Dịch: Dưa Hấu

Dương gia, Thiên Lan Thành.

Sau khi biết được tình hình, ánh mắt Trâu Mộ Ngưng rõ ràng thay đổi.

“Mục Hàn Xuyên trở về rồi? Còn tới Mục gia?”

“Phải, đi cùng hắn còn có người của Tô gia Thanh Lăng. Nghe nói hai bên náo loạn rất không vui.”

“Tô gia Thanh Lăng...” Trâu Mộ Ngưng khẽ lẩm bẩm, tuổi tác đã đến, người Tô gia quả thật cũng nên xuất hiện rồi.

“Người Tô gia tới chống lưng cho Mục Hàn Xuyên?”

“Không.” Tâm tình Dương Dục mang theo vài phần phức tạp, cười khổ nói: “Là tới từ hôn.”

“Từ hôn...” Trâu Mộ Ngưng khựng lại một chút, mắt hơi cụp xuống, trong đó thoáng hiện vẻ khổ sở.

Dương Dục nhận ra tâm tình nàng không tốt, bước tới an ủi: “Ta đi cùng ngươi xem tình hình một chút?”

“Không cần.”

“Dù sao hắn cũng là thân nhi tử của ngươi. Mục gia mặc kệ, ngươi cũng không thể thật sự không quản.”

Năm xưa, khi Trâu Mộ Ngưng tới tìm gã, hai người đã thỏa thuận rõ ràng: Bất kể tương lai thế nào, nàng nhất định phải sinh cho gã một nhi tử.

Nàng đã đồng ý, cũng thật sự làm được.

Chỉ là Dương Dục không ngờ nàng lại thật sự ở lại bên gã suốt đến tận bây giờ!

Những chuyện Trâu Mộ Ngưng đã nói, trước giờ nàng đều sẽ làm được. Dương Dục không muốn thấy nàng khổ sở, bởi nàng khổ sở thì chính gã cũng chẳng dễ chịu...

“Chính vì hắn họ Mục nên mới không được. Đây là chuyện của hai nhà Mục, Tô, chúng ta không nhúng tay vào.”

Với thân phận hiện giờ của nàng, không thể chủ động đứng ra. Huống chi hiện tại nàng còn có một nhi tử đã mười lăm tuổi, nhi tử đó mang họ Dương.

Nếu thật sự đưa Mục Hàn Xuyên về đây, đừng nói trưởng bối Dương gia sẽ không đồng ý, chỉ riêng những phiền toái kéo theo cũng đã lớn hơn rất nhiều.

Năm đó, nàng từng nhờ phụ thân mình đi tìm Mục Hàn Xuyên, cũng từng bắt hắn trở về để dạy dỗ cho đàng hoàng, nhưng chính hắn đã tự chạy đi!

Bất kể xuất phát từ nguyên nhân gì, đó đều là lựa chọn do chính hắn đưa ra.

Đã lựa chọn rồi thì không thể hối hận!

“Mộ Ngưng...”

“Chuyện này không cần nhắc lại.” Trâu Mộ Ngưng phất tay cắt ngang.

Một khi nàng đã quyết định, tuyệt đối sẽ không thay đổi.

“Nghe nói hai thân chất của Hoàng Lăng đều chết rồi?”

“Phải. Người Tô gia hôm nay vừa tới, ban ngày mới xảy ra tranh chấp, buổi tối hai huynh đệ đã lần lượt chết. Chuyện này rất kỳ quái.”

“Không thể là Tô gia, nhưng chuyện này quả thật khá thú vị.”

Dương Dục cũng cảm thấy khả năng đó rất thấp, “Ngươi cảm thấy sẽ là ai?”

“Không quan trọng. Dù sao cũng chẳng liên quan tới chúng ta, đây là chuyện Mục gia phải đau đầu. Có điều, chúng ta ngược lại có thể nhân cơ hội này gây thêm chút phiền phức cho bọn họ!”

Trâu Mộ Ngưng đi tới bên cửa sổ.

Ngay cả cao ốc Kình Triều Tư Bản cũng xảy ra chuyện, lần này e rằng có vài lão gia hỏa sắp khóc rồi.

Rốt cuộc là thế lực nào lại chạy tới Thiên Lan Thành làm loạn như vậy?

...

Đại tửu điếm Quỳnh Hoa Đình.

Dưới sự đi theo của vài tên bảo tiêu, Tô Thanh Vũ trở về khách sạn. Vừa đúng mười một giờ đêm, cũng đã rất muộn.

Tô Hàm cau mày.

“Hà Hà đâu? Sao nàng không đi cùng?”

“À, ta bảo nàng tới Vịnh Hồng Nguyệt trước để sắp xếp rồi, nếu không sẽ không giành được vị trí đẹp.”

“?” Tô Hàm thật sự cạn lời.

Vịnh Hồng Nguyệt nằm tại Phạm Châu, Đồng Đông Tỉnh, ngay phía đông Lạc Tỉnh.

Phong cảnh nơi đó đúng là rất đẹp, nhưng chuyện bên này còn chưa xử lý xong, vậy mà muội muội nàng vẫn thật sự có tâm trạng nghĩ tới chuyện đi chơi?

Vị thân muội này của nàng chẳng lẽ thật sự thiếu một sợi dây thần kinh?

“Bên ngoài xảy ra chuyện lớn. Chiều mai cùng ta rời đi, trong thời gian này không được phép ra ngoài nữa.”

“A...”

Chuyện cần làm đã xong, quả thật nàng cũng không cần ra ngoài nữa.

Còn đám đồng bọn của nàng, lúc này đã rời khỏi nội thành, sắp thoát khỏi Thiên Lan Thành. Mọi việc đều diễn ra vô cùng thuận lợi.

