Toàn Cầu Cao Võ (Bản Dịch)

Chương 29. Võ Giả Đúng Là Lũ Nhà Giàu Nứt Đố Đổ Vách!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phương Bình rất rõ một đạo lý: Phản diện thường chết vì nói nhiều.

Hoàng Bân muốn nói chuyện, kỳ thực hắn không muốn để đối phương mở miệng chút nào. Nhưng hiện tại hắn hiểu biết về thế giới này quá ít, thân phận địa vị thấp kém khiến hắn không có nguồn thông tin hữu ích.

Cho nên dù không muốn, Phương Bình vẫn chuẩn bị giao lưu với Hoàng Bân vài câu. Hắn cũng không sợ tên này la hét, nhìn mặt là biết không phải người tốt, bằng không lúc nãy dọa giao cho cảnh sát, tên này đã giãy nảy lên rồi.

Mấy phút sau, Hoàng Bân bắt đầu thở dốc kịch liệt.

Phương Bình bó hắn quá chặt, vừa rồi lại bịt miệng, ngực hình như cũng bị gãy xương, dẫn đến việc hô hấp cực kỳ khó khăn.

Chờ Phương Bình dùng dao găm chọc thủng một lỗ trên lớp băng dính, việc đầu tiên Hoàng Bân làm là hít lấy hít để không khí.

Thở dốc một lát, Hoàng Bân nghiêng đầu nhìn Phương Bình đang đứng xa tít, trong mắt lộ ra một tia máu.

Không ngờ mình lại ngã ngựa trong tay thằng nhóc này!

Bất quá Hoàng Bân vẫn không nhịn được mở miệng: "Chúng ta không thù không oán chứ?"

Hắn nghĩ mãi không ra, thằng nhóc này vì sao lại muốn đối phó hắn? Nếu là võ giả thì hắn còn chấp nhận được, đằng này đối phương đến võ giả cũng không phải!

Phương Bình cũng không trả lời trực diện, hắn chẳng lẽ lại bảo "Tao nghi mày định hại tao nên tao ra tay trước"?

Thực tế đến giờ phút này, Phương Bình lờ mờ nhận ra mình hình như đoán sai rồi. Tên này rất có thể không phải muốn đối phó mình, mà là để che giấu thân phận. Nhìn đống tiền mặt, vũ khí, thức ăn nước uống hắn chuẩn bị... kiểu bố trí này giống tội phạm bỏ trốn hơn.

Nhưng Phương Bình có thể thừa nhận mình sai sao?

Hoàng Bân hỏi, Phương Bình thuận miệng đáp: "Tao là học sinh ngoan, bắt kẻ xấu là thiên chức của chúng tao!"

"Thiên chức cái mả cha mày!"

Hoàng Bân thầm chửi thề trong lòng. Mình lăn lộn giang hồ bao năm, lại chết trong tay thằng ranh con này, chết cũng không cam tâm.

Phương Bình cũng không cho hắn cơ hội hỏi ngược lại, trực tiếp lấy mấy lọ đan dược từ trong túi ra.

"Mấy lọ này là thuốc gì? Đừng có lừa tao, mày nói điêu tao tra mạng cái là ra ngay."

Hoàng Bân không giấu giếm chuyện này, đúng như Phương Bình nói, hắn muốn tra là tra được ngay. Thấy thằng nhóc này để ý đến đống đồ, Hoàng Bân ngược lại thở phào nhẹ nhõm, có lòng tham là tốt.

"Trong đó 3 lọ có nhãn mác, cậu chắc thấy rồi, hai lọ Huyết Khí Hoàn, một lọ Khí Huyết Đan."

"Võ giả cũng cần loại thuốc này?"

"Đương nhiên!"

Hoàng Bân lập tức nói: "Những thứ này đều là dược phẩm bổ sung khí huyết, võ giả cũng cần bổ sung khí huyết. Không thể lúc nào cũng dựa vào thức ăn, cho nên Huyết Khí Hoàn và Khí Huyết Đan là đan dược dự phòng của đa số võ giả."

Phương Bình hiểu ra, cầm lấy một lọ thuốc nhỏ hơn hỏi: "Còn trong này?"

"Cũng là Khí Huyết Đan, nhưng không phải loại thường, là Nhất phẩm Khí Huyết Đan."

