Toàn Cầu Cao Võ (Bản Dịch)

Chương 28. Kiểm Kê Chiến Lợi Phẩm

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phòng 201.

Trong phòng khách.

Nhìn Hoàng Bân bị trói gô như đòn bánh tét ở một bên, Phương Bình có chút sợ hãi, cũng có chút tự trách, mình vẫn còn hơi kích động quá.

Tuy rằng vẫn luôn nghi ngờ tên này là võ giả, nhưng Phương Bình thật không ngờ võ giả lại mạnh đến thế.

Theo Phương Bình, Dương Thành chỉ là một nơi nhỏ bé. Ở đây, ngay cả Vương Kim Dương - một sinh viên Đại học Võ thuật (Võ Đại) - cũng được tôn sùng như thánh, võ giả gần như không thấy bóng dáng.

Cho nên Phương Bình rất chủ quan phán đoán, tên ở trên lầu này dù là võ giả thì thực lực cũng chẳng ra sao. Võ giả phẩm cấp thấp, mới vừa thoát ly phạm trù người thường, thì lợi hại được bao nhiêu? Gấp mười lần lượng thuốc mê, muốn hạ gục đối phương chẳng phải dễ như ăn kẹo sao.

Kết quả lại hoàn toàn ngoài dự liệu!

Phương Bình có chút may mắn, may là lúc nãy mình không ở lại mà chọn cách rời đi chờ đợi. Bằng không, trong lúc dược hiệu mới phát tác, Hoàng Bân vẫn còn dư lực, e rằng mình đã đi bán muối rồi.

Trong lòng nghĩ những điều này, Phương Bình ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi chốc lát, rồi bắt đầu đứng dậy lục soát trong phòng.

Hắn không chắc có tìm được bằng chứng phạm tội gì không, dù sao đối phương cũng mới chuyển đến. Nhưng bất kể thế nào, hắn cũng phải nghĩ cách thoát thân.

Nếu thực sự không tìm được gì, Phương Bình cân nhắc xem có nên vu oan giá họa cho tên này một phen không. Xã hội hiện đại rốt cuộc không phải cổ đại, đổi thành cổ đại, đánh chết vứt ra bãi tha ma cũng chẳng ai quan tâm. Nhưng thời nay, người chết thì chắc chắn phải điều tra.

Về phần vu oan thế nào, Phương Bình đã tính đến khổ nhục kế rồi. E rằng cũng chẳng ai tin một võ giả lại bị mình dễ dàng bắt được, càng không tin một học sinh trung học rảnh rỗi sinh nông nổi đi tính kế một võ giả.

Gạt bỏ những suy nghĩ đó, Phương Bình bắt đầu lục lọi.

Mười phút sau, Phương Bình xách một cái túi lớn ra phòng khách.

Cả căn nhà trống huơ trống hoác, Hoàng Bân hầu như không mang theo đồ đạc gì, trừ một ít vật dụng hàng ngày và một bộ quần áo để thay.

Bất quá tìm đến cuối cùng, Phương Bình tìm thấy cái túi này ở ban công. Nhìn dáng vẻ thì đây chính là toàn bộ gia sản của Hoàng Bân rồi.

Nhìn chằm chằm cái túi một lúc, Phương Bình trầm ngâm chốc lát rồi kéo khóa.

Khoảnh khắc khóa kéo mở ra, đồng tử Phương Bình co rút lại.

Thứ đầu tiên đập vào mắt không phải gì khác, mà là một con dao găm quân dụng ba cạnh dài gần 40cm!

"Người trong quân đội?"

Phương Bình nuốt nước bọt, nhưng rất nhanh lắc đầu. Dao găm ba cạnh tuy được coi là hàng quân dụng, nhưng thực tế quân đội những năm gần đây đã dần loại bỏ, bên ngoài cũng có đầy người bán thứ đồ chơi này. Mang theo thứ này, ngược lại rất ít khi là quân nhân.

