Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 50. Tiến Vào Thí Luyện Đơn
Dịch: Dưa Hấu
Mục gia.
Đêm khuya, những thành viên dòng chính Mục gia khẩn cấp tụ tập, bí mật thương nghị suốt một hai giờ.
Sau khi hội nghị kết thúc, Mục Kỳ Minh lại ở riêng cùng phụ thân mình trò chuyện rất lâu.
“Mục Hàn Xuyên thật sự đã nói như vậy?”
“Phải.”
Mục Bân khẽ thở dài.
“Hắn có oán khí cũng là chuyện bình thường, xét cho cùng, vẫn là hai người làm phụ mẫu các ngươi có lỗi trước, chuyện này các ngươi làm quá kém.”
Mục Kỳ Minh không phục.
“Mặc kệ thế nào, đây cũng là chuyện nội bộ của Mục gia chúng ta. Hắn mang họ Mục thì không nên giúp Tô gia đối phó người nhà mình.”
“Aiz...” Mục Bân thở dài. “Tính tình của hắn thật sự giống mẫu thân hắn như đúc, một khi đã rời đi thì sẽ không thể quay lại, tuyệt đối không quay đầu!”
“Năm đó ta đã khuyên ngươi rồi, nếu đã chọn Trâu Mộ Ngưng thì không được hối hận, càng không được làm ra chuyện quá giới hạn. Khi đó ngươi đã đáp ứng ta thế nào? Tất cả những chuyện hôm nay chẳng lẽ không phải do chính ngươi gây ra sao?”
“Ta...” Mục Kỳ Minh không còn lời nào phản bác.
Mục Bân lại lên tiếng dặn dò: “Hoàng Kỵ, Hoàng Ký chết thì cũng đã chết rồi, chỉ là hai con chó mà thôi, không đáng để Mục gia chúng ta vì bọn chúng mà khiến mâu thuẫn với Tô gia càng sâu hơn. Có thể điều tra, nhưng không được trực tiếp chất vấn Tô gia, hiểu chưa?”
“Ta biết rồi, phụ thân. Nếu Tô gia nhất quyết từ hôn thì làm sao?”
“Nếu Tô gia thật sự muốn lui thì cũng không phải hoàn toàn không được. Nhưng năm đó Mục gia chúng ta đã trả giá lớn như vậy, Tô gia nhất định phải hoàn trả toàn bộ, đồng thời còn phải đưa ra bồi thường. Nếu không thì cứ kéo dài chuyện này, không thể hủy bỏ.”
“Cái này...” Mục Kỳ Minh cảm thấy rất khó xử.
Tô gia sao có thể dễ dàng nhả miếng thịt đã vào miệng ra?
“Yên tâm đi. Tô gia quả thật mạnh, nhưng vẫn chưa tới mức một tay che trời. Ở Thanh Lăng bọn họ cũng không phải không có đối thủ, hai nhà chúng ta cách nhau mấy nghìn kilomet, chưa đến vạn bất đắc dĩ thì bọn họ sẽ không thật sự ra tay.”
“Mục gia chúng ta cũng phải cứng rắn hơn một chút, dù sao hôn ước này năm đó là do lão thái công hai bên đích thân định ra, về lý thì chúng ta chiếm ưu thế.”
“Nhưng Mục Hàn Xuyên căn bản không ở Mục gia...” Mục Kỳ Minh nhíu mày. “Chiếm lý như vậy thì có ích gì? Trong mắt người ngoài, ngược lại còn cảm thấy Tô gia có lý hơn.”
“Ngươi vẫn chưa hiểu.” Mục Bân chậm rãi nói: “Hôn ước thật ra từ đầu đến cuối chưa từng là mấu chốt, ngươi thật sự cho rằng thứ này có thể trói buộc Tô nhị tiểu thư sao? Nàng muốn chơi thế nào thì vẫn chơi thế ấy, muốn tìm nam nhân thì vẫn cứ tìm.”
“Hôn ước chỉ là một hình thức, một thái độ. Ngay từ đầu, mục đích của hai bên vốn chỉ là hợp tác, đôi bên cùng có nhu cầu.”
“Hiện giờ Tô gia không còn cần Mục gia chúng ta nữa nên muốn vứt bỏ Mục gia. Chuyện từ hôn chẳng qua chỉ là một cái cớ mà thôi!”
