Dịch: Dưa Hấu

Một giờ sau.

Mục Hàn Xuyên đã ngụy trang, đeo mặt nạ, xuất hiện tại phòng số bảy của một quán bar nào đó ở phía tây thành phố.

Không có gì thần bí, đây chính là một địa điểm liên lạc công khai giữa các thí luyện giả. Toàn bộ nơi này không có camera giám sát, khu vực lân cận lại là khu phố cũ, địa hình phức tạp, rất thuận tiện thoát thân.

Trong phòng có ba người, hai nam một nữ, tất cả đều đã ngụy trang.

Với những người như bọn họ, yêu cầu đầu tiên chính là che giấu bản thân cho thật kỹ, tránh những phiền phức không cần thiết. Giữa nhau cũng chỉ dùng danh hiệu để liên lạc.

Danh hiệu của Mục Hàn Xuyên chỉ có một chữ Mục.

Đảo mắt nhìn mấy người, Mục Hàn Xuyên quyết định ở lại. Bởi vì thực lực của mỗi người đều rất mạnh, tất cả đều là hảo thủ.

“Ngươi vừa từ cửa ải cá nhân đi ra?” Người lên tiếng là một gã cao lớn khoảng một mét chín, chừng ba mươi tuổi, danh hiệu Bạch Cốt.

Bạch Cốt thuộc kiểu cường công lấy sức mạnh làm chủ, thuộc tính Sức Mạnh đạt cấp E. Ước tính bảo thủ cũng phải trên 400 điểm, thậm chí có khả năng đã không còn cách cấp D 600 điểm bao xa.

Bạch Cốt là người tổ chức, cũng là đội trưởng khi tiến vào Thí Luyện Tinh.

Thương thế của Mục Hàn Xuyên không nhẹ, chỉ nhìn qua đã có thể nhận ra.

Bạch Cốt đưa hộp thuốc lá sang.

“Ừ.”

Mục Hàn Xuyên không nhận.

Hắn chưa bao giờ hút thuốc, bất kể ở đâu, thứ này cũng dễ lưu lại dấu vết, có khả năng khiến thân phận bị bại lộ.

Bạch Cốt không ép, thu hộp thuốc về rồi lại hỏi: “Cuối tháng không có vấn đề?”

Không cần nói đông nói tây, trực tiếp vào chủ đề.

“Không có.”

Hai lần thí luyện cá nhân trong tháng này, Mục Hàn Xuyên đều đã hoàn thành trong nửa đầu tháng. Khoảng thời gian còn lại chỉ cần tĩnh dưỡng là được.

Với sức khôi phục của hắn, nửa tháng khôi phục tới tám thành không thành vấn đề.

“Vậy thì tốt. Tạm thời chúng ta định vào cuối tháng, cụ thể ngày nào tiến vào, đến lúc đó sẽ thông báo tiếp.”

“Ừ.”

“Mục, trong thí luyện cá nhân có lấy được thứ gì tốt không? Có món nào ta dùng được không?”

Người phụ nữ duy nhất trong phòng bước tới, hương thơm cũng theo đó phảng phất bay qua.

Danh hiệu của nàng là Nửa Đêm Hồng Trà, tuổi khoảng hai mươi lăm, cao một mét bảy.

Nàng luôn thích để lộ làn da trắng nõn trong suốt mà bản thân vẫn lấy làm kiêu ngạo. Khuôn mặt đã bị che kín, không biết trông thế nào, nhưng chỉ dựa vào vóc dáng cùng làn da trắng nõn ấy, chắc chắn cũng sẽ không kém đến đâu, khiến người ta không khỏi nghĩ ngợi lung tung.

“Rất bình thường.”

“Ha ha, nếu có đồ tốt, nhất định phải giữ lại cho muội muội đấy.” Nàng rót hai ly rượu, đưa một ly cho Mục Hàn Xuyên.

“Đương nhiên!”

Phụ nữ có độc, nhất là kiểu phụ nữ này.

Nàng là một thích khách cận chiến hệ linh mẫn, Mục Hàn Xuyên không nhận ly rượu, còn cố ý kéo giãn khoảng cách thêm một chút.

