra, những thứ khác đều không thể mang vào, càng không cần nói tới thức ăn hay gia vị.

Cho nên chỉ cần thứ gì có thể giúp mình sống sót thì đều phải ăn.

“À...”

Ăn cỏ? Nàng cảm thấy mình vẫn ổn, cũng chưa quá đói, không cần ăn.

“Muốn sinh tồn trên Thí Luyện Tinh thì nhất định phải thích nghi với mọi thứ ở đây. Chúng ta phải ở Tịch Tẫn Hoang Nguyên ba ngày, nơi này thứ duy nhất có thể ăn được chỉ có cái này.”

“Ngươi nhất định phải tùy thời bổ sung, duy trì trạng thái cơ thể tốt nhất. Lần sau muốn bổ sung chưa chắc đã biết là lúc nào, ai biết ngoài ý muốn sẽ xuất hiện khi nào.”

Cả đội bọn họ không ai mang theo đạo cụ phụ trợ Hộp Thức Ăn, nếu thật sự mang thứ đó vào thì mới là ngu xuẩn, hoàn toàn lãng phí ô đạo cụ có hạn.

“Ta vẫn chưa đói, lát nữa ăn.” Sơ Vũ lặng lẽ đặt mảnh đá sang bên cạnh, chỉ riêng mùi kia đã khiến nàng hơi chịu không nổi.

Một chút chất lỏng sền sệt này thật sự có thể bổ sung nước sao?

Đống vụn cỏ nát này thật sự ăn được?

Mục Hàn Xuyên đang ngồi ngẩn người ở cửa hang bỗng nhiên nhìn ra bên ngoài.

Hắc Vũ cách đó không xa cũng đồng thời ngẩng đầu.

Bạch Cốt nhận ra khác thường, quay sang hỏi: “Có chuyện gì?”

“Phía trên có động tĩnh.”

Mục Hàn Xuyên vừa nghe thấy tiếng vật gì đó rơi xuống đất.

Khoảng cách hơi xa, nhưng vật rơi xuống hẳn không nhỏ.

Sơ Vũ lặng lẽ co người lại một chút.

Lại có chuyện nữa?

Khóe miệng Bạch Cốt mất tự nhiên giật giật, trước đây cũng chưa từng liên tục xảy ra nhiều tình huống như vậy.

Hôm nay rốt cuộc là thế nào? Bạch Cốt đi tới cửa hang, nhìn màn đêm đen kịt bên ngoài, trong lòng hơi bất an, chỉ sợ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Vào thời điểm này, muốn tìm một hang động tạm thời khác sẽ rất phiền phức, nguy hiểm cũng quá lớn.

“Hắc Vũ, ngươi lên trên kiểm tra một chút. Cẩn thận.”

“Được!” Hắc Vũ bước ra khỏi cửa hang, đảo mắt quan sát bốn phía rồi chậm rãi lần mò ra ngoài.

Hắc Vũ vô cùng cẩn thận, mỗi bước đều giẫm lên những tảng đá đen, tránh những vùng chất lỏng màu đen đọng trong bùn.

Mấy người đều tập trung tinh thần chuẩn bị, vốn cho rằng sẽ phải chờ một lúc.

Không ngờ chưa tới mười lăm giây, phía trên đã truyền xuống tín hiệu tiếng côn trùng của Hắc Vũ.

“Không có nguy hiểm!” Nửa Đêm Hồng Trà cũng đi tới cửa hang, nàng nghe hiểu tín hiệu.

Sơ Vũ lặng lẽ đi theo bên cạnh Nửa Đêm Hồng Trà, muốn nghe xem bọn họ định làm gì.

Bạch Cốt lần lượt giơ ba ngón tay, chỉ về ba phương hướng.

Nửa Đêm Hồng Trà và Mục Hàn Xuyên lập tức hiểu ý.

Bạch Cốt men theo dấu chân Hắc Vũ đi lên mặt đất.

Nửa Đêm Hồng Trà nhảy lên một tảng đá đen ngoài hang, ngồi xổm tại đó cảnh giới bốn phía, chờ mệnh lệnh tiếp theo.

Mục Hàn Xuyên tháo khiên tròn xuống, bước ra cửa hang, đứng trên một tảng đá đen, không nhúc nhích.

Sơ Vũ xách chiếc rìu của mình đứng ở cửa hang, nàng không dám đi ra, cũng không dám một mình trở lại chỗ cũ ngồi.

Mấy người này chẳng cần trao đổi với nhau, nàng thậm chí còn chẳng nghe thấy kế hoạch gì.

Trên mặt đất, Hắc Vũ chỉ về một phương hướng.

Bạch Cốt nhìn sang, ngoài trăm mét, một con chim lớn dài hơn ba mét đang nằm trên mặt đất, không rõ sống chết.

“Sí Linh Tộc!” Đây là một chủng tộc có năng lực phi hành.

Khả năng tác chiến trên không đương nhiên không yếu, mà thực lực khi chiến đấu trên mặt đất cũng rất mạnh.

Nếu gặp cả một đội Sí Linh Tộc hoàn chỉnh, rút lui mới là thượng sách. Bọn chúng quá linh hoạt, cũng quá toàn diện.