Hoàng Bân nói xong lại bổ sung: "Khí Huyết Đan thượng phẩm chủ yếu dùng cho võ giả đột phá. Như loại Nhất phẩm Khí Huyết Đan này là vật phẩm chuẩn bị cho Chuẩn võ giả dùng khi đột phá lên Võ giả. Nó có thể bổ sung lượng lớn khí huyết. Bất quá đối với tôi mà nói, chủ yếu dùng để bổ sung khí huyết bình thường. Gặp phải chiến đấu hoặc chạy đường dài, nó hiệu quả hơn nhiều so với Huyết Khí Hoàn và Khí Huyết Đan thường."

"Đan dược cũng phân phẩm cấp?"

Hoàng Bân không đáp, hỏi thừa.

Kết quả thấy Phương Bình cầm dao găm dường như đang tìm chỗ đâm, Hoàng Bân vội nói: "Phân cấp bậc, thông dụng với võ giả cùng đẳng cấp."

"Thứ này bao nhiêu tiền một viên?"

Nhất phẩm Khí Huyết Đan không nhiều, Phương Bình nhìn qua, chỉ có 3 viên.

"30 vạn!"

Phương Bình đau cả răng. Võ giả đúng là tiêu tiền như rác, tùy tiện một viên thuốc cũng mấy trăm ngàn tệ.

Huyết Khí Hoàn và Khí Huyết Đan thường giá thị trường đã là 134 vạn. Cộng thêm 3 viên Nhất phẩm này nữa là 224 vạn rồi.

Phương Bình lại chỉ vào hai lọ còn lại.

Hoàng Bân thành thật trả lời: "Một lọ là Thối Cốt Đan, một lọ là Hộ Phủ Đan."

Hai lọ này càng ít, nói là lọ nhưng bên trong mỗi lọ chỉ có đúng một viên.

Lần này không cần Phương Bình hỏi, Hoàng Bân cực kỳ phối hợp nói: "Thối Cốt Đan, như tên gọi, là đan dược rèn luyện cường độ xương cốt. Võ giả, đặc biệt là võ giả phẩm cấp thấp, chủ yếu tu luyện chính là một thân xương cốt. Xương cốt cứng rắn mới chịu được khí huyết bạo phát. Ngoại luyện gân xương da, da dẻ và kinh mạch tổn thương đối với võ giả mà nói không tính là trọng thương. Chỉ có xương cốt là khác, lành lại cực chậm. Cho nên võ giả đều ưu tiên luyện cốt, như vậy bất luận là khí huyết bạo phát hay tu luyện bình thường đều sẽ không gây tổn hại thân thể quá nghiêm trọng. Chiến đấu cũng vậy, xương cốt yếu ớt, đấm ra một quyền mà xương gãy thì sao đánh tiếp được. Có xương cốt mạnh mới có thể phách mạnh."

"Hộ Phủ Đan cũng liên quan đến tên gọi, chủ yếu có tác dụng bảo vệ ngũ tạng lục phủ. Nội phủ con người rất yếu ớt, võ giả phẩm cấp thấp chưa thể tu luyện đến ngũ tạng lục phủ. Lúc bình thường tu luyện thì không sao, nhưng một khi đột phá, Hộ Phủ Đan là rất cần thiết. Không có Hộ Phủ Đan bảo vệ, một khi khí huyết bạo phát vượt quá giới hạn sẽ dẫn đến nội tạng bị tổn thương."

Giải thích một hồi, Hoàng Bân lại vội vàng nói: "Đây là đan dược tôi dùng để đột phá Tam phẩm cảnh, giá cả cực đắt! Bất luận là Thối Cốt Đan hay Hộ Phủ Đan đều là đan dược Nhị phẩm, có tiền cũng chưa chắc mua được. Thối Cốt Đan rẻ hơn chút, cũng phải giá một triệu! Còn Hộ Phủ Đan càng đắt đỏ, một viên Nhị phẩm Hộ Phủ Đan giá thị trường là hai triệu!"

Phương Bình nuốt nước bọt, theo bản năng siết chặt hai lọ thuốc trong tay.

Nhị phẩm Thối Cốt Đan 1 triệu, Nhị phẩm Hộ Phủ Đan 2 triệu... Sao cảm giác tiền mất giá thế nhỉ?

Thực tế, hai viên đan dược này đều là Hoàng