Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 8. Chưa Từng Thật Sự Tìm Hiểu Sâu, Làm Sao Biết Hắn Thật Sự Là Người Thế Nào
Dịch: Dưa Hấu
Hôm nay, quán bar nhỏ đã được Chu Hoa bao trọn, không có người ngoài.
Một đám người chẳng có gì phải kiêng dè, chơi rất náo nhiệt, bầu không khí vô cùng tốt. Tô Thanh Vũ cũng uống một ly nhỏ, nhưng không hát, từ đầu đến cuối vẫn rất yên tĩnh.
Chu Hoa luôn ở bên cạnh nàng, cố gắng tìm chủ đề nói chuyện, rất ít tương tác với những nữ tử khác.
Một giờ sau, Tô Thanh Vũ lấy cớ đi vệ sinh, rời khỏi phòng riêng.
Nàng khéo léo từ chối ý tốt muốn đi cùng của mấy người bạn nữ, có nữ vệ sĩ cận thân đi theo là đủ rồi.
Đi vào nhà vệ sinh, Tô Thanh Vũ khẽ chỉnh mấy sợi tóc trước cằm, nhìn mình trong gương, lặng lẽ để lộ một vẻ lạnh lùng khác thường.
Ngay sau đó, nàng tháo kiểu tóc đã cố định trên đầu ra, để toàn bộ mái tóc xõa xuống.
“Tiểu thư!”
Phía sau, nữ vệ sĩ tuổi cũng không lớn hơn Tô Thanh Vũ bao nhiêu đưa tới vài món đồ, sắc mặt lạnh nhạt.
Một chiếc áo khoác nhẹ bao phủ toàn thân, một chuôi kiếm có kiểu dáng như tay cầm, một chiếc mặt nạ kỳ dị, còn có một chiếc tai nghe.
Tô Thanh Vũ trước tiên nhận lấy tai nghe, nhét vào tai phải, bên trong lập tức truyền tới giọng nữ.
“Mục tiêu đã xác định. Hai bên đang tiếp xúc, mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, có thể hành động. Chỉ có 3 phút!”
Tô Thanh Vũ không quá để ý, tiếp tục mặc chiếc áo khoác nhẹ màu đen kia vào.
Đây không phải áo khoác thông thường, mà là một món trang bị của Thí Luyện Tinh.
Nó không chỉ hoàn toàn vừa vặn với thân hình Tô Thanh Vũ, giúp nàng phát huy một trăm phần trăm thực lực của mình, mà còn có thể gia tăng sức mạnh ở một mức độ nhất định, đồng thời sở hữu năng lực phòng ngự nhất định.
Chỉ mất ba giây, chiếc áo khoác đã kín kẽ bao phủ toàn thân nàng.
Hai tay nàng luồn vào cổ áo, hất ra ngoài. Mái tóc xõa tung, toàn bộ tung lên rồi nhẹ nhàng rơi xuống, che gần nửa khuôn mặt, mang theo một vẻ đẹp lộn xộn khác thường.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, khí chất Tô Thanh Vũ đã thay đổi hoàn toàn, giống như biến thành một người khác.
Ánh mắt kiên nghị, sát ý nồng đậm.
Đâu còn là Tô Thanh Vũ yếu mềm, không rành thế sự lúc trước?
Cuối cùng nàng đeo mặt nạ, nhận lấy chuôi kiếm, xoay người bước một bước qua cửa sổ tầng hai, lao thẳng ra ngoài, nhảy về phía tòa nhà bên cạnh.
Nữ vệ sĩ nhìn theo một cái, sau đó quay trở lại cạnh cửa, canh giữ ở bên ngoài, không cho bất kỳ ai đi vào.
Tiểu thư nhà các nàng đang ở bên trong!
...
Tầng ba dưới lòng đất của Bích Thủy Đại Tửu Lâu.
Vút!
Một bóng người thon dài xuất hiện, chuôi kiếm trong tay lập tức hóa thành một thanh trường kiếm trắng sáng. Nàng nhanh gọn xử lý hai người canh cửa, bước ra khỏi bóng tối, nhìn về hành lang hẹp dài năm mươi mét phía trước.
Thân hình nàng cao gầy, khoảng một mét bảy hai, toàn thân được bao bọc trong bộ đồ bó sát màu đen.
