Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 43. Cường Sát Hoàng Ký
Dịch: Dưa Hấu
Rời khỏi nội thành Thiên Lan Thành, Mục Hàn Xuyên đột nhiên nhảy khỏi xe, đáp xuống sườn núi phủ đầy cây cối rậm rạp.
Hai người trên xe lập tức thắng gấp, nhưng khi đuổi xuống thì đã chẳng còn thấy bóng dáng hắn đâu.
“Giờ làm sao?”
Một người trong đó sắc mặt khó coi, muốn xuống xe thì cứ nói một tiếng, nhảy cái quỷ gì chứ? Chẳng lẽ bọn họ còn không cho hắn đi sao...
“Cũng coi như đã đưa ra khỏi thành rồi. Chính hắn muốn đi thì cứ để hắn đi, không liên quan tới chúng ta. Đi, trở về.”
“Phải.”
Mục Hàn Xuyên sau khi nhảy xe lại không hề rời khỏi Thiên Lan Thành, trái lại vòng ngược trở về nội thành.
...
Hoàng Kỵ và Hoàng Ký lúc này cũng đã rời Mục gia, không dám tiếp tục ở lại. Sắc mặt vị cô phụ kia của bọn họ khó coi đến cực điểm, hai người nào còn dám nán lại.
“Đại ca, chúng ta về nhà sao?”
“Về cái rắm. Tối nay ta còn hẹn Bân ca.” Hoàng Ký nhíu mày.
“Nhị cô chẳng phải bảo mấy ngày tới chúng ta ở nhà tránh một chút sao?”
“Sợ cái gì? Đây là Thiên Lan Thành, địa bàn của chúng ta. Người Tô gia thì sao? Chúng ta lại đâu có chọc vào họ!”
“Huống chi họ tới là để từ hôn, chứ đâu phải tới giúp Mục Hàn Xuyên. Chẳng lẽ còn cố ý tìm tới đối phó hai huynh đệ chúng ta?”
“Đừng tự dọa mình. Nên làm gì thì làm đó.”
Trong lòng Hoàng Ký cũng dao động đôi chút.
“Được thôi.”
Vừa hay tối nay hắn cũng có hẹn, dù cuộc hẹn ấy phần nhiều chỉ là hắn đơn phương mong muốn...
...
Chớp mắt đã tới ban đêm, cuộc sống về đêm náo nhiệt bắt đầu.
Tám giờ tối.
“Tỷ, ta ra ngoài dạo một chút.”
Sau khi theo tỷ tỷ đi thăm hỏi xong, Tô Thanh Vũ vừa trở về còn chưa ngồi ấm chỗ đã lại không chịu ngồi yên.
Tô Hàm đặt chén trà trong tay xuống, sứ chạm mặt bàn gỗ phát ra một tiếng khẽ. Nàng nhìn bóng lưng muội muội, bất đắc dĩ nói: “Cả ngày mệt mỏi như vậy, ngươi không thể nghỉ ngơi cho tử tế một lát sao...”
Tô Thanh Vũ đi tới bên cửa sổ, nhìn con phố đèn đuốc rực rỡ phía dưới, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười như có như không.
“Ta vẫn ổn, không mệt.”
“Hừ hừ.”
Tô Hàm tựa vào ghế sofa, giọng mang theo chút mỏi mệt.
“Đi đi, đi đi. Lần này tới đây chẳng giống vì chuyện từ hôn của ngươi, ngược lại giống như ta tự mình tới từ hôn vậy.”
Nàng thật sự chẳng có biện pháp nào với vị thân muội này.
Nói Tô Thanh Vũ dịu dàng thì đúng là dịu dàng, nhưng ngày nào nàng cũng không chịu ngồi yên, dường như lúc nào cũng có sức lực dùng mãi không hết, thích chạy khắp nơi chơi đùa, chưa bao giờ ngoan ngoãn ở nhà được lâu.
Rời khỏi đại tửu lâu, Tô Thanh Vũ nhìn sang Hà Hà bên cạnh.
