Dịch: Dưa Hấu

Thanh Lăng Thành, thủ đô Thanh Hoàng Quốc.

Đừng nhìn Thanh Lăng chỉ là một thành phố cấp thị, nhưng lại là một trong hai thành phố đặc cấp của Thanh Hoàng Quốc, tách biệt khỏi mười bảy tỉnh lớn. Quy mô kinh tế đứng thứ hai cả nước, là một siêu cấp đại đô thị, đồng thời cũng là trung tâm chính trị và văn hóa của Thanh Hoàng Quốc.

Tô gia là danh môn chính giới xếp thứ ba tại Thanh Lăng Thành.

Lúc này, đại phòng Tô gia đang tổ chức một cuộc họp gia tộc quy mô nhỏ với bầu không khí vô cùng nghiêm túc.

“Thanh Vũ đã đến tuổi rồi, Mục gia cũng nên cho Tô gia chúng ta một câu trả lời thỏa đáng!”

Vốn dĩ ở độ tuổi hiện tại, Mục Hàn Xuyên và tiểu nữ nhi Tô gia, Tô Thanh Vũ, hẳn phải chính thức tổ chức nghi thức đính hôn, công khai với bên ngoài chuyện hai nhà thông gia.

Chỉ là tình hình Mục gia dường như có chút phức tạp, đến cả Tô gia bọn họ cũng cảm thấy nếu công bố cuộc hôn ước này ra ngoài thì có chút mất mặt!

“Cha, ta đã đặc biệt điều tra. Những năm qua Mục Hàn Xuyên căn bản không ở Mục gia! Kể từ sau khi Trâu Mộ Ngưng rời khỏi Mục gia, đi theo Dương Dục, nhi tử của bọn họ cũng rời khỏi Mục gia, vẫn luôn một mình lang bạt bên ngoài. Sau này từng bị bắt về hai lần, nhưng cả hai lần đều để hắn chạy mất.”

Người lên tiếng là Tô Hàm, trưởng nữ Tô gia.

Nàng thật sự không hiểu, Mục Hàn Xuyên thân là trưởng tử chính thống của Mục gia, hắn chạy cái gì?

Khi đó Mục Hàn Xuyên mới bao nhiêu tuổi?

Nàng không tin thật sự là chính hắn muốn chạy, khả năng lớn hơn là hắn bị ép phải rời đi, mà nguyên nhân mấu chốt vẫn nằm bên trong Mục gia.

“Cả nhà đó chẳng có lấy một người bình thường, nhi tử bọn họ thì có thể là thứ tốt đẹp gì? Cuộc hôn sự này nhất định phải hủy bỏ.” Đái Văn rất phiền lòng.

Tiểu nữ nhi nhà mình thiên tư quốc sắc, tri thư đạt lễ, ôn nhu hào phóng, sao lại định ra một cuộc hôn sự như vậy?

Bất kể thế nào cũng phải hủy bỏ.

Chỉ là một Mục gia nho nhỏ, bọn họ dám nói gì?

Khoảng cách giữa hai bên quá lớn, Mục gia cũng không xứng với Tô gia bọn họ.

“Chuyện không đơn giản như vậy!!”

Đái Văn càng nổi nóng.

“Tô Trạch, ngươi có ý gì? Loại gia tộc này, loại mặt hàng này, ngươi vẫn muốn để Thanh Vũ nhà chúng ta gả qua đó?”

Người mẫu thân này tính tình nóng nảy.

Ngược lại, Tô Trạch thân là chủ gia đình lại rất ổn định về cảm xúc, gã kiên nhẫn giải thích: “Chỉ một Mục gia đương nhiên không đáng lo, nhưng cuộc hôn ước năm đó là do hai vị lão thái gia tự mình quyết định, đã ký hôn thư, còn mời những bậc lão nhân đức cao vọng trọng của các nhà khác làm chứng. Đâu phải nói hủy là có thể hủy?”

“Lão thái gia đều đã qua đời rồi. Huống chi đây là vấn đề của chính Mục gia, có liên quan gì tới chúng ta? Trách nhiệm vốn nên do bọn họ gánh toàn bộ!”