“À...”
Mục Kỳ Minh cuối cùng cũng hiểu thêm được vài phần.
“Cho nên Mục gia chúng ta nhất định phải cứng rắn, phần nên thuộc về Mục gia, nhất định phải giao lại cho Mục gia!”
...
Suốt một đêm, Mục Hàn Xuyên chuyển chỗ ẩn thân tới bảy lần, cuối cùng cũng chịu đựng được đến khi trời sáng.
Mẹ nó, phía chính quyền Thiên Lan Thành điên rồi sao?
Chẳng lẽ thật sự đã phái toàn bộ nhân thủ ra để bắt mình?
Mức độ tận tụy này khiến Mục Hàn Xuyên không phục cũng không được.
Bên cạnh hắn, ba món đồ lần lượt xuất hiện từ hư không.
Một khẩu súng máy hạng nặng ba nòng.
Nguyên một thùng đạn 12,7 ly.
Một thùng lựu đạn.
Lần này hắn định mang những thứ này vào thí luyện đơn, ngoài ra còn có bốn món đã được đánh dấu.
Một trong số đó là hộp thuốc chữa bệnh kia, hiện đang được chôn dưới đất.
Ba món còn lại đều ở căn cứ bí mật: Một tấm khiên tròn, một tấm đại thuẫn và một thẻ đạo cụ phụ trợ Hộp Sửa Chữa.
Cộng thêm ba món trang bị thí luyện đang mang trên người, vậy là đủ.
Không có vấn đề gì, ngoại trừ những vết thương do đạn gây ra hơi phiền phức, mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa.
Đã đến lúc tiến vào thí luyện cá nhân để tránh đầu sóng ngọn gió trước.
Hắn không tin Thiên Lan Thành có thể truy bắt mình mãi!
Mục Hàn Xuyên bóp nát Tinh Chìa màu lam trong tay, thân ảnh lập tức biến mất tại chỗ.
...
‘Thí luyện cá nhân màu lam mở ra!’
‘Cấm Đoạn Thí Luyện Tinh: Huyết Lân Phế Tích’
‘Mục tiêu: Dưới sự vây công của Huyết Lân Thú, sống sót qua hai ngày. Giữa các thí luyện giả cho phép chém giết lẫn nhau.’
‘Người tham dự: Tám mươi.’
Ồ.
Thí luyện sinh tồn.
Rất đơn giản.
Chỉ cần chạy trốn, không chết là được.
Không có bảng xếp hạng, những người trụ được đến cuối đều sẽ nhận thưởng. Đây được xem là một loại thí luyện tương đối nhẹ nhàng.
Đối với những chủng tộc trời sinh có năng lực ẩn nấp, độ khó lại càng thấp.
Với Mục Hàn Xuyên cũng vậy, chỉ là giết thời gian, gần như không có nguy hiểm gì.
Mục Hàn Xuyên nhìn quanh, hắn xuất hiện trong một khu rừng, thời gian lúc này là mười một giờ trưa.
Tuy gọi là phế tích, nhưng thảm thực vật nơi đây lại vô cùng rậm rạp. Trước tiên phải tìm một ít thực vật có thể ăn được, sau đó tìm một hang động tốt hơn để ẩn thân. Chỉ cần bịt kín cửa hang là được.
Hai ngày này vừa vặn có thể dưỡng thương.
Tốc độ trôi qua của thời gian trên Thí Luyện Tinh và hiện thực không giống nhau, nhưng cơ thể thật sự của hắn vẫn trực tiếp xuất hiện tại đây.
Nghỉ ngơi hai ngày ở Thí Luyện Tinh thì chính là thật sự dưỡng thương suốt hai ngày, còn có ảnh hưởng tới tuổi thọ hay không thì hắn không rõ!
...
Chỉ mất một giờ, Mục Hàn Xuyên đã tìm đủ thức ăn cần cho hai ngày, đồng thời tìm được một hang động.
Cách cửa hang không xa có một tảng đá tròn lớn cao ba mét, kích thước vừa vặn gần tương đương với cửa hang.
Mục Hàn Xuyên giơ tay phải lên.
Tấm thẻ đạo cụ phụ trợ Hộp Sửa Chữa lập tức xuất hiện trong tay.
