Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Miêu Miêu nhà em hiểu chuyện thật đấy.” Chị dâu Vu cười nhìn Chu Miêu: “Hôm nay con bé ở nhà chị không hề quấy khóc, ngoan lắm, còn Dương Dương thì chơi rất hợp với Đại Trụ và Nhị Trụ, cứ chạy theo sau bọn nó.”
Giang Từ cười cười: “Tính cách của Dương Dương hoạt bát hơn một chút.”
Vừa nhắc đến Chu Dương thì cậu bé đã chạy tới bên cạnh Giang Từ, giọng ngây ngô: “Mẹ, con muốn nghịch nước!”
Giang Từ đáp: “Trẻ con nghịch nước, tối đến sẽ gặp ma.”
Chu Dương và Chu Miêu đồng thời mở to mắt.
Cả hai đồng thanh kinh hãi kêu lên: “Ma á!?”
Chúng bắt đầu chạy tán loạn, miệng không ngừng la hét: “A a a!!”
Trò nghịch ngợm của hai đứa trẻ này quá thú vị, khiến chị dâu Vu không nhịn được mà bật cười.
Ngay cả Giang Từ, trong mắt cũng không khỏi ánh lên ý cười.
Chu Dương và Chu Miêu chạy một vòng, cuối cùng ngoan ngoãn nép vào bên cạnh Giang Từ, không dám chạy lung tung, cũng không dám nhắc đến chuyện nghịch nước nữa.
Chị dâu Vu nói: “Hai đứa còn phải mua thêm một cái khóa nữa, đề phòng lại có trộm chạy vào nhà trộm đồ.”
Giang Từ vô cùng đồng tình, gật đầu nói: “Còn phải làm cửa cho thật chắc chắn, để không ai đạp nát được nữa.”
Chu Miêu mơ hồ như đã hiểu ra điều gì: “Mẹ, nhà mình có trộm vào ạ?”
Giang Từ còn chưa kịp trả lời, chị dâu Vu đã nói chen vào: “Đúng vậy, may mà bố mẹ con mang hết đồ có giá trị đi rồi, nếu không nhà con đã gặp họa rồi.”
Chu Miêu không biết đã nghĩ đến điều gì, cô bé ngẩn ra, rồi đột nhiên chạy về phía nhà.
Chu Dương thấy vậy cũng chạy theo, vừa chạy vừa nói: “Miêu Miêu! Miêu Miêu! Em chạy đi đâu thế!”
Miêu Miêu nói: “Kẹo của con! Kẹo của con!”
“Trộm lấy kẹo!”
Chu Dương sững sờ một giây, sau đó oà lên một tiếng, đôi chân ngắn cũn hì hục chạy còn nhanh hơn cả Chu Miêu: “Thịt của con!!!”
Giang Từ và chị dâu Vu nhìn nhau, bật cười thành tiếng.
Hai đứa trẻ đội nắng chạy về nhà, lao vút vào phòng, mỗi đứa chạy đến góc nhỏ giấu đồ của mình, bắt đầu lục lọi.
Anh Vu nhìn thấy hai củ cải nhỏ này: “Hai đứa làm gì thế?”
Chu Dương và Chu Miêu không rảnh để ý đến anh, chỉ cắm đầu tìm đồ của mình.
Chu Miêu tìm mấy viên kẹo mẹ cho lúc bị bệnh phải uống thuốc, còn Chu Dương thì...
Cậu bé đã lén giấu hai miếng thịt!
Tối qua lúc ăn thịt cậu đã lén giấu đi hai miếng!
Không thể để tên trộm lấy mất được!
Chu Miêu tìm thấy kẹo của mình, thở phào nhẹ nhõm, nhưng Chu Dương lại “oa” một tiếng khóc ré lên.
“Thịt! Thịt của con!”
Tiếng khóc của Chu Dương vang lên giữa đống bừa bộn, nghe càng thêm thê thảm.
Chu Minh Lễ và đội trưởng về đến đúng lúc này, nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của đứa trẻ, đội trưởng giật nảy mình.