Trở về phòng mình, Tô Thanh Vũ đi vào phòng tắm, cởi quần áo, mái tóc xõa xuống, bắt đầu xử lý hai vết thương ở bụng.

...

Mục Hàn Xuyên theo dòng nước trôi tới chân một ngọn núi, hắn cũng không biết mình đã tới nơi nào, chỉ vội vàng chạy vào trong núi, tùy tiện tìm một chỗ ẩn thân rồi xử lý thương thế trước.

Trên người hắn đã trúng hơn hai mươi phát đạn, trong đó ba phát trúng đùi, hai phát trúng cánh tay trái, còn một phát trúng vị trí gần xương sườn phía dưới cổ, cực kỳ nguy hiểm.

Số còn lại phần lớn đều bị giáp trụ cấp F trên người ngăn lại, nhưng bản thân bộ giáp cũng đã bị tổn hại không nhẹ.

Mục Hàn Xuyên giơ tay phải lên, một hộp thuốc lập tức xuất hiện.

Đây chỉ là dược phẩm y tế của thế giới hiện thực, không phải đạo cụ Túi Y Tế trên Thí Luyện Tinh.

Hắn cắn răng xử lý thương thế rồi bôi thuốc, băng bó, từ đầu đến cuối không phát ra một tiếng.

Trên đầu, một chiếc máy bay không người lái bay qua, chỉ một lát sau, lại có thêm một chiếc khác xuất hiện.

Trên con đường lớn cách đó không xa, tiếng còi cảnh sát cũng nhanh chóng lướt qua.

Nhanh như vậy đã đuổi tới rồi?

Không còn thời gian nghỉ ngơi, Mục Hàn Xuyên mượn bóng đêm che giấu, tiếp tục đào thoát.

Lần chạy trốn này kéo dài hơn một giờ.

Sau đó, hắn kinh ngạc phát hiện toàn bộ Thiên Lan Thành dường như đều đang tiến hành đại truy bắt.

“Cái quỷ gì vậy? Ta chỉ giết một Hoàng Ký mà thôi, Mục gia vì một con chó như hắn mà cần phải huy động lực lượng lớn đến vậy sao? Hoàng Ký cũng đâu phải đại nhân vật gì?”

Hắn không dám bật điện thoại, sợ bị truy tung, vì vậy hoàn toàn không biết tình hình trong nội thành lúc này ra sao.

Nhưng nhìn mức độ kiểm tra nghiêm ngặt dọc đường, rõ ràng là cả thành phố đang đại truy bắt. Từng tuyến đường đều bị phong tỏa, muốn ra khỏi thành căn bản không thể.

Trước tiên phải tìm một nơi trốn hai ngày mới được!

Hơi thở Mục Hàn Xuyên vẫn đều đặn, nhưng nhịp tim lại nhanh hơn bình thường.

Đầu óc hắn vô cùng tỉnh táo, ván cờ tối nay quả thật có phần lỗ mãng, nhưng đã hạ cờ thì không hối hận. Một khi đã làm, hắn đương nhiên phải chuẩn bị tinh thần gánh chịu đủ loại hậu quả.

Tiếp tục chuyển vị trí thêm nửa giờ, giữa những dãy núi trùng điệp, Mục Hàn Xuyên bất ngờ phát hiện một hố ngầm kín đáo, rõ ràng do con người đào ra.

“Ồ, hàng buôn lậu của nhà nào đây? Sao lại giấu ở chỗ này...”

Mục Hàn Xuyên cầm khiên tròn, cẩn thận đi vào.

Sau khi xác nhận bên trong không có người, hắn kéo tấm vải chống nước phủ phía trên ra, lập tức phát hiện một lô vũ khí và đạn dược được cất giấu bên dưới, rõ ràng không phải đồ hợp pháp.

Một khẩu súng máy hạng nặng ba nòng, kèm nguyên một thùng đạn 12,7 ly.

Mấy chục khẩu súng trường hạng nhẹ, đi cùng mười thùng đạn.

Ngoài ra còn có một thùng lựu đạn.

Mẹ nó, đồ của nhà nào vậy? Giấu nhiều thứ như thế ở đây, định đi xử lý cừu gia sao...

Đây là lần đầu tiên Mục Hàn Xuyên nhìn thấy nhiều vũ khí hạng nặng như vậy.

Hắn chỉ tham gia thí luyện, trong thế giới hiện thực lại chẳng làm những việc ngầm kiểu này, đương nhiên không cần dùng tới loại vũ khí ấy. Những thứ để trong nhà cũng chỉ là một ít trang bị hết sức bình thường.

Nhìn đống vũ khí trước mặt, Mục Hàn Xuyên đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

Dù sao hiện giờ cả Thiên Lan Thành đều đang truy bắt mình, đi đâu cũng không an toàn. Chi bằng tiến vào một lần thí luyện đơn nhân để tránh đầu sóng ngọn gió.

Nhưng không phải bây giờ, đợi thêm một chút, gần sáng rồi mới tiến vào.

Một lần thí luyện đơn thông thường cũng chỉ kéo dài trong vòng hai ngày. Như vậy, đại khái khoảng mười hai giờ hắn sẽ trở ra, khi ấy đã gần chạng vạng, tương đối an toàn hơn.

Nếu đại truy bắt đã kết thúc thì tiếp tục rời khỏi đây.

Nếu vẫn chưa kết thúc, vậy lại tiến vào thêm một lần thí luyện đơn nữa, tiện thể dùng hết hai lượt thí luyện đơn của tháng này.

Mục Hàn Xuyên cảm thấy đây cũng không mấy là một biện pháp tốt.

Thương thế trên người hắn hiện giờ quá bắt mắt, với cường độ truy lùng lúc này, muốn rời khỏi Thiên Lan Thành gần như không có khả năng.