Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chu Miêu cũng không chịu nổi, chộp lấy rồi cắn một miếng lớn.
Chỉ một miếng như vậy, mắt của hai đứa trẻ lập tức sáng lên.
"Ngon quá!"
Chu Dương nói: "Cẩu Đản nói thịt ngon, cậu ấy không lừa chúng mình."
Chu Miêu nói không rõ lời: "Nếu sau này ngày nào cũng được ăn thịt thì tốt quá."
Chu Miêu không biết vì sao, lại nhớ tới viên kẹo mẹ cho, do dự nhìn miếng thịt đã ăn một nửa.
Rất nhanh, cô bé đã đặt miếng thịt vào bát, giọng nói non nớt: "Không thể ăn hết, phải để lại cho mẹ, mẹ còn chưa ăn."
Chu Dương không nỡ, trẻ con không biết no, ăn đến khi chỉ còn lại một chút thịt nạc mới miễn cưỡng bỏ vào: "Được!"
Hai đứa trẻ thì thầm ở bên ngoài, Chu Minh Lễ cũng nghe thấy, anh cười cười, đem bột ngô nặn thành bánh dán quanh thành nồi, đậy nắp lại, định hầm thêm một lát, đợi Giang Từ về là có thể ăn cơm.
Ra khỏi bếp, Chu Minh Lễ đi ngang qua hai đứa trẻ, nói: "Trong nồi vẫn còn thịt."
Nghe vậy, Chu Miêu liền duỗi tay ra!
Vớ lấy nửa miếng thịt còn lại của mình, nhét vào miệng.
Chu Dương nhìn thấy, vừa vội vừa tức: "Đợi mẹ về anh sẽ mách! Em không chừa thịt cho anh!"
Chu Miêu ngẩn người, nhưng miếng thịt kia như có ý thức riêng, "vèo" một cái đã chui vào bụng cô bé.
Đã ăn sạch, không còn nữa.
Chu Miêu bắt đầu bối rối.
Chu Dương bĩu môi, chỉ có thể tội nghiệp ăn miếng nhỏ của mình.
Hai đứa trẻ làm ầm ĩ một lúc, Chu Minh Lễ lại dọn dẹp phòng một chút, trán đổ mồ hôi, mặt trắng bệch ngồi xuống, nhìn vết thương trên người mình, ngoài hơi đau ra thì không hề rỉ máu.
Anh thở phào nhẹ nhõm, vẫn ổn.
"Mẹ ơi! Miêu Miêu ăn hết thịt rồi không chừa cho con!"
Chu Minh Lễ ngồi trên giường nghe thấy tiếng Chu Dương mách lẻo.
Là Giang Từ đã về.
Chu Minh Lễ từ trong nhà đi ra, quả nhiên thấy Giang Từ.
Giang Từ chưa từng làm việc chân tay nên khá mệt, cô vừa về đến nhà, đến bên chậu rửa tay, Chu Miêu liền bưng một cái bát sứt miệng đựng nước tới.
Chu Miêu cúi đầu, vừa bất an vừa căng thẳng, cô bé không nhường thịt cho Dương Dương, mẹ sẽ trách cô bé.
Chu Minh Lễ lấy ghế đẩu cho cô ngồi.
Giang Từ cũng không khách khí, ngồi xuống, cười nhìn Chu Miêu: "Thịt có ngon không?"
Chu Miêu đỏ bừng mặt, nhưng không thể không thừa nhận: "Ngon ạ."
"Mẹ ơi, thịt ngon lắm!"
Giang Từ nhận lấy bát nước cô bé đưa, uống một ngụm, Chu Dương lại sấn tới, kiên trì mách lẻo: "Mẹ ơi, em ấy không chừa thịt cho con."
Đó đều là thịt của cậu bé, trước đây mẹ đều bắt Miêu Miêu nhường cho cậu, lần này Miêu Miêu lại ăn hết.
Cậu bé không vui, cậu bé phải đi mách.
Giang Từ nhìn Chu Minh Lễ, Chu Minh Lễ đành phải nói: "Vừa làm xong, hai đứa trẻ này thèm quá, nên anh cho mỗi đứa một miếng."