Hà Hà khẽ gật đầu, hạ giọng cực thấp:
“Bọn họ đã tới rồi, đang bố trí. Muốn chuyển đổi tuyến giám sát trên đường rút lui cần hai giờ.”
“Được! Vậy cứ đi dạo trước đi, xem có món gì ngon không.”
“Được.”
...
Hẻm Thư Hương.
Hoàng Ký dẫn theo hai bảo tiêu bước ra khỏi một tòa thư lâu cũ kỹ.
Đã mười giờ tối mà Hoàng Ký vẫn còn ở đây bồi vị giáo hoa phẩm học kiêm ưu kia đọc sách, rõ ràng vẫn còn chưa thỏa mãn. Vừa rồi hai người mới lưu luyến chia tay, nữ sinh rời đi từ cửa trước, còn gã thì đi ra bằng cửa sau.
Không phải gia cảnh của vị giáo hoa kia khó khăn nên mới phải tới nơi này học thêm, nàng chỉ đơn thuần thích bầu không khí ở đây, dù tối muộn cũng có xe riêng của gia đình tới đón.
Không nhìn ra Hoàng Ký ban ngày mắng người hung hăng như vậy mà lại còn là một kẻ si tình, lời ngon tiếng ngọt chắc gã cũng nói rất trôi chảy.
Không giống đại ca gã, trên mặt có một vết bớt lớn như vậy, dung mạo quả thực chẳng dễ nhìn.
Điều kiện bên ngoài của Hoàng Ký thì không tệ, có một bộ túi da đẹp, quả thật có vốn liếng.
Trong bóng tối, Mục Hàn Xuyên cực kỳ kiên nhẫn, hắn đã chờ trọn ba giờ.
Hắn không trực tiếp truy tung Hoàng Ký, mà đánh dấu chiếc xe Hoàng Ký ngồi rồi lần theo nó tới đây.
Kỹ năng cấp S quả nhiên dùng rất tiện, thậm chí còn có thể xem như thiết bị truy tung!
Cửa sau mở ra, mục tiêu cuối cùng cũng xuất hiện.
Mục Hàn Xuyên miễn cưỡng lên tinh thần.
“Cuối cùng cũng tán gái xong rồi đi ra!”
Giáp trụ cấp F hiện lên trên người Mục Hàn Xuyên, hắn nhanh chóng mặc vào, khoác thêm áo ngoài, chỉ trong chớp mắt đã hoàn tất.
Hai tay đồng thời khẽ động, tay trái xuất hiện một chiếc thuẫn tay cấp F, trực tiếp cố định lên cánh tay. Tay phải thì xuất hiện một mặt khiên tròn cấp F.
Lần thí luyện trước hắn đã hỏng một mặt khiên tròn cùng một tấm đại thuẫn, nhưng trong căn cứ bí mật vẫn còn hai mặt khiên tròn và một tấm đại thuẫn.
Cộng thêm thuẫn tay cùng giáp trụ hiện tại, đây chính là toàn bộ gia sản và trang bị của hắn.
Mặt nạ quỷ được đeo lên, Mục Hàn Xuyên lặng lẽ áp sát vào tường, kiên nhẫn chờ đợi.
Người Hoàng gia… Hôm nay để các ngươi biết thế nào là hiểm ác nhân gian.
Những thứ này đều là bản lĩnh hắn học được trên Thí Luyện Tinh.
Sau này ra ngoài nhớ mang theo đầu óc, không phải ai cũng có thể tùy tiện trêu chọc!
Ba người đi tới bên cạnh xe, đang chuẩn bị mở cửa.
Khoảng cách đã đủ gần...
Vút!
Mặt khiên tròn xoay tròn với tốc độ cao, lập tức bay ra.
Mục Hàn Xuyên nắm đúng thời cơ, đột nhiên lao ra từ bóng tối, áp sát một tên bảo tiêu khác.
“Cẩn thận!”
Tên vừa lên tiếng cảnh báo còn chưa kịp rút vũ khí đã bị đánh bật vào thân xe phía sau, lập tức mất đi khả năng chiến đấu.
