Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chu Dương ấm ức, Chu Dương tủi thân, Chu Dương muốn khóc!

Ánh mắt Chu Minh Lễ nhìn Chu Dương có chút kỳ quặc.

Thịt đã nấu chín có mùi rất nồng, huống hồ vào mùa hè thì thứ gì cũng rất dễ bị ôi thiu.

Tối qua sau khi làm xong mọi việc, Giang Từ và Chu Minh Lễ về phòng nghỉ ngơi, vừa nằm lên giường đã ngửi thấy một mùi khó tả.

Đó là mùi thịt chín đã bị ôi.

Thời nay tủ lạnh rất hiếm, huống chi là ở nông thôn, căn bản không hề có tủ lạnh.

Giang Từ và Chu Minh Lễ tìm một vòng, cuối cùng cũng tìm được nơi phát ra mùi hôi.

Một cái túi vải nhỏ, bên trong có hai miếng thịt.

Giang Từ và Chu Minh Lễ không cần đoán cũng biết là ai làm.

Cả hai nhất trí quyết định vứt miếng thịt này đi.

Một trong những thủ phạm —— Chu Minh Lễ vô cùng bình tĩnh đổ hết tội cho Chu lão đại: “Là bác cả trộm thịt của con, sau này phải tránh xa bác ấy ra, bác ấy cho con cái gì cũng không được ăn, nếu không, bác ấy sẽ lừa bán con đi mất.”

Quần áo, ga giường giặt lại xong đã phơi kín cả dây phơi trong sân, Chu Minh Lễ đơn giản làm món mì sợi, lại đập nốt hai quả trứng cuối cùng, cho thêm ít hẹ, làm nước dùng trứng hẹ, nấu mấy bát mì.

Giang Từ và Chu Minh Lễ bị giày vò một trận, quả thực đói đến mức không chịu nổi, đến sức nói chuyện cũng không có, chỉ cắm đầu ăn mì.

Ăn xong, Giang Từ và Chu Minh Lễ lần lượt tắm rửa ở nhà, hai người lại hợp sức treo chiếc màn mới mua lên, nằm trên chiếc chiếu trơn, Giang Từ vừa nhắm mắt đã ngủ thiếp đi.

Chu Minh Lễ xoay người, nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt cô, anh đưa tay nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán cô, một lúc sau cũng ngủ thiếp đi.

Một buổi sáng bận rộn và mệt mỏi, thật sự là quá sức.

Chu Minh Lễ tỉnh sớm hơn Giang Từ một chút, anh đến trạm y tế thay thuốc trước, sau đó lại bị đội trưởng gọi đi xem gỗ.

Nhà cửa ở đại đội Sơn Định đều được xây dựng thống nhất, mọi hoạt động sửa chữa, xây dựng thêm đều phải báo cáo với đội trưởng, mà nhà họ Chu từ lúc xây xong vẫn chưa từng sửa sang, anh thợ mộc đã có sẵn kích thước cửa ra vào và cửa sổ của các nhà, Chu Minh Lễ vừa nói, anh thợ mộc liền dẫn anh đi xem gỗ đã chuẩn bị sẵn để làm cửa.

Anh thợ mộc là một người ít nói, chỉ bàn chuyện công việc: “Chỗ gỗ này đều có sẵn, nếu cậu cần gấp, hôm nay tôi có thể làm xong cho cậu.”

Chu Minh Lễ gật đầu nói: “Nếu có thể làm xong sớm thì làm trong hôm nay luôn ạ.”

Trong nhà không có cả cửa, anh là đàn ông thì không sao, nhưng Giang Từ thì không được.

Hôm nay sau khi ăn cơm xong, Giang Từ ở trong phòng cứ hỏi đi hỏi lại anh xem có ai đến đây không.

Chu Minh Lễ ở bên ngoài cũng chỉ có thể lặp đi lặp lại câu trả lời là không có.

Nhà họ vừa mới sắm nhiều đồ như vậy, buổi tối anh ngủ có lẽ cũng không yên giấc.