Thở hắt ra một hơi, Phương Bình cầm con dao lên, đánh giá một phen.

Khi nhìn thấy trong rãnh máu còn vương lại vết máu khô, Phương Bình không nhịn được liếc nhìn Hoàng Bân đang bị bó chặt.

Tên này, rất có thể từng giết người! Dù không giết người thì con dao này cũng đã từng uống máu.

Cẩn thận đặt con dao sang một bên, cách xa Hoàng Bân, Phương Bình không dám để tên này có cơ hội tiếp xúc với nó.

Lấy dao ra xong, thứ tiếp theo Phương Bình nhìn thấy là những xấp tiền mặt đỏ rực!

Từng xấp từng xấp tiền mặt nhét lộn xộn trong túi, có vài xấp đã bung ra.

Phương Bình vội vàng lôi tiền ra, đếm sơ qua. Những xấp nguyên vẹn tổng cộng có 20 xấp, hẳn là 200 ngàn tệ. Tiền lẻ tẻ cũng gần 1 ngàn tệ, Phương Bình không đếm kỹ.

Thời đại này, người mang nhiều tiền mặt như vậy không nhiều. Trừ một số người buôn bán, rất ít ai mang số tiền lớn ra đường, đặc biệt là một khách trọ như Hoàng Bân.

Phương Bình triệt để loại trừ thân phận quân đội của đối phương, cũng xác định hắn không phải người nhà nước. Người nhà nước chẳng ai đi làm nhiệm vụ theo dõi mà lại mang theo cả đống tiền mặt như thế.

"Độc hành khách? Tội phạm truy nã?"

Hai thân phận này là ý nghĩ đầu tiên của Phương Bình. Mang theo tiền lớn, cộng thêm hành tung lén lút của Hoàng Bân... Phương Bình cảm thấy mình có thể thở phào nhẹ nhõm, Hoàng Bân chắc chắn không phải người đàng hoàng.

Mấy phút sau, toàn bộ "chiến lợi phẩm" trong túi được Phương Bình bày ra trước mắt.

Một con dao găm quân dụng ba cạnh.

Tiền mặt gần 21 vạn tệ.

Một bộ quần áo.

Ngoài ra còn có một số lọ thuốc, tổng cộng 6 lọ.

Trong đó có 3 lọ có nhãn mác, giống như lọ thuốc bình thường, có tên thuốc.

Hai lọ Huyết Khí Hoàn, một lọ Khí Huyết Đan!

Trên đó có ngày sản xuất, tên nhà máy, địa chỉ sản xuất, nhìn rất chính quy.

Phương Bình đếm Huyết Khí Hoàn, hai lọ cộng lại tổng cộng 18 viên. Lọ thuốc quy cách 10 viên, chắc là Hoàng Bân đã ăn mất 2 viên.

Còn Khí Huyết Đan thì còn lại 8 viên, cũng bị ăn mất 2 viên.

Hô hấp Phương Bình trở nên dồn dập. Tên của Huyết Khí Hoàn và Khí Huyết Đan hắn đều đã nghe Ngô Chí Hào nhắc tới.

Ở hiệu thuốc chính quy, Huyết Khí Hoàn giá 3 vạn tệ một viên, Khí Huyết Đan 10 vạn một viên.

Đối với đám Ngô Chí Hào, mua được một viên Khí Huyết Đan trước kỳ thi tốt nghiệp là chỗ dựa lớn nhất của họ. 10 vạn tệ không phải số nhỏ, dù gia đình Ngô Chí Hào có điều kiện thì mua loại đan dược này cũng xót ruột vô cùng.

Nhưng bây giờ thì sao?

Đặt ngay trước mặt hắn là 18 viên Huyết Khí Hoàn và 8 viên Khí Huyết Đan!

Tính theo giá thị trường, chỉ riêng hai loại này đã trị giá 134 vạn tệ! Cộng thêm tiền mặt, tổng giá trị vượt quá 150 vạn!