“Không thể nói như vậy. Hai vị lão thái gia đúng là đã qua đời, nhưng thái nãi nãi nhà chúng ta vẫn còn. Lão nhân gia sẽ không cho phép vô cớ bội ước, tránh để chuyện làm lớn, tổn hại danh tiếng của lão thái gia! Quan trọng hơn là năm đó sở dĩ quyết định cuộc hôn ước này, hai bên gia tộc đều có tính toán riêng. Xét tổng thể, thật ra nhà chúng ta chiếm được lợi ích lớn hơn, những năm qua lợi ích nhận được lại càng nhiều. Vì vậy, nếu chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, Tô gia chúng ta chắc chắn không thể là bên bội ước trước.”

Tô Hàm nghe đã hiểu rõ.

“Cho nên, phải để Mục gia chủ động bội ước?”

“Trước mắt không cần vội. Thanh Vũ vừa mới học năm ba đại học, tuổi vẫn còn nhỏ, còn rất nhiều cơ hội. Nhưng trước tiên có thể gây cho Mục gia một chút áp lực.”

Đái Văn nghe vậy, tâm trạng lập tức tốt hơn nhiều.

Tô Hàm cũng hiểu ngay.

“Vậy ta đi Mục gia một chuyến?” Tô Trạch hơi suy nghĩ.

“Dẫn Thanh Vũ đi cùng. Nàng là người trong cuộc, vẫn nên tự mình đi một chuyến.”

“Vâng, cha.”

Như vậy cũng tốt.

Để muội muội này của mình ra ngoài trải nghiệm thế giới bên ngoài một chút, tiếp xúc thêm với người và việc.

Nàng chính là được bảo vệ quá tốt, hoàn toàn không biết gì về sự hiểm ác bên ngoài.

Sau này gả cho người ta, làm sao trấn được trong nhà? Làm sao làm nữ chủ nhân?

Ánh đèn vàng ấm dịu dàng rải xuống một góc phòng khách, thân là nữ chính của cuộc nói chuyện lần này, Tô Thanh Vũ chỉ lặng lẽ ngồi ở đó.

Hai tay nàng nhẹ nhàng đặt trên đầu gối, mái tóc dài đen nhánh như tơ lụa ngoan ngoãn buông xuống bờ vai.

Nàng hơi cúi đầu, hàng mi dài khẽ rủ xuống. Đôi mắt như chứa đựng tinh tú, sâu thẳm mà sáng trong, toát ra vẻ mềm mại đặc trưng của nữ tính.

Nàng không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, chỉ lặng lẽ ngồi như vậy.

Mẫu thân nàng nhìn thấy dáng vẻ này của Tô Thanh Vũ, chẳng hiểu sao lại bốc lên một luồng tức giận.

Tô gia bọn họ là đại tộc như vậy, sao lại nuôi ra một nữ tử ngốc nghếch, không rành thế sự đến mức này?

So với tỷ tỷ nàng quả thực khác nhau một trời một vực, chẳng giống hai người do cùng một mẫu thân sinh ra.

Nếu thật sự để nàng gả vào một gia đình như vậy, chẳng phải sẽ bị người ta ăn đến xương cũng không còn?

Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, càng nhìn càng tức.

Đái Văn trực tiếp bỏ đi, mắt không thấy tâm không phiền, để Tô Hàm làm tỷ tỷ dạy bảo nàng cho tử tế.

Ngược lại, Tô Trạch không cảm thấy tiểu nữ nhi như vậy có gì không tốt.

Thiên tính vốn thế, cần gì phải cưỡng cầu?

Có khi tương lai lại sống tốt hơn cũng chưa biết, gã không tin nữ nhi Tô gia bọn họ thật sự có người dám bắt nạt. Cùng lắm đến lúc xuất giá, cho thêm một ít người theo hồi môn là được.

Cuộc họp gia đình kết thúc, hai tỷ muội cùng ra ngoài, chậm rãi đi trong vườn.

“Thanh Vũ, bản thân ngươi có suy nghĩ gì?”

Tô Thanh Vũ hơi cúi đầu, vài sợi tóc tự nhiên buông xuống, “Ta không có suy nghĩ gì cả.”