Tên bảo tiêu còn lại thì kịp rút vũ khí, nhưng Mục Hàn Xuyên đã trực tiếp dùng một cú xông mạnh áp sát, quật hắn xuống đất.
Hai bên lập tức lao vào giao chiến dữ dội.
Tay phải Mục Hàn Xuyên khẽ chộp về phía trước, mặt khiên tròn một lần nữa trở lại trong tay, rồi liên tiếp ép đối phương vào thế chống đỡ.
“A...”
Tên bảo tiêu cố nhịn đau, vung vũ khí phản kích.
Hai người lập tức quấn lấy nhau trong một trận ác chiến.
Thuộc tính Sức Mạnh của Mục Hàn Xuyên không cao, còn chưa đạt cấp F, lực công kích quả thật không mạnh tới mức áp đảo, nhưng phòng ngự của hắn lại đủ dày.
Hắn trực tiếp chịu đòn phản kích của đối phương, gần như không phòng thủ, hoàn toàn lấy công đối công.
Hoàng Ký đã sợ đến choáng váng.
Đây là lần đầu tiên trong đời gã gặp phải phục kích!
Bản thân Hoàng Ký cũng chẳng phải đại nhân vật gì, có tài đức gì mà lại được hưởng loại đãi ngộ này?
Nhất định là người Tô gia!
Nhị cô cảnh cáo không sai, bọn họ thật sự phái người tới đối phó hai huynh đệ gã...
Nhưng Hoàng Ký chẳng qua chỉ mắng Mục Hàn Xuyên vài câu, căn bản chưa từng trêu chọc người Tô gia.
Tại sao bọn họ lại phải làm tới mức này?
Nhị cô chẳng phải đã nói người Tô gia chỉ lợi dụng Mục Hàn Xuyên để đối phó Mục gia thôi sao?
Hoàng Ký xoay người bỏ chạy.
Vút!
Gã chưa chạy được bao xa thì mặt khiên tròn đã đuổi tới từ phía sau, đánh hã ngã mạnh về phía trước.
Chỉ còn cách thư lâu vài chục mét, Hoàng Ký đã mất khả năng tiếp tục chạy, ngã xuống sát bức tường.
Tên bảo tiêu vừa rồi vẫn liều mạng phản kích, liên tục đánh trúng Mục Hàn Xuyên bảy tám lần.
Nhưng gã lại gặp phải một kẻ điên, vũ khí đánh lên người đối phương dường như chẳng tạo được bao nhiêu ảnh hưởng, Mục Hàn Xuyên gần như không có phản ứng gì, trái lại tên bảo tiêu là người ngã xuống trước.
Mục Hàn Xuyên đi tới trước xe, thu hồi khiên tròn, sau đó lại kiểm tra tên bảo tiêu đã bị đánh gục lúc đầu, bảo đảm đối phương không còn khả năng tiếp tục chiến đấu.
Cuối cùng, hắn bước tới trước mặt Hoàng Ký, hờ hững nhìn xuống.
“Xin lỗi, xin lỗi...”
Hoàng Ký vừa hoảng sợ vừa lùi về sau, hoàn toàn không biết đối phương rốt cuộc là người Tô gia hay người do Mục Hàn Xuyên tìm tới.
Dù thế nào, xin lỗi trước rồi tính.
“Ca, ta thật sự không dám nữa! Sau này tuyệt đối không dám nữa!”
Mục Hàn Xuyên hơi nghiêng đầu, ánh mắt chuyển về phía sau rồi đột nhiên trầm xuống.
Trên bầu trời đầu ngõ, một chiếc máy bay không người lái đã xuất hiện.
Nhanh như vậy?
Động tác của mình đã đủ nhanh, vậy mà vẫn nhanh chóng kinh động tới tuần cảnh?
Xem ra hắn đã đánh giá thấp Thiên Lan Thành, nơi này không phải huyện thành nhỏ nơi hắn vẫn sống, cường độ trị an hoàn toàn không cùng một cấp bậc.
Thân hình Mục Hàn Xuyên khẽ động, ánh mắt hắn lạnh xuống.
Hoàng Ký lập tức tái mặt, gã biết mình khó thoát.