Nửa Đêm Hồng Trà đi theo con đường Sức Mạnh cộng Nhanh Nhẹn, Sức Mạnh chắc chắn đã đạt cấp E, chỉ không biết Nhanh Nhẹn đã đạt cấp E hay chưa.

Nửa Đêm Hồng Trà cũng chẳng lấy làm lạ.

Tên nam nhân này thật vô vị.

Cho dù hắn thật sự muốn chiếm tiện nghi của mình, chẳng lẽ mình còn có thể để hắn chiếm được?

Nhưng thực lực của hắn quả thật không tệ, hơn nữa rất đáng tin cậy.

Khi Bạch Cốt nói lần này muốn tìm hắn, nàng là người đầu tiên đồng ý.

Nàng đã sớm có suy đoán rằng Mục này tuổi không lớn, còn trẻ như vậy đã có thực lực thế này, gia thế chắc chắn không kém. Có khả năng cũng giống nàng, chỉ là ra ngoài chơi mà thôi.

Người cuối cùng là một gã nam tử áo đen, đang một mình uống rượu ở góc tường.

Hắn chỉ cao khoảng một mét bảy lăm, dáng người hơi gầy, danh hiệu Hắc Vũ.

Đây là một chiến đấu giả viễn chiến thiên về tốc độ, đảm nhiệm hai nhiệm vụ quan trọng là trinh sát và hỏa lực tầm xa.

Gã đi theo con đường Nhanh Nhẹn cộng Tâm Thức, Nhanh Nhẹn chắc chắn đã đạt cấp E, còn Tâm Thức thì không rõ.

Người này tương đối khép kín, gần như không nói chuyện.

Bạch Cốt tiếp tục nói: “Lần này ông chủ thuê xe là một vị đại tiểu thư, nghe nói còn là hệ phụ trợ. Đối với chúng ta mà nói, đây là tin tốt.”

Bốn người bọn họ nhận công việc này, điểm cực kỳ mấu chốt chính là cố chủ phải nghe lời.

Không cần nàng phải cố gắng quá nhiều, chỉ cần theo kịp, đừng cản trở là được. Sợ nhất chính là loại quá có chủ kiến, lại thích thể hiện, gặp phải loại đó thật sự là chịu tội lớn.

Lần hợp tác trước, người bọn họ dẫn theo là một vị công tử ca, gần như chẳng biết làm gì, chiến đấu cũng chỉ biết trốn tránh, hoàn toàn dựa vào bốn người bọn họ chống đỡ.

Như vậy còn xem là tốt, ít nhất gã biết tự trốn, cũng không gây chuyện.

Nghe bọn họ từng nói, trước kia còn gặp phải loại dũng mãnh, mỗi khi giao chiến đều xông lên trước nhất, khiến bọn họ cũng chỉ có thể liều mạng đánh cứng, khổ không thể tả.

Càng có loại thích chỉ huy bừa, không nghe lời gã thì gã lại không vui, khiến bầu không khí của cả đội vô cùng nặng nề, ngột ngạt đến mức gần như phát uất.

Lần này là một nữ nhân, lại còn thuộc hệ phụ trợ, vậy thì rất đáng mong đợi.

Thông thường kiểu người này sẽ không quá nhảy nhót, lại còn có thể hỗ trợ bọn họ, giảm bớt rất nhiều áp lực cho cả đội.

Bạch Cốt tiếp tục: “Nhưng lần này tiền đặt cọc cũng không thấp. Mỗi người 8 triệu, nhất định phải bảo đảm vị đại tiểu thư này bình an trở về. Nếu không, tiền đặt cọc một đồng cũng không hoàn lại.”

“Vậy chúng ta có thể nhận được bao nhiêu lợi ích?” Mục Hàn Xuyên không quan tâm tới tiền đặt cọc.

Hắn có lòng tin bảo vệ tốt vị đại tiểu thư này, với điều kiện nàng không gây chuyện, nhưng thu hoạch nhất định phải tương xứng.

“Ngoài việc cung cấp một chiếc Tinh Chìa màu bạc để chúng ta tiến vào thí luyện đoàn đội, còn căn cứ vào điểm số thông quan để thưởng thêm. Cao nhất mỗi người có thể nhận 6 triệu, cho dù chỉ bảo vệ nàng an toàn, nguyên vẹn trở về, mỗi người cũng có thể nhận được 1 triệu tiền thưởng.”