Tô Hàm nhíu mày, rất không hài lòng với câu trả lời này, “Thanh Vũ, đây là hôn sự của ngươi. Ngươi đã trưởng thành rồi, phải tự học cách phán đoán, nhất định phải có chủ kiến của mình.”

“Tỷ tỷ, chúng ta còn chưa từng gặp hắn, tại sao phải vội vàng dán nhãn cho hắn, tùy tiện kết luận? Mọi người thật sự có thể xác định hắn là hạng người gì sao?”

Tô Hàm nghe vậy, mí mắt cũng sụp xuống, càng không vui. Nhưng nàng lại không nỡ trách mắng, chỉ đành nhẹ giọng thở dài: “Cha hắn là kẻ hoa tâm, mẫu thân hắn lại thủy tính dương hoa. Xuất thân từ đại gia tộc, đến hôn cũng chưa ly mà đã dám công khai đi theo người nam nhân khác. Chuyện này không chỉ đánh vào mặt Mục gia, mà còn khiến Trâu gia ở Bích Lăng Tỉnh mất sạch thể diện. Một gia đình như vậy nuôi ra nhi tử thì có thể là thứ tốt đẹp gì? Huống hồ hắn còn rời khỏi Mục gia, căn bản chưa từng được giáo dục chính thống.”

Khóe mắt Tô Thanh Vũ khẽ động, rồi nhanh chóng giãn ra, “Nhưng hắn cũng lựa chọn rời khỏi Mục gia. Chẳng phải vừa vặn cho thấy hắn cũng không đồng tình với cách làm của phụ mẫu mình sao? Chúng ta không nên ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn thấy một góc rồi phiến diện đánh giá hắn như vậy.”

Mắt Tô Hàm mở lớn, nữ tử bình thường đến từ chối người khác cũng không biết này, vậy mà có thể nói ra một tràng đạo lý như thế...

“Ngươi nghe mấy thứ ngụy biện này ở đâu vậy? Với tính cách như ngươi, ta sợ sau này ngươi bị người ta bán đi rồi, nhà chúng ta còn chẳng tìm về được.”

Tô Thanh Vũ ngẩng đầu, nụ cười điềm đạm như nước nhẹ nhàng nở trên môi, “Nhỡ đâu hắn thật sự là người tốt thì sao?”

“Bớt xem mấy bộ phim tình cảm tẩy não đi. Đừng có mơ mấy giấc mơ ngu ngốc kiểu vị hôn phu chính là chân mệnh thiên tử của ngươi nữa. Nhìn rõ hiện thực nhiều một chút!!”

Lúc này Tô Hàm hoàn toàn ủng hộ cách nhìn của mẫu thân mình.

Nữ tử ngốc này chính là quá ngây thơ, quá đơn thuần, từ nhỏ đã được bảo vệ quá tốt, vốn còn muốn từ từ xử lý.

Bây giờ xem ra phải sớm cắt đứt đoạn nhân duyên này mới được, nếu thật sự bị tên nhi tử Mục gia kia lừa đi, lúc đó có hối hận cũng không kịp.

Rời khỏi Tô gia, hai tỷ muội ngồi chung một chiếc xe.

Tô Hàm lại đề nghị: “Hay là ngươi tới công ty nhà mình học hỏi một thời gian đi. Dù sao trường học có đi hay không cũng được, ta thấy ngày nào ngươi cũng rất rảnh, suốt ngày đi du sơn ngoạn thủy.”

Cứ cách vài ngày Tô Thanh Vũ lại chạy đi du lịch, ngắm vườn, xem mặt trời mọc gì đó. Chính sự chẳng làm được bao nhiêu, hoàn toàn là đang lãng phí thời gian tốt đẹp.

“Tỷ, ngươi biết ta không làm được mà.”

“Không thử thì làm sao biết không được? Cho ngươi tự quản lý một công ty. Dùng người, tuyển người, kế hoạch phát triển đều do một mình ngươi quyết định, còn có nhân sĩ chuyên nghiệp ở bên hỗ trợ. Kiếm được thì làm tiền tiêu vặt của ngươi, lỗ thì trong nhà bù.”

“Thật sự không được đâu. Ta không phải loại người có năng khiếu đó. Tỷ tỷ tốt, ngươi tha cho ta đi.”

“Trong nhà sinh ngươi ra rốt cuộc có tác dụng gì!!”