Đây lại là tình huống gì?

Lại nhặt được một kẻ sắp chết?

Lần thí luyện đoàn đội này bọn họ vốn đã chuẩn bị từ bỏ tranh thưởng, kết quả lại liên tục có con mồi chủ động đưa tới cửa!!

“Tình hình thế nào?”

“Không rõ. Hình như lại là một tên không hiểu quy tắc nơi này, bị chất lỏng đen ăn mòn cơ thể rồi từ trên trời rơi xuống.” Bạch Cốt không tùy tiện tiến lên kiểm tra.

Gã cẩn thận nói: “Ngươi đi xem xung quanh.”

Bạch Cốt cố ý chỉ về một phương hướng, ở đó là sườn khuất. Nếu thật sự có mai phục, khả năng lớn nhất chính là ở đó.

Hắc Vũ gật đầu, men theo hướng kia dò xét.

Đợi khoảng hai phút, mãi tới khi tiếng côn trùng của Hắc Vũ lần nữa truyền tới, xác nhận xung quanh không có tình huống gì, Bạch Cốt mới hành động.

Bạch Cốt giẫm lên từng tảng đá đen, tiến lại gần tên Sí Linh Tộc kia. Khi tới gần, đối phương vẫn còn một hơi.

Hơn nửa cơ thể nằm trong một chỗ trũng đã bị chất lỏng màu đen lấp đầy, cơ thể đang nhanh chóng bị chất lỏng kia ăn mòn.

Xác định không còn nguy hiểm, Bạch Cốt tiến lên kết thúc đối phương.

...

“Thế nào?”

Cả tiểu đội trở lại trong hang.

Nửa Đêm Hồng Trà hỏi tình hình.

Sơ Vũ lại xách chiếc rìu nhỏ của mình, lặng lẽ dịch tới cạnh cửa hang.

“Là một tên Sí Linh Tộc. Dính phải chất lỏng đen, cơ thể đã bị phá hủy nghiêm trọng, bị ta giải quyết.”

“Ách... Vận khí của chúng ta tốt như vậy sao?”

Đây đã là thí luyện giả thứ ba bọn họ giải quyết trong hôm nay, biết đâu trong số năm mươi bảy đội, thứ hạng hiện tại của bọn họ đã rất cao!!

“Có lẽ có thể thử tranh một chút...” Hiếm khi Hắc Vũ chủ động lên tiếng.

Có thể nhìn ra Hắc Vũ rất mong chờ lần thí luyện đoàn đội này, không muốn dễ dàng từ bỏ.

“Nếu điều kiện cho phép thì cũng không phải không được.” Nửa Đêm Hồng Trà cũng không phản đối.

Mục Hàn Xuyên không phát biểu ý kiến.

Hắn liếc Sơ Vũ bên cạnh, trong mắt nàng sáng lấp lánh, chỉ thiếu chủ động nói thẳng rằng nàng cũng tán thành, mặc dù trong lòng vẫn rất sợ.

Bạch Cốt lại rất do dự, vừa bắt đầu đã tiện tay lấy được ba lượt đánh bại, quả thật là một cục diện rất tốt, nhưng gã cũng lo sẽ xảy ra ngoài ý muốn.

Buổi chiều khi bọn họ rời đi, đã từng xuất hiện một lần ngoài ý muốn rồi.

“Ở đây nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, không bằng ra ngoài đi dạo một vòng. Biết đâu còn có thể nhặt được món hời.”

“Ta một mình ở lại trông Sơ Vũ là được.” Mục Hàn Xuyên lên tiếng.

Hắn đã nhìn ra những người này đều không muốn từ bỏ, vừa hay bản thân hắn cũng không muốn kết thúc như vậy.

Dù sao người ra ngoài mạo hiểm là ba người bọn họ… Hắn chỉ cần co ở đây trông đại tiểu thư, yên lặng hưởng thành quả là được.

Thật sự nhặt được lợi thì kiếm lời, không nhặt được cũng chẳng mất gì, trong lòng hoàn toàn không có gánh nặng.

Mỗi hành tinh, mỗi chủng tộc đều có hoàn cảnh nội bộ khác nhau, mức độ phức tạp hoàn toàn không kém Nhân Tộc.

Có lẽ khả năng trao đổi thông tin của bọn họ không thông suốt.

Rất nhiều đội ngũ có thể là lần đầu tiên tới Tịch Tẫn Hoang Nguyên, không có con đường nào để biết tính đặc thù của nơi này.

Đây chính là ưu thế cực lớn của đội bọn họ, nhất định phải nắm lấy sự hỗn loạn của ngày đầu tiên.

Qua hôm nay, ưu thế này sẽ không còn nữa.

Ba người chờ chính là câu này của Mục, bọn họ chỉ sợ hắn không muốn gánh thêm trách nhiệm.

Giờ thì tốt rồi.

“Được, vậy quyết định như thế.”

“Mục và Sơ Vũ ở lại trông coi. Ba người chúng ta ra ngoài tìm dấu vết của những đội khác.”