Mục Hàn Xuyên khẽ gật đầu, phần thưởng không tệ, xem như một mức giá có lương tâm.

Tất cả mọi người đều đang bán mạng, công việc có tỷ lệ hồi báo quá thấp, chẳng ai muốn làm.

“Nếu ngươi không có vấn đề, vậy chúng ta quyết định như thế, không tìm người khác nữa. Một khi đã xác định thì không thể đổi ý, nửa tháng này tốt nhất ngươi cứ tĩnh dưỡng cho tử tế, đừng ảnh hưởng tới chính sự của chúng ta.”

Giọng điệu câu này của Bạch Cốt rõ ràng nghiêm túc hơn một chút, mang theo ý cảnh cáo.

Người ta cố ý tìm tới Bạch Cốt, chỉ mặt gọi tên thuê gã nhận đơn này, chính là coi trọng thực lực và danh tiếng của gã.

Bạch Cốt cũng không muốn xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào, ảnh hưởng đến uy tín của mình.

Đặc biệt là Mục, hai bên mới chỉ hợp tác một lần.

Lần trước cũng là trong tình huống không còn người thích hợp để dùng, thông qua người trung gian giới thiệu, ban đầu Bạch Cốt không ôm hy vọng quá lớn.

Không ngờ thực lực của người này thật sự rất khá, độ trâu rất cao, cho nên lần này gã mới lại tìm tới Mục Hàn Xuyên.

Hai bên thật ra không tính là quá quen, vẫn cần cẩn thận một chút. Còn người trung gian giới thiệu Mục Hàn Xuyên, thật ra chính là cha của Sài Long.

Cha của Sài Long hiểu đôi chút về thực lực của Mục Hàn Xuyên, đồng thời cũng muốn để Mục Hàn Xuyên tiếp xúc nhiều hơn với những tinh anh trẻ tuổi này.

Việc đó sẽ giúp thực lực và tầm mắt của hắn tăng lên rất nhiều, sau này có thể tham gia những cửa ải thí luyện cấp cao hơn.

Dù sao Mục Hàn Xuyên cũng là một trong số ít khách hàng chất lượng của nhi tử mình, loại nhân tình này có thể bán thêm thì cứ bán thêm một chút.

“Yên tâm, ta sẽ không có vấn đề.” Trước kia hắn đã không cản trở.

Bây giờ có kỹ năng cấp S Thiên Di, hắn càng không thể cản trở. Mỗi lần tiến vào Thí Luyện Tinh, người khác chỉ có thể mang theo ba trang bị và một thẻ đạo cụ.

Nhưng hắn thì khác, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hắn còn có thể thông qua Thiên Di mang thêm bảy thứ.

Ta sợ ai?

“Rất tốt. Vậy lần thí luyện đoàn đội này cứ quyết định như thế, không ai được phép rút lui. Tiền đặt cọc bây giờ giao cho ta, bốn người chúng ta cộng thêm vị đại tiểu thư kia. Tư liệu của nàng, hai ngày cuối trước khi tiến vào ta sẽ gửi cho các ngươi. Có vấn đề gì không?”

Nửa Đêm Hồng Trà cười nói: “Đương nhiên không có!”

Người ở góc tường phụ họa: “Không vấn đề!”

Mục Hàn Xuyên đương nhiên cũng không có vấn đề, “Không có.”

“Rất tốt.” Bạch Cốt nâng ly rượu của mình lên, “Chúc chúng ta lần này thắng lợi trở về.”

Ba người còn lại cũng nâng ly theo.

Mục Hàn Xuyên chỉ làm bộ, không uống.

Chuyện đã bàn xong, ai về nhà nấy, lần này chỉ là cuộc gặp mặt sơ bộ để xác định nhân sự.

Những việc cụ thể cần bàn sẽ chờ đến hai, ba ngày trước khi tiến vào rồi mới ngồi lại nói chuyện kỹ một lần.

Khi đó, vị ông chủ thuê xe kia cũng sẽ có mặt, cùng xác định đủ loại chiến thuật và phương án phân phối trang bị, không thể xuất hiện dù chỉ một chút sai sót.