Mái tóc đen dài tùy ý xõa trước sau, không hề có quy luật, che gần nửa khuôn mặt, vừa phiêu dật vừa tùy tính.
Trên mặt nàng đeo một chiếc mặt nạ đỏ như máu vô cùng kỳ dị, nửa bên trái là khuôn mặt người, nửa bên phải là mặt hồ ly, bao phủ toàn bộ gương mặt. Phần viền tinh tế, hoàn toàn ôm sát đường nét khuôn mặt.
Tầng một dưới lòng đất là bãi đỗ xe, tầng hai dưới lòng đất được ngăn riêng, dùng làm kho chứa hàng để che mắt người ngoài.
Tầng ba dưới lòng đất mới là sào huyệt thật sự của bọn họ, ẩn giấu cực sâu.
Trong tai truyền tới âm thanh: “Giám sát dưới lòng đất đã bị cắt toàn bộ, cửa nhận diện sinh vật mở trong 1,5 giây!”
Lời vừa dứt, bóng người thon dài đột nhiên bùng nổ tốc độ, lao thẳng tới cánh cửa kim loại phòng hộ cách đó năm mươi mét.
Tóc vụn tung bay trong không trung.
Két!
Cánh cửa kim loại phòng hộ phát ra một tiếng động rất nhỏ, đến giây thứ 1,6, bóng người màu đen đã xuyên qua cửa lớn.
Hai người bên trong kinh hãi, theo bản năng chộp lấy vũ khí, còn chưa kịp đứng dậy thì đã bị nàng hạ gục.
Bên trong lại là một hành lang dài, hai bên tổng cộng có bốn căn phòng, cuối hành lang còn có một cánh cửa.
Một tiếng hét lớn vang lên: “Có người xông vào...”
Nghe thấy động tĩnh, hơn mười người từ bốn căn phòng lao ra. Nhìn bóng người thon dài trước mắt, tất cả đều hơi kinh ngạc.
“Ngây ra đó làm gì? Giết!”
“Lấy vũ khí!”
“Diệt nàng!”
“Giết!!”
“Giết!”
Còn một người khác lập tức chạy về phía cuối hành lang, đi báo tin cho đại ca bên trong.
Hơn mười người đồng loạt lao tới.
Bóng người thon dài còn nhanh hơn, trên mặt nàng không có lấy một tia biểu cảm, trực tiếp nghênh đón.
Kiếm thế như cầu vồng, ánh bạc liên tục lóe lên. Thân pháp của nàng nhẹ nhàng mà nhanh nhẹn, tốc độ nhanh đến kinh người, sức mạnh lại khác thường cường đại.
Chỉ trong vài giây, hơn mười người đã lần lượt ngã xuống, không còn ai có thể tiếp tục chiến đấu.
Cho đến lúc này, cánh cửa căn phòng sâu nhất mới mở ra.
Ba người từ bên trong lao ra, một người là kẻ vừa chạy vào báo tin, hai người còn lại chính là đầu mục đang bàn chuyện làm ăn.
Ba người đều cực kỳ kinh hãi, đặc biệt là kẻ vừa chạy vào báo tin.
Bọn họ đã dùng tốc độ nhanh nhất để chạy ra, vậy mà đám tiểu đệ đã bị xử lý hết rồi?
Trong số đó có một người nam tử trung niên hơn bốn mươi tuổi, cao khoảng một mét tám, cụt một tay, trên mặt có sẹo, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn.
Theo tư liệu, hắn tên Dữu Lô, là một đầu mục của Phi Hạt Bang.
Gã nghiêm túc nhìn nữ tử áo đen trước mặt, sau đó ánh mắt dừng lại trên chiếc mặt nạ đỏ như máu kia.
Trong lòng gã lập tức giật thót.
Huyết Hồ?
“Ngươi là Huyết Hồ?”
Bóng người thon dài không đáp, bước chân nàng không nhanh, chậm rãi đi về phía bọn họ.
Mục tiêu lần này của nàng vốn không phải bang hội nhỏ bé này, chỉ là thuận tay diệt trừ mà thôi.
Mục tiêu thật sự của nàng là kẻ đang giao dịch với bọn chúng bên cạnh, trong tay người kia có đồ tốt.
