Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 44. Tấn Công Hoàng Kỵ
Dịch: Dưa Hấu
“Ngõ Thư Hương xảy ra sự kiện đả thương người nghiêm trọng, ba người tử vong. Thân phận người tử vong khá đặc thù, nghi phạm là một thí luyện giả, hiện đang bỏ chạy về phía khu Ngân Hạnh Lộ. Yêu cầu chi viện khẩn cấp, yêu cầu chi viện khẩn cấp.”
Trong lúc báo cáo về tổng bộ, vị chiến cảnh kia cũng đang nhanh chóng đuổi theo.
Gã thuộc loại chủ công chính diện, thiên về Sức Mạnh, tốc độ không tính là nhanh, truy kích vốn không phải sở trường.
“Đã nhận. Đang điều động chiến cảnh xung quanh tới chi viện, hãy kiên trì.”
Ngay sau đó, trên màn hình lớn của trung tâm điều hành Phòng Vệ Ty xuất hiện hình ảnh thời gian thực do công kích cơ và chó robot của nhân viên báo án truyền về, hiện rõ cảnh truy kích kịch liệt đang diễn ra tại khu vực xảy ra chuyện.
Chỉ thấy nam tử đeo mặt nạ quỷ đang lao đi với tốc độ cao bỗng xoay người, trong lúc lùi mạnh về phía đại môn một trung tâm thương mại phía sau, hắn đồng thời ném mạnh khiên tròn ra ngoài.
Đây là kỹ pháp tiêu chuẩn của loại hình xe tăng, rất nhiều thí luyện giả chủ tu Thể Phách đều biết cách dùng tấm chắn như vũ khí, vào thời khắc quan trọng có thể ném về phía địch nhân hoặc dùng để bảo vệ đồng đội, chẳng có gì hiếm lạ.
Xác nhận.
Đây là một thí luyện giả loại hình phòng ngự, chủ tu Thể Phách!
Vù!
Chó robot nghiêng người lộn sang một bên, động tác mượt mà tránh khỏi đòn đánh. Khiên tròn sượt qua thân kim loại của nó rồi va mạnh vào lan can đá phía sau, khiến đá vụn bắn tung tóe.
‘Sự kiện khẩn cấp... Toàn bộ nhân viên cảnh vụ khu vực Ngân Hạnh Lộ chú ý. Một thí luyện giả gây án đang bỏ trốn đã tiến vào Thương Thành Hợp Bồ, hiện đang chạy về phía Tháp Thanh Sương. Nghi phạm là nam giới, thuộc loại hình phòng ngự, cấp bậc chưa rõ. Yêu cầu lập tức chi viện…’
Tuần cảnh và chiến cảnh ở gần khu vực xảy ra chuyện nhất đồng thời nhận được lệnh điều động. Đầu xe lập tức đổi hướng, nhanh chóng lao về phía hiện trường.
Mục tiêu đã được xác nhận, vừa xông vào bên trong tòa nhà của Thương Thành Hợp Bồ, đang chạy về hướng Tháp Thanh Sương, là một thí luyện giả loại hình phòng ngự.
Máy bay không người lái sau xe đồng loạt cất cánh, những con chó robot vốn im lìm cũng lập tức được kích hoạt hoàn toàn, đột ngột nhảy khỏi phương tiện rồi lao đi với tốc độ cao trên đại lộ.
Loại thí luyện giả này tương đối dễ đối phó, mức độ nguy hiểm không cao. Sau khi nhận lệnh, đám cảnh viên lập tức hành động.
Cùng lúc đó, phía đông Thiên Lan Thành, theo hướng hoàn toàn ngược lại với Mục Hàn Xuyên, trong một đại bao sương tại Thu Phong Uyển, mười ba người đang uống rượu cuồng hoan, riêng nữ nhân đã có bảy tám người.
Hoàng Kỵ hoàn toàn không biết đệ đệ mình vừa gặp nạn, lúc này vẫn đang uống rất vui vẻ cùng vị đại ca ngoài xã hội.
Người kia tên Ninh Bân, thực lực mạnh mẽ, quanh năm lăn lộn giang hồ, quan hệ với cả hắc bạch hai đạo đều rất sâu. Hộp đêm này chính là địa bàn của gã, trong đó còn có hai nhân vật lớn phía chính quyền nắm cổ phần, mỗi người chiếm ba thành.
Ninh Bân cười nâng chén.
“Hoàng Kỵ, bên Mục gia gần đây có phát hiện tán hộ chất lượng cao nào không? Năm chỉ tiêu tháng này của lão ca vẫn chưa đủ đâu.”