Anh thợ mộc gật đầu: “Được, làm xong tôi sẽ dùng xe đẩy chở qua.”

Nói chuyện xong, Chu Minh Lễ không vội về nhà, anh liếc nhìn đội trưởng đang ở ngoài cửa, rồi hạ giọng hỏi: “Có bàn không, bàn nhà tôi hỏng hẳn rồi, không dùng được nữa.”

Chu Minh Lễ lấy hai đồng ra, nhét vào tay anh thợ mộc.

Anh thợ mộc liếc nhìn, rồi từ từ nhét vào túi mình, nói: “Tối nay sẽ chở qua cùng với cửa.”

Chu Minh Lễ cảm kích nói lời cảm ơn, giải quyết xong chuyện cái bàn, anh mới về nhà, họ cũng không có đồng hồ, chỉ nhìn mặt trời vẫn còn sáng rực là biết lúc này mới khoảng ba bốn giờ chiều.

Anh vào nhà liếc nhìn Giang Từ vẫn đang ngủ, rồi ra bếp xử lý chỗ lòng lợn.

Sáng nay anh đã mua nguyên liệu khử tanh ở thị trấn, anh rửa sạch lòng lợn một lần nữa, thái xong liền bắt đầu kho, lòng lợn kho là món đơn giản nhất mà Chu Minh Lễ có thể làm lúc này.

Mặc dù trong nhà đã mua thêm rất nhiều thứ, nhưng có một số thứ không thể mua ngay được.

Ví dụ như rau củ tươi.

Nhà anh chỉ trồng một ít loại rau phổ biến mùa hè như đậu đũa, dưa chuột, hẹ và ớt, ngoài ra không có loại rau nào khác.

Trong đó, nhiều cây hẹ đã không ăn được nữa, có câu “hẹ tháng sáu, thối chết chó”, chỗ hẹ Chu Minh Lễ cho vào nồi mì trưa nay là phần non nhất, chỉ miễn cưỡng ăn được.

Các loại rau khác chưa được chăm sóc cẩn thận nên đậu đũa và dưa chuột ra quả rất ít.

Chuyện ăn uống của nhà anh đúng là có vấn đề lớn.

Chu Minh Lễ thầm nghĩ, rồi bỏ thêm một thanh củi vào bếp lò.

Nước trong nồi lớn sôi sùng sục, mùi thịt nhanh chóng lan tỏa, Chu Minh Lễ tính toán thời gian, không cho thêm củi nữa, chỉ để lửa nhỏ liu riu rồi tự mình ra khỏi bếp.

Giang Từ đã tỉnh, Chu Minh Lễ vừa ra ngoài đã thấy Giang Từ dẫn hai đứa trẻ đang nhìn về phía nhà bếp.

Giang Từ không ngờ Chu Minh Lễ lại đột nhiên đi ra, vẻ mặt thèm thuồng bị Chu Minh Lễ bắt gặp, cô lập tức dời mắt đi.

Chu Minh Lễ bật cười, hỏi: "Đói rồi à?"

"Không có."

"Đói ạ!"

"Đói ạ!"

Câu đầu tiên là Giang Từ trả lời, hai câu đồng thanh phía dưới là của hai đứa trẻ.

Chúng nó thèm thịt lắm rồi!

Chu Minh Lễ nhìn hai đứa trẻ một cái, nói với Giang Từ: "Còn phải hấp thêm ít bánh ngô, cần đợi thêm bốn mươi phút nữa."

Giang Từ nói: "Gọi cả nhà anh Vu sang đây đi, mời họ cùng ăn."

Chu Minh Lễ: "Em quyết định là được, anh sao cũng được."

"Vậy bây giờ em đi mời luôn, để họ không kịp nấu cơm tối mà từ chối."

Giang Từ nói xong liền dẫn con đến nhà họ Vu nói chuyện ăn cơm, đi được nửa đường, cô quay đầu hỏi: "Anh làm thịt có đủ nhiều không?"