Đừng quên, trong này còn 3 lọ nữa mà Phương Bình không biết tên.

Phương Bình mở ra xem, bên trong cũng là những viên đan dược tròn vo, hiển nhiên là đồ cho võ giả dùng, nhưng không có nhãn mác. Trong lúc nhất thời, Phương Bình không đoán được đó là thuốc gì.

Nhưng mặc kệ là gì, giá cả chắc chắn không thấp. Đan dược cho võ giả dùng, đắt lòi kèn!

Điều này có thể thấy từ Khí Huyết Đan. Khí Huyết Đan là vật phẩm thường dùng cho thí sinh võ khoa dưới cấp võ giả, còn tên đang nằm kia là võ giả chân chính, thuốc hắn dùng chắc chắn phải tốt hơn, đắt hơn.

Phương Bình kiến thức quá ít, tạm thời không thể định giá chính xác những thứ này.

Ngoài ra còn có một ít đồ ăn và nước suối.

6 lọ đan dược, hơn 200 ngàn tiền mặt, một con dao găm... Đây là những gì Phương Bình tìm được.

Tiếp theo, Phương Bình lại liếc nhìn Hoàng Bân.

Vừa nãy lúc trói Hoàng Bân, hắn quên soát người. Nhìn cách bố trí cái túi, mang theo đồ ăn và vũ khí, khả năng chạy trốn bất cứ lúc nào là rất lớn. Loại người này, vật quý giá nhất thường sẽ không để trong túi. Rốt cuộc túi có thể vứt bỏ, đồ tốt tự nhiên phải mang trên người, nếu vật đó nhỏ gọn.

Phương Bình suy đoán tên này còn giấu đồ tốt trong người. Nhưng hiện tại Hoàng Bân bị quấn mấy lớp, Phương Bình cũng không dám thả hắn ra để lục soát.

Tiếp tục nhìn đống đồ trước mắt, Phương Bình hơi nhíu mày. Tiền thì cầm tay rồi, nhưng điểm Tài phú lại không tăng. Theo lý thuyết, đan dược cũng đáng tiền, nhưng điểm Tài phú vẫn đứng yên.

Nói cách khác, hiện tại trong phán định của hệ thống, những thứ này chưa thuộc về Phương Bình hắn.

Nghĩ cũng đúng, đồ này vẫn là của Hoàng Bân. Hoàng Bân chưa chết, cũng chưa nói tặng cho Phương Bình, quyền sở hữu vẫn là của hắn, Phương Bình dù cầm trên tay cũng không được tính điểm.

Rất nhanh, Phương Bình lại nghĩ, Hoàng Bân hiện tại đã bị mình khống chế, nếu mình nuốt đan dược thì coi như là của mình rồi chứ? Nhưng hệ thống không tăng điểm, điều này chứng tỏ tiền tài không hoàn toàn tương đương với điểm Tài phú. Hay là hệ thống không cổ vũ hành vi cướp bóc này?

Phương Bình nhất thời khó phán đoán, lắc đầu tạm gác chuyện này sang một bên.

Việc cấp bách không phải điểm Tài phú, mà là vấn đề Hoàng Bân.

Chính mình chỉ tìm thấy những thứ này. Tuy vũ khí và tiền mặt có thể cho thấy Hoàng Bân không phải người tốt, nhưng cũng không có bằng chứng trực tiếp chứng minh hắn là tội phạm.

Mặt khác, số tài sản trị giá cả triệu tệ này nên xử lý thế nào?

Báo cảnh sát thì những thứ này chắc chắn phải nộp lên. Phương Bình có chút không cam lòng, suy nghĩ xem có nên biển thủ một ít không, rốt cuộc lần này mình đã mạo hiểm tính mạng. Tuy thực tế hắn chẳng sứt mẻ miếng da nào, chỉ bị nứt da tay khi phang gậy vào Hoàng Bân.