Ông đi nhanh hai bước, quả nhiên thấy hai cánh cửa bị đạp nát dựa vào tường, đi vào trong nữa thì thấy bàn đã sập, trên đất còn có mùn cưa chưa kịp quét, cả căn phòng chỉ vừa được dọn qua loa, trên giường không có cả ga trải giường, đồ đạc vứt lung tung.
Hai gian nhà rách nát, bừa bộn, trông vô cùng thê thảm.
Đặc biệt là khi có thêm một đứa bé đen gầy đang khóc lóc thảm thiết.
Thảm.
Ai nhìn vào mà không thốt lên một tiếng thảm thương chứ?
Mặt đội trưởng đen như đáy nồi: “Đây đều là do Chu lão đại làm?”
Chu Minh Lễ gật đầu, anh Vu cũng đứng dậy: “Đúng vậy, tôi có thể làm chứng, đội trưởng, cái gã họ Chu kia chẳng phải thứ tốt đẹp gì! Ông không biết hắn xấu xa đến mức nào đâu! Trộm đồ đến nhà anh em mình không nói, còn đập phá, ném hết đồ đạc! Ông nhìn cánh cửa kia đi, đây là chuyện mà một người anh có thể làm ra sao?”
Đội trưởng chửi một câu: “Cái thằng khốn này!”
Chu Minh Lễ thản nhiên nói: “Không sao, vợ tôi cũng đã đập nhà hắn rồi.”
Đội trưởng nghẹn họng, suýt chút nữa thì bị lời của Chu Minh Lễ làm cho nghẹn chết.
Ông cũng không trì hoãn việc chính, nhìn cửa phòng trong của nhà Chu Minh Lễ, nói: “Trong đội vẫn còn gỗ, nhưng cậu nên biết, những thứ này đều cần cậu dùng phiếu và tiền để mua, mà tôi nghĩ nhà cậu cũng không có phiếu.”
Chu Minh Lễ im lặng không nói gì, anh đúng là không có loại phiếu này.
“Nhà cậu cũng nên sửa sang lại rồi, phiếu lương tháng sau tôi sẽ đứng ra ứng trước cho cậu phiếu làm cửa và xây tường rào, nhưng tiền thì cậu phải đưa trước để thế chấp cho kế toán.”
Nghe vậy, Chu Minh Lễ cũng không vòng vo, hỏi thẳng: “Cần bao nhiêu tiền ạ?”
“Cậu định rào sân rộng thế nào?”
Chu Minh Lễ suy nghĩ một lát, nhìn quanh một vòng, rồi cầm một cành cây vạch xuống đất: “Chắc là rộng chừng này ạ.”
Đội trưởng suy nghĩ một lát rồi nói: “Nhiều gạch như vậy chắc cũng phải hai ba mươi đồng, cậu đưa trước mười lăm đồng, năm đồng coi như tiền làm cửa, mười đồng là tiền đặt cọc gạch.”
Chu Minh Lễ không do dự, lấy mười chín đồng có được lúc đi chợ đen đổi phiếu xe đạp ra, rút mười lăm đồng đưa cho đội trưởng: “Số tiền còn lại cần trả ông cứ nói với tôi, tôi sẽ trả đủ.”
Đội trưởng gật đầu, liếc nhìn anh một cái: “Tháng này cậu phải kiếm đủ điểm công, nếu không sau khi đổi phiếu xây tường rào, cậu sẽ không nhận được bao nhiêu lương thực đâu.”
“Tôi hiểu cả rồi.”
Đội trưởng còn muốn nói gì đó nhưng lại do dự, cuối cùng vẫn không nói ra, chỉ thở dài một hơi: “Thôi được rồi, tôi đi trước đây.”
Nói xong, đội trưởng liền rời đi.
Thời gian cũng đã trôi qua khá lâu, Chu Minh Lễ bảo anh Vu cứ đi làm trước, những thứ còn lại anh sẽ tự mình dọn dẹp.
Đợi anh Vu đi rồi, Chu Minh Lễ mới vào nhà, nhìn Chu Dương đang khóc thút thít.
“Con khóc cái gì?”
“Thịt... Bố... thịt của con bị trộm lấy mất rồi!”