Ngoài mặt, Ninh Bân sở hữu mấy cơ sở kinh doanh, việc làm ăn đều cực kỳ náo nhiệt. Phía trên có người chống lưng, cho nên rất nhiều thủ đoạn không thể công khai cũng có thể âm thầm sử dụng, chỉ cần đừng làm quá lớn là được, việc kinh doanh đương nhiên chẳng thể kém.
Còn trong bóng tối, đội ngũ của Ninh Bân chuyên nhắm tới những thí luyện giả độc lai độc vãng, không có bối cảnh, đặc biệt là những người có chút thực lực. Loại mục tiêu này thường mang lại lợi nhuận cực cao.
Muốn làm loại chuyện này, đương nhiên cần một hệ thống tình báo đủ mạnh hỗ trợ.
Bản thân Ninh Bân không có năng lực ấy, nhưng phía chính quyền thì có. Chỉ vậy là đủ để thể hiện lợi ích từ mạng lưới quan hệ chính quyền hùng hậu của gã.
Ha ha.
Loại công việc gần như không phải gánh quá nhiều rủi ro mà lợi nhuận lại cao như vậy, ai chẳng muốn làm? Tự nhiên sẽ có người chủ động cung cấp cho gã những tin tức liên quan.
Những năm qua, Ninh Bân đã không biết dùng thủ đoạn này bao nhiêu lần, kiếm được đầy bồn đầy bát, còn lời hơn rất nhiều so với những việc kinh doanh ngoài mặt.
Thân phận Hoàng Kỵ không tầm thường, quan hệ với Ninh Bân lại rất thân thiết, hai bên xưng huynh gọi đệ. Hoàng Kỵ cũng thường xuyên cung cấp một số tin tức hữu dụng cho gã, đổi lại khi có chuyện, Ninh Bân tự nhiên sẽ đứng ra giúp Hoàng Kỵ, đồng thời còn có thể thuận tiện móc nối quan hệ với Mục gia.
Quan hệ thứ này cũng giống lốp dự phòng, bình thường chỉ chiếm chút chỗ, nhưng tới thời khắc quan trọng lại có thể cứu mạng, đương nhiên càng nhiều càng tốt!
Tình người ấm lạnh, thế thái nóng lạnh. Kết thiện duyên khi trời chưa mưa, tương lai mới có thể tránh được tai họa!
“Bân ca, thật sự có một món lớn, chỉ xem ngươi có dám làm hay không.” Hoàng Kỵ hạ thấp giọng.
“Làm thành công, toàn bộ tài vật trên người hắn đều thuộc về ngươi, nhà chúng ta còn trả thêm mười triệu.”
Nhị cô của gã đúng là quá do dự thiếu quyết đoán.
Cục diện tốt như vậy mà vẫn không dám chủ động ra tay, chẳng lẽ thật sự muốn chờ Mục Hàn Xuyên trở về Mục gia rồi mới đường đường chính chính cạnh tranh?
Nữ nhân đúng là không làm được đại sự, ngay cả đạo lý tiên hạ thủ vi cường cũng không hiểu.
Chỉ cần trưởng tử Mục Hàn Xuyên còn tồn tại một ngày, biến số sẽ luôn tồn tại. Chỉ khi Mục Hàn Xuyên chết, mọi người mới có thể thực sự yên tâm. Tới lúc đó, thân nhi tử của nhị cô chẳng phải tự nhiên trở thành người thừa kế duy nhất sao?
Đúng là chẳng có đầu óc.
Nhị cô không chịu làm thì để người bên ngoại gia của nàng làm.
Chỉ cần tương lai Mục Triều có thể kế thừa Mục gia, địa vị Hoàng gia bọn họ tự nhiên cũng nước lên thuyền lên, còn lo không phát triển nổi sao?
Có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục.
Mạo hiểm lần này là đáng!
Ninh Bân ngồi thẳng người, đây đúng là một vụ lớn.
Nhưng Ninh Bân từ trước đến nay cẩn thận, người mà Hoàng Kỵ muốn trừ bỏ chắc chắn cũng chẳng phải hạng vô danh, vì vậy trước hết phải hỏi rõ.
“Là ai?”
“Cái này...” Hoàng Kỵ lấy ra một tấm ảnh.
Chính là Mục Hàn Xuyên!
...
Bên ngoài, tiếng nhạc ồn ào sôi động đột nhiên im bặt.