Cuộc đời của Hoàng Ký mới vừa bắt đầu, Chung Đình Đình mới chỉ vừa bị thành ý của hắn lay động, sự đề phòng cũng mới giảm xuống đôi chút.
Sao có thể kết thúc như vậy...
Mục Hàn Xuyên ra tay.
Hoàng Ký lập tức mất đi sinh cơ.
Làm xong, chạy!
Mục Hàn Xuyên lập tức tăng tốc bỏ chạy.
Phía sau, máy bay không người lái bám sát, tốc độ nhanh đến kinh người, rõ ràng mạnh hơn hàng cấp thấp ở huyện thành của hắn không chỉ một bậc.
Thứ này dường như không phải loại máy bay không người lái tiêu chuẩn của tuần cảnh, mà là công kích cơ tiên tiến hơn thuộc trang bị của chiến cảnh.
Vận khí tệ vậy sao?
Gặp phải không phải tuần cảnh, mà là chiến cảnh?
Nếu vậy, rất có thể còn có một con chó robot!
Mục Hàn Xuyên đột ngột đổi hướng, tung người nhảy xuống dãy bậc đá cao hơn mười mét.
Phía sau lập tức vang lên tiếng kính vỡ cùng tiếng kim loại va chạm.
Công kích cơ trên không đã trực tiếp khai hỏa.
Mục Hàn Xuyên không quay đầu, mũi chân vừa chạm đất, thân hình hắn lập tức xoay chuyển, lăn sang một bên rồi nhanh chóng đứng dậy, tránh khỏi hướng truy kích tiếp theo và tiếp tục lao đi.
Đoàng!
Một loạt công kích khác lướt sát bên người hắn, trong đó hai phát đánh trúng phần giáp sau lưng, còn sượt qua mấy sợi tóc.
Mục Hàn Xuyên mất thăng bằng lao về phía trước, vừa chạm đất đã liên tiếp lăn vài vòng rồi đột ngột hạ thấp người, lật vào một rãnh nông.
Hắn quay đầu nhìn lại, một con chó robot bất ngờ lao ra từ phía trước, nòng súng trên lưng lóe sáng ngay trong lúc đang bật nhảy.
Công kích cơ phía sau cùng chó robot phối hợp truy kích không ngừng.
Tốc độ của chúng nhanh hơn Mục Hàn Xuyên rất nhiều, hỏa lực liên tục ép hắn phải thay đổi phương hướng.
Hắn ép thấp thân người, lao nhanh về phía trước, cuối cùng xông vào một con hẻm khác.
Bên kia, cuộc truy kích đã hoàn toàn triển khai.
Còn tại hiện trường xảy ra chuyện, chủ nhân của công kích cơ và chó robot, một chiến cảnh đến lúc này mới chạy tới.
Các đầu mút thần kinh của hắn kết nối trực tiếp với công kích cơ cùng chó robot, không cần bất kỳ thiết bị thao tác bên ngoài nào. Những gì hai thiết bị nhìn thấy đều có thể lập tức truyền thẳng về đầu gã, đồng thời gã cũng có thể dùng ý niệm điều khiển chúng.
Chiến cảnh nhanh chóng kiểm tra hiện trường. Ba người đã tử vong, không có người sống sót.
Sắc mặt chiến cảnh lập tức thay đổi, chuyện này nghiêm trọng rồi.bHơn nữa còn xảy ra ngay trong khu vực do gã phụ trách...
Chiến cảnh lập tức truyền dữ liệu khuôn mặt về tổng bộ, chỉ trong chốc lát, thân phận những người đã chết được xác nhận.
Hai người là bảo tiêu, người còn lại thuộc Hoàng gia, tên Hoàng Ký.
Bối cảnh bản thân không tính đặc biệt, nhưng một thân phận khác của gã lại không đơn giản.
Hoàng Ký là thân chất của nữ chủ nhân Mục gia...
Chuyện đã liên quan tới Mục gia, một trong tứ đại gia tộc của Thiên Lan Thành.
Chiến cảnh lập tức cảm thấy không ổn, chuyện này e rằng không đơn giản.