“Huyết Hồ, chúng ta nước giếng không phạm nước sông. Các ngươi vượt giới rồi, người phía trên ta không phải không có, hậu quả ngươi gánh không nổi đâu.”
Một giọng nói dễ nghe vang lên: “Ta đương nhiên biết. Phó cục trưởng thành phố Du Thần, đúng không?”
“Ngươi...” Sắc mặt Dữu Lô đại biến.
Sao nàng lại biết?
Đây là chuyện tuyệt mật.
Giữa gã và Du Thần không có người thứ ba biết, nếu để cấp trên biết một phó cục trưởng thành phố âm thầm nâng đỡ loại thế lực ngầm như bọn họ, cấu kết với nhau, con đường làm quan coi như chấm dứt.
Huyết Hồ rõ ràng đã có chuẩn bị mà tới, nàng dám không chút kiêng dè nói ra chuyện này, vậy nhất định sẽ không để những người ở hiện trường dễ dàng rời đi.
“Ha!”
Cơ bắp toàn thân Dữu Lô căng lên, gã đột nhiên rút trường đao sau lưng, sải bước lao về phía Huyết Hồ.
“Còn 2 phút. Đừng kéo dài, mau giải quyết.” Trong tai truyền tới lời nhắc nhở.
Bóng người thon dài vốn còn muốn đấu với gã thêm một lúc lập tức thay đổi ý định, khí thế tăng vọt, trực tiếp ra tay toàn lực.
Phía sau, người nam tử trung niên cố ý tới tìm Phi Hạt Bang bàn việc chậm rãi lui lại, tìm cách thoát thân.
Chuyến này gã tới cực kỳ bí mật, không ai biết.
Sở dĩ tìm Phi Hạt Bang không phải để bàn chuyện hợp tác gì, mà muốn bọn chúng âm thầm vận chuyển một lô hàng hiếm quý tới một nơi nào đó.
Đây vừa là âm mưu, cũng là dương mưu.
Phi Hạt Bang có thể tồn tại ở siêu cấp đô thị như thủ đô Thanh Lăng, đương nhiên có con đường sinh tồn của riêng mình.
Ai cũng biết Phi Hạt Bang làm nghề gì.
Chính vì vậy, việc bọn chúng vận chuyển thứ gì đó trên đường ngược lại sẽ không dễ khiến người khác chú ý.
Chỉ là… Tại sao còn chưa hành động đã bị lộ?
Tất cả đều không phải ngày đầu tiên lăn lộn bên ngoài, gã không tin Huyết Hồ lại trùng hợp xuất hiện ở đây như vậy.
Chắc chắn nàng tới vì thứ trong tay gã.
Gã đột nhiên túm lấy tên tiểu đệ của Dữu Lô bên cạnh.
“Cửa sau ở đâu?”
Thỏ khôn có ba hang.
Tổng bộ của bọn chúng sao có thể không có đường lui?
Nếu không phải Huyết Hồ đánh tới quá đột ngột, phía trên thậm chí không kịp phát cảnh báo, có lẽ đám người này đã sớm chạy rồi.
Tên tiểu đệ đỏ bừng mặt, hai tay túm chặt cánh tay đang giữ lấy mình.
“Nàng... nàng chỉ có một người. Chúng ta cùng ra tay, nhất định có thể giết nàng!”
Không ngờ tên thủ hạ này còn khá trung thành.
Thực lực của người nam tử trung niên cũng không yếu, nhưng gã không cần thiết phải ở đây liều mạng với Huyết Hồ.
Lực trên tay lại tăng thêm.
“Nói!”
Tên thủ hạ này cũng rất cứng đầu, càng bị ép, gã càng không chịu mở miệng, chỉ trợn mắt nhìn đối phương.
Nếu lão đại hắn chết, vậy bất kể thế nào gã cũng muốn kéo người này chết cùng.
Nói không chừng chính người này đã dẫn Huyết Hồ tới!
Người nam tử trung niên càng thêm tức giận, còn định ép hỏi thì trận chiến bên kia đã gần kết thúc.
Dữu Lô yếu đến vậy sao?
“Lão đại!” Tên tiểu đệ quay đầu nhìn lại, lập tức rơi vào tuyệt vọng.