“Chẳng phải ta là tiểu thiên sứ chữa lành của mọi người, là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ sao? Như vậy còn chưa đủ sao?”

Tô Hàm hừ một tiếng qua mũi, không muốn tiếp tục phí lời.

“Ngươi muốn đi đâu? Ta đưa ngươi đi.”

Hôm nay Tô Thanh Vũ đã cố ý ăn diện, rõ ràng là muốn đi tham gia một buổi tụ hội nào đó.

“Lam Thiên Uyển. Hôm nay là sinh nhật một người bẳng hữu, ta qua tụ họp một chút.”

“Tiệc sinh nhật mà đi quán bar? Nơi đó không giống chỗ ngươi sẽ tới. Lại là Chu Hoa mời ngươi?”

Tiệc sinh nhật không phải không thể tổ chức ở quán bar.

Chỉ là với tầng thứ như bọn họ, thông thường sẽ không tới loại quán bar bình thường như vậy.

“Ừm, mọi người đều là bằng hữu mà.”

“Ngươi không nhìn ra hắn có ý với ngươi sao?”

“Không có đâu, chỉ là bằng hữu tụ họp thôi.”

“Thanh Vũ, ngươi phải học cách từ chối, chứ không phải lúc nào cũng vì chiều lòng người khác. Nếu ngươi không có hứng thú với Chu Hoa thì dứt khoát từ chối hắn đi. Hắn cũng không xứng với nhà chúng ta.”

“Tỷ, bọn ta chỉ là bằng hữu thôi. Ngươi quên ta có vị hôn phu rồi sao?”

“Không cần ngươi nhắc. Ngươi chưa quên là tốt, với tính cách mềm yếu này của ngươi, sớm muộn cũng phải chịu thiệt lớn.”

“Không đâu. Bọn họ đều rất tốt, rất quan tâm ta.”

“Ha ha.” Tô Hàm liếc nàng một cái. “Đó là vì ngươi họ Tô.”

Một khắc sau, Tô Hàm đưa Tô Thanh Vũ tới Lam Thiên Uyển.

Quán bar nhỏ này quy mô không lớn, vị trí lại tương đối hẻo lánh, khiến lông mày Tô Hàm không khỏi nhíu sâu hơn.

Nhìn Tô Thanh Vũ xuống xe, Tô Hàm lại phái thêm hai người dưới tay mình âm thầm để mắt tới nàng, lúc này mới yên tâm rời đi.

“Thanh Vũ, ngươi tới rồi.” Ngoài cửa đã sớm có người chờ.

Người nọ mang theo nụ cười ấm áp, chủ động bước tới đón.

Hắn cao một mét tám, mái tóc đen cắt ngắn, mặc áo phông trắng đơn giản vừa vặn cùng quần jean.

Người này chính là Chu Hoa.

Thật ra tính cách hắn thiên về kiểu ánh mặt trời, hướng ngoại, chỉ là cố ý tỏ ra trầm ổn.

Không phải vì Tô Thanh Vũ thích kiểu người như vậy, mà bởi những người Tô gia phía sau nàng thích những người trẻ tuổi chững chạc.

Bản thân hắn cảm thấy rất tốt, với một nữ tử như Tô Thanh Vũ, dựa vào hình tượng của mình, muốn theo đuổi được nàng có lẽ không khó.

Nhưng muốn nhận được sự đồng ý của gia tộc phía sau nàng thì có thể vô cùng khó khăn!

Tô Thanh Vũ vừa đến đã khiến một đám người reo hò, ồn ào trêu chọc, rồi được mọi người vây quanh như chúng tinh phủng nguyệt dẫn vào trong.

Để Tô Thanh Vũ không cảm thấy mất tự nhiên, lần này Chu Hoa cố ý mời thêm khá nhiều nữ sinh.

Bầu không khí cũng không tệ, mọi người đều rất nể mặt.

Trước tiên không cần quan tâm hai người cuối cùng có thật sự trở thành một đôi hay không, cứ khen ngợi một trận trước chắc chắn không sai.

Từ đầu đến cuối, Tô Thanh Vũ vẫn mang nụ cười hiền hòa, mặc cho bọn họ trêu chọc.