‘Hủy đánh dấu: 6/7’
‘Đánh dấu thành công: 7/7’
Mục Hàn Xuyên hủy đánh dấu trên Hộp Sửa Chữa, sau đó chuyển sang đánh dấu tảng đá tròn lớn kia.
Phải.
Chuẩn bị cũng gần xong rồi.
Tiếp theo phải làm công tác phòng ngự.
Hôm nay có mặt trời, Huyết Lân Thú đều ẩn dưới lòng đất, sẽ không xuất hiện.
Đợi tới khi mặt trời lặn, đám Huyết Lân Thú kia mới đồng loạt bò ra ngoài, khi đó mới thật sự là thời điểm chiến đấu.
Hiện giờ tất cả thí luyện giả hẳn đều đang tích cực tìm chỗ ẩn thân, chuẩn bị cho giai đoạn đầu, hoặc bận rộn xây dựng công sự phòng ngự.
Sẽ chẳng có kẻ ngu nào chạy đi tìm thí luyện giả khác gây phiền phức vào lúc này, trừ khi là muốn tìm người hợp tác, cùng nhau sống sót.
Mục Hàn Xuyên đi vào hang động, đường hầm bên trong gần như thẳng tắp, dài khoảng năm mươi mét.
Hắn chọn vị trí tận cùng để phòng thủ.
Ngay sau đó, bên cạnh hắn lần lượt xuất hiện một khẩu súng máy hạng nặng ba nòng, nguyên một thùng đạn 12,7 ly và một thùng lựu đạn.
Quả nhiên có thể!
Mục Hàn Xuyên vô cùng phấn khích, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Hắn thật sự đã dùng kỹ năng Thiên Di để triệu hồi những thứ này tới Thí Luyện Tinh!
Ha ha!
Đến đi.
Để xem đám thân thể máu thịt các ngươi có chống nổi hay không, còn có thể xông tới được không!
Nếu để những Nhân Tộc thí luyện giả khác nhìn thấy cảnh này, không biết có kinh ngạc đến mức coi hắn như thiên nhân hay không?
Mục Hàn Xuyên mất vài phút để chuẩn bị đạn dược, lại nghiên cứu cách vận hành khẩu súng một lúc.
Sau khi mọi thứ ổn thỏa, hắn triệu hồi hộp thuốc chữa bệnh đang chôn dưới đất tới, trước tiên thay thuốc cho mình.
“Haiz...”
Nhân vật như ta, tương lai muốn không quật khởi cũng khó.
Có điều không biết có thể trực tiếp triệu hồi cả người sống tới Thí Luyện Tinh hay không?
Ý tưởng gọi người tới hỗ trợ mình chiến đấu thì hắn chưa từng nghĩ tới, ngoại trừ thí luyện đoàn đội, hắn trước nay đều đơn độc hành động, chưa từng cần người trợ giúp, mà cũng căn bản không có loại bằng hữu ấy.
Hắn nghĩ tới chuyện khác.
Nếu thật sự có thể, vậy thì ghi nhớ rõ ràng những kẻ đã gây thù với mình, trước khi thí luyện kết thúc thì gọi bọn họ tới đây, sau đó bản thân lập tức trở về tinh cầu...
Nếu như thế mà bọn họ vẫn có thể sống sót trở về, hắn thật sự sẽ phục!
Mục Hàn Xuyên gần như bị chính sự cơ trí của mình thuyết phục.
Loại ý tưởng này là thứ người bình thường có thể nghĩ ra sao? Cho dù có nghĩ tới, bọn họ cũng chẳng làm được.
Còn hắn không chỉ dám nghĩ, thật sự còn có khả năng thực hiện.
Mục Hàn Xuyên cảm thấy xác suất thành công đại khái khoảng năm thành.
Hay là sau khi trở về tìm Tống Hừ thử trước?
Dám đào hố hại ta, còn không chịu sửa đồ cho ta, vậy thì cũng cho ngươi nếm thử một lần máu và khổ trên Thí Luyện Tinh.
Muốn chết thoải mái cũng đừng hòng.
Mục Hàn Xuyên lập tức quyết định cứ làm như vậy, có thể trở thành đối tượng thí nghiệm đầu tiên của hắn cũng xem như vinh hạnh của Tống Hừ.
Đến lúc đó, nhất định phải chào tạm biệt gã thật tử tế.