Toàn bộ ánh đèn trong hộp đêm đồng loạt tắt phụt trong nháy mắt, những nam nữ vừa rồi còn cười nói vui vẻ lập tức rơi vào bóng tối đen kịt, đưa tay không thấy năm ngón.
Tiếng kinh hô và la hét lập tức vang lên khắp nơi, hiện trường nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Đám tay chân trông coi địa bàn lập tức xuất hiện duy trì trật tự, nhưng còn chưa kịp ổn định tình hình thì một tiếng kính vỡ đột ngột vang lên, ngay sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất cùng một tiếng kêu thảm.
Đám đông lập tức bùng nổ, có người hoảng sợ kêu lên, có người xô đẩy nhau, điên cuồng lao về phía cửa ra vào. Trật tự hoàn toàn sụp đổ, tiếng la hét liên tiếp vang lên, xen lẫn tiếng bàn ghế va đập đổ vỡ.
Đều là người từng lăn lộn ngoài xã hội, ai còn không hiểu đã xảy ra chuyện gì?
“Đừng chen!”
Một tên tay chân giơ tay hét lớn, nhưng ngay sau đó đã bị kẻ trong bóng tối hạ gục, thậm chí còn không nhìn rõ hung thủ là ai.
Đúng lúc ấy, động tĩnh lớn hơn từ phía bên trong truyền ra, giống như có vật nặng đổ xuống, lại giống như một mảng tường bị phá vỡ.
Đám đông càng thêm hỗn loạn.
Một bóng người yểu điệu bước ra khỏi bóng tối, nhẹ nhàng xử lý mấy người bên ngoài. Trong tay nàng cầm một thanh kiếm, chậm rãi đi về phía bao sương mục tiêu.
Không nhanh không chậm, dường như sự hỗn loạn ồn ào bên ngoài hoàn toàn không liên quan tới nàng.
Trong đại bao sương, đám nữ nhân co rúm ở một góc, không dám nhúc nhích, càng không dám phát ra tiếng.
Ninh Bân, Hoàng Kỵ cùng mấy huynh đệ đã sớm rút vũ khí, nghiêm trận chờ đợi.
“Bân ca, là ai?” Tay Hoàng Kỵ hơi run.
Hoàng Kỵ miễn cưỡng cũng được xem là một thí luyện giả, nhưng đã bao giờ thật sự trải qua thực chiến?
Vận khí sao lại tệ đến vậy, tự nhiên gặp phải một trận chém giết giữa đám người giang hồ, hơn nữa còn trực tiếp đánh tới tận địa bàn của Ninh Bân.
“Không phải tới tìm ta.” Ninh Bân bình tĩnh nói: “Những kẻ thù của ta dù muốn tìm ta gây chuyện cũng sẽ không lỗ mãng như vậy. Nơi này dù sao cũng có phía chính quyền che chở.”
“Hả? Vậy rốt cuộc là chuyện gì?”
Ninh Bân quay sang nhìn gã.
“Người ngươi muốn giết rốt cuộc là ai? Có phải đối phương lần theo ngươi tới đây không?”
Vừa rồi Ninh Bân còn chưa kịp hỏi kỹ thì đã xảy ra chuyện này, đương nhiên phải cảnh giác.
“Hả?” Đầu óc Hoàng Kỵ lập tức rối loạn.
Lần theo gã tới?
Sao có thể?
Gã từ lúc nào lại chọc phải loại ngoan nhân này?
“Không thể nào. Người ta muốn giết chỉ là một phế vật, phụ thân hắn, mẫu thân hắn, thậm chí cả gia tộc đều đã từ bỏ hắn, hoàn toàn không có bất kỳ bối cảnh nào.”
“Ngươi chắc chứ?”
“Đương nhiên chắc chắn!”
Trừ phi… Là Tô gia!
Không lẽ thật sự bị nhị cô nói trúng, Tô gia phái người tới giáo huấn gã?
Nhưng cũng đâu đến mức đó.
Hoàng Kỵ lại không mắng người Tô gia, càng chưa từng trêu chọc bọn họ!
“Lùi ra sau một chút.”
Lúc này không phải thời điểm truy cứu những chuyện ấy, đợi giải quyết xong người đang tới rồi chậm rãi điều tra sau.
Ninh Bân lăn lộn nhiều năm như vậy, loại tình huống nào chưa từng gặp? Sinh tử chém giết cũng không phải mới trải qua một hai lần, vì vậy gã không hề hoảng loạn, ngược lại vô cùng bình tĩnh.
Hoàng Kỵ nghe lời lùi xuống cuối cùng.
Bân ca quả nhiên vẫn rất nghĩa khí.