Mấy phút sau, Phương Bình lại nhét hết đồ vào túi.

Hắn nhìn về phía Hoàng Bân.

Nhìn chằm chằm Hoàng Bân đang hôn mê một lúc, Phương Bình bỗng nhiên nói: "Võ giả quả nhiên lợi hại, uống nhiều thuốc như thế, lại bị tao đánh thành ra nông nỗi này mà đã tỉnh rồi!"

Hoàng Bân nằm im bất động.

Phương Bình cười nhạo, khinh bỉ nói: "Mày tưởng tao là trẻ lên ba à? Lúc hôn mê hô hấp còn hỗn loạn, thân thể co giật. Thế mà giờ nằm im thin thít như xác chết. Không chết thì là tỉnh rồi chứ gì nữa. Không biết bịt tai trộm chuông là gì à? Mày cứ thở bình thường thì tao còn không để ý, vừa nãy tiếng hít thở to như bò rống, giờ tự nhiên im bặt, mày tưởng tai tao điếc chắc?"

Phòng khách nhỏ hẹp, chỉ có hai người. Trong phòng yên tĩnh như vậy, Hoàng Bân bị bịt miệng nên tiếng thở rất lớn. Thế mà vừa rồi trong nháy mắt âm thanh biến mất, Phương Bình đâu phải thằng điếc.

Hoàng Bân đại khái không ý thức được trạng thái của mình lúc hôn mê, theo bản năng nín thở, không ngờ đây lại là sơ hở lớn nhất.

Bị Phương Bình nói toạc ra, Hoàng Bân đang nhắm mắt giả chết đành chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt quét một vòng, chỉ thấy mỗi Phương Bình, Hoàng Bân khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tốt hơn dự đoán nhiều!

Hắn còn tưởng lúc mình tỉnh lại thì đã nằm trong Cục Trinh Sát, trước mặt rất có thể là tên béo ở Cục Trinh Sát Dương Thành. Kết quả chỉ có mỗi Phương Bình, đây là kết cục tốt nhất trong các giả thiết của hắn.

Nếu vào Cục Trinh Sát, đừng nói trạng thái bây giờ, kể cả lúc toàn thịnh hắn cũng không có cửa thoát thân. Nhưng hiện tại, hắn còn hy vọng.

Đầu vẫn đau như búa bổ, cả người bị bó chặt cứng, Hoàng Bân không cách nào giãy dụa.

Trong đầu cấp tốc xoay chuyển các ý nghĩ, Hoàng Bân nhìn Phương Bình, tròng mắt đảo liên tục. Lúc này hắn không thể mở miệng nói chuyện.

Phương Bình thấy thế liền cảnh giác, lấy dao găm từ trong túi ra, đứng cách một đoạn an toàn, mở miệng nói: "Muốn nói chuyện à?"

"..."

"Nhưng tao không muốn cho mày cơ hội mở miệng. Loại nhân vật nguy hiểm như mày, tao thấy cứ giao cho cảnh sát là an toàn nhất."

"Ư ư..."

Hoàng Bân giãy dụa một hồi, lắc đầu, hất cằm chỉ về phía cái túi trước mặt Phương Bình.

Hắn thấy cái túi còn nguyên, tưởng Phương Bình chưa mở ra xem. Bên trong có không ít tiền mặt và đan dược hữu dụng cho Phương Bình, Hoàng Bân cảm thấy loại nhóc con gia cảnh bình thường như Phương Bình sẽ không thể không động lòng.

Chỉ cần cho hắn cơ hội mở miệng, hắn tin mình có thể thoát thân. Tuy thằng súc sinh trước mặt gian trá, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là thiếu niên. Hoàng Bân trước đó không phòng bị mới dính chấu, giờ có phòng bị, hắn không tin một thằng nhóc thiếu kiến thức có thể đấu lại mình...