Chu Miêu nhỏ giọng nói: "Con không ăn thịt của anh Dương Dương, con muốn để dành cho mẹ ăn, nhưng cha nói không cần."
Giang Từ coi như đã hiểu, quay sang nhìn Chu Dương: "Cha con nói mỗi người một miếng, con còn giành thịt của Miêu Miêu à?"
"Trước kia mẹ đều đưa đồ của Miêu Miêu cho con, đồ của Miêu Miêu là của con." Chu Dương lý sự cùn.
Giang Từ vô cùng nghiêm túc nói với Chu Dương: "Bây giờ và sau này đều không được, của con là của con, của Miêu Miêu là của Miêu Miêu."
Chu Dương nghe vậy, trời như sập xuống.
Nhưng cậu không biết, tối qua Giang Từ đã muốn nói với cậu điều này.
Sau khi kết hôn với Chu Lão Nhị, "Giang Từ" đã căm hận Hạ Lỗi và Liễu Ân Ân, chuyện gì cũng phải so bì với hai vợ chồng họ.
"Giang Từ" phát huy tư tưởng trọng nam khinh nữ đến cùng cực, ở vùng quê này vốn tài nguyên thiếu thốn, đồ ăn thức uống đều khan hiếm, "Giang Từ" luôn ưu tiên con trai.
Vợ chồng Hạ Lỗi đối xử tốt với con trai, "Giang Từ" cũng đối tốt với con trai, huống chi, cô ta vốn đã thương con trai Chu Dương hơn, thái độ đối với Chu Miêu là cho ăn một miếng đã là tốt lắm rồi, một đứa con gái, còn muốn gì nữa?
"Giang Từ" còn nói với con trai: "Đồ của Miêu Miêu là của con, nếu con muốn thứ gì, cứ lấy của Miêu Miêu là được, đừng đi trộm bên ngoài."
"Sau này Miêu Miêu lớn rồi còn phải chu cấp cho con nữa, con là con trai, lại là anh nó, nó không chu cấp cho con thì ai chu cấp?"
"Nếu Miêu Miêu giành đồ của con, con cứ mách mẹ, mẹ đảm bảo sẽ đánh nó."
Tuổi Chu Dương tuy còn nhỏ, nhưng những lời Giang Từ nói cậu bé đều hiểu.
Hiểu rằng Miêu Miêu tuy là em gái của cậu, nhưng Miêu Miêu phải nhường cậu, đồ ngon cậu ăn, đồ tốt cậu dùng, thứ cậu không thèm cô bé mới được dùng.
Hôm nay mẹ cho Miêu Miêu hai viên kẹo mà không cho cậu viên nào, Chu Dương đã rất tức giận, lúc chơi dưới bóng cây, Chu Dương đã muốn cướp kẹo của Chu Miêu.
Nhưng Chu Miêu không cho cauuj, kẹo trong tay cô bé còn bị Hạ Hi nhìn thấy, Hạ Hi đã từng ăn kẹo, biết kẹo là đồ tốt nên đã xông vào cướp.
Chu Miêu sao có thể là đối thủ của Hạ Hi khỏe mạnh, Hạ Hi đã cướp được một viên kẹo, nhanh chóng nhét vào miệng mình.
Sau khi Chu Dương nhìn thấy, cơn tức lập tức bùng lên.
Dựa vào cái gì chứ!
Kẹo của Miêu Miêu còn không cho cậu! Một đứa trẻ nhà khác như mày dựa vào cái gì mà cướp kẹo của em ấy!
Miêu Miêu có thể nhịn, Dương Dương không thể nhịn!
Dương Dương gào lên một tiếng rồi xông tới.
Trận chiến đó đã thắng!
Bởi vì mẹ cậu cũng cho cậu một viên kẹo.
Chu Dương dễ dỗ rất vui vẻ.
Nhưng bây giờ...
Chu Dương dễ dỗ cảm thấy trời sập.
Cậu bé "oa" một tiếng rồi khóc.
"Con không muốn, con không muốn! Đồ của Miêu Miêu là của con! Đây là mẹ nói! Em ấy ăn thịt của con, em ấy ăn thịt của con, hu hu hu hu!!"