Dữu Lô đã bị Huyết Hồ hạ gục.
Huyết Hồ ngẩng đầu lên, trên mặt nạ có vài vệt máu nhỏ, nàng khẽ lau đi rồi nhìn về phía mục tiêu thật sự.
Xem ra chỉ có thể giết ra từ cửa chính!
Người nam tử dùng sức thêm một lần, xử lý tên tiểu đệ trong tay, không sợ chết đến vậy thì thành toàn cho ngươi.
“Ngươi không giữ được ta!”
“Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng chỉ có mình ta?”
Đồng tử người nam tử co lại.
Ngay sau đó, một nam tử cường tráng từ cửa lớn lao vào, gã cao khoảng một mét chín, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, trực tiếp xông thẳng về phía mục tiêu.
Huyết Hồ cũng đồng thời ra tay.
Thời gian không còn nhiều, phải tranh thủ.
Trận chiến giữa hai bên vô cùng dữ dội, khiến cả tòa nhà cũng rung lên vài lần, nhưng cũng chỉ kéo dài khoảng một phút.
Người nam tử kia cuối cùng vẫn bị Huyết Hồ hạ gục.
Mọi thứ kết thúc.
“Giải quyết xong!”
Để lại một câu, Huyết Hồ rời khỏi tầng hầm.
Trong tai nghe truyền tới giọng nữ: “Rõ!”
Lúc này, một thanh niên mặc trang phục cơ giới đi tới.
Gã đội một chiếc mũ lưỡi trai lớn, trong tay xách theo hộp dụng cụ, giơ tay ra hiệu với Huyết Hồ rồi mặc kệ những người đã ngã xuống dưới đất, đi thẳng tới căn phòng cuối hành lang, bắt đầu phá giải két sắt.
Người nam tử cao một mét chín kia thì đi về phía mục tiêu vừa bị hạ, lục từ trên người gã ra một chiếc hộp nhỏ.
“Đồ đã tới tay!”
“Rất tốt, còn 30 giây!”
“Nhận được.”
Người nam tử cường tráng đi tới gần thanh niên mặc trang phục cơ giới.
“Nghe chưa? Còn 20 giây.”
“Yên tâm, 15 giây giải quyết!”
Chỉ trong vài cái chớp mắt, két sắt đã bị phá mở, bên trong đặt ngay ngắn bốn túi tiền, vốn dự định chuyển đi vào đêm khuya.
Bây giờ thì không cần nữa, hai người mỗi người cầm lấy hai túi.
“Rút!”
...
Lúc này, Tô Thanh Vũ đã trở lại Lam Thiên Uyển bên cạnh.
Trong nhà vệ sinh, toàn bộ đồ vật được nữ vệ sĩ cận thân lần lượt thu cất kỹ, sau đó cẩn thận kiểm tra lại mấy lần, xác định không có bất kỳ sơ suất hay sơ hở nào.
Tô Thanh Vũ buộc lại mái tóc đã xõa xuống.
Nàng làm khá tùy ý, không đặc biệt chỉnh sửa, biểu cảm của nàng bình tĩnh.
Sau khi tháo chiếc mặt nạ đỏ như máu xuống, ngón trỏ nàng chậm rãi đưa tới gò má phía dưới mắt phải, khẽ lau đi một vệt máu mảnh.
“Hà Hà, ngươi nói xem vị hôn phu kia của ta sẽ là người thế nào?”
Hà Hà nhận lấy mặt nạ, nghiêm túc nói: “Theo điều tra của Triều Mỹ, e rằng không quá lọt vào mắt tiểu thư.”
“Vẫn phải tự mình gặp một lần mới biết. Nếu không tới gần quan sát, làm sao biết hắn thật sự là người thế nào?”
“Tiểu thư nói phải.” Ở điểm này, tiểu thư nhà mình quả thật là người có tư cách lên tiếng nhất.
Nếu chưa từng thật sự tìm hiểu sâu, ai có thể biết tiểu thư nhà mình rốt cuộc là người thế nào?
Sau khi thu xếp xong mọi thứ, Tô Thanh Vũ ôn nhu dịu dàng kia lại bước ra khỏi nhà vệ sinh.