“Nhớ kỹ, một khi có phát hiện thì không được tùy tiện ra tay. Chờ chúng ta tới đông đủ, nhất định phải bảo đảm một kích giải quyết.”

Bạch Cốt đã rất chú ý tới lòng tự trọng của Sơ Vũ.

Nói dễ nghe là để nàng ở lại trông coi, thực tế chính là Mục ở lại chuyên bảo vệ nàng.

“Được.”

“Ừm.”

“Đi thôi. Nếu gặp một đội ngũ hoàn chỉnh thì lập tức rút lui, không được chần chừ.”

“Hiểu.”

“Biết rồi!”

“Ta tăng Sức Mạnh cho các ngươi.”

Sơ Vũ cuối cùng cũng tìm được chỗ phát huy tác dụng, lần trước không kịp thể hiện, lần này nhất định phải biểu hiện một chút.

Nàng lần lượt thi triển kỹ năng phụ trợ lên ba người.

Gia trì Sức Mạnh.

Hiệu quả kéo dài trong một giờ, thuộc tính mỗi người được tăng không giống nhau.

Bạch Cốt có thuộc tính Sức Mạnh cao nhất, nhận được hơn 30 điểm gia trì Sức Mạnh.

Nửa Đêm Hồng Trà và Hắc Vũ thì ít hơn một chút.

“Rất không tệ.” Bạch Cốt không hề keo kiệt, thoải mái khen một câu, giá trị cảm xúc cho rất đúng chỗ.

Ba người rời khỏi hang động.

Khoảng cách giữa họ đều không xa, duy trì đội hình tam giác tiến về phía trước, dần dần biến mất trong màn đêm.

Mục Hàn Xuyên ngồi ở cửa hang, vô cùng thả lỏng. Bọn họ đều là lão luyện, chẳng có gì đáng lo.

Trong tình huống bình thường, chất lỏng đen sẽ không dính được lên người bọn họ. Thứ thật sự cần nghiêm túc đề phòng vẫn là những đội thí luyện khác.

“Mục, có phải ta đang liên lụy các ngươi không?”

Mục Hàn Xuyên cầm chiếc rìu nhỏ trong tay Sơ Vũ lên nhìn thử, phẩm chất không thấp, là một chiếc rìu tốt.

Hắn ném trả cho nàng, rồi lại nhìn ra màn đêm bên ngoài.

“Đừng có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào. Nhớ kỹ, ngươi mới là nhân vật chính. Cho dù tất cả chúng ta đều xảy ra chuyện, cũng không có bất kỳ quan hệ gì với ngươi, càng không phải chuyện ngươi nên quan tâm. Thứ duy nhất ngươi cần quan tâm chính là an nguy của bản thân.”

“À...”

Hắn đúng là biết an ủi người thật, đơn giản là chẳng coi bản thân mình và Bạch Cốt bọn họ ra gì.

Nhưng trong lòng Sơ Vũ vẫn rất vui, đây là một đội ngũ có tố chất rất tốt, người nhà chọn cho nàng quả nhiên không tệ.

Trước đây nàng vẫn luôn cảm thấy thí luyện giả ai cũng rất khó tiếp xúc.

“Mục, bây giờ ngươi là cấp E sao?”

“Phải.”

“Ngươi chủ tu Thể Phách, vậy tức là Thể Phách cấp E, những thuộc tính khác đều cấp F rồi?”

“Ách...” Ngươi nói sao thì là vậy đi.

“Ngươi lợi hại thật đấy. Chỉ dựa vào chính mình mà đã đạt tới cấp E. Ta đều dựa vào gia đình, bây giờ mới chỉ có hai thuộc tính vừa đạt cấp F, tăng lên khó quá.”

“Đã rất lợi hại rồi.” Mục Hàn Xuyên không phải khen mù quáng.

Nàng thật sự rất lợi hại, chẳng lẽ hắn có thể nói mình cũng chỉ có mỗi Thể Phách vượt qua cấp F sao?

Ba thuộc tính còn lại đều chưa đạt tới cấp F...

“Vẫn kém ngươi xa lắm, ngươi tham gia thí luyện mấy năm rồi? Ta năm nay 21 tuổi, ăn Thẻ Đạo Cụ suốt ba năm mới đạt tới cấp F như bây giờ.”

Nữ tử này hình như bằng tuổi ta...

Nếu không phải tình trạng của ta hơi đặc biệt, chỉ tăng Thể Phách, thì thật ra có lẽ cũng chỉ cao hơn nàng một chút thôi.

Bọn nhà giàu đáng ghét!!

“Ta lớn hơn ngươi mấy tuổi.”

“Vậy cũng rất lợi hại.”

“Chờ lần thí luyện đoàn đội này kết thúc, tháng sau ta vẫn tìm đội các ngươi được không? Người trong đội các ngươi đều rất tốt.”

“Ha ha...”

Đó chỉ là đối với vị kim chủ như ngươi thôi, đổi một kẻ kéo chân khác vào thử xem!!

“Mục, thí luyện cá nhân là như thế nào?”

“Rất khó...”

Không nhìn ra nữ tử trông dịu dàng ít nói này lại là một người nói nhiều.

Vấn đề thật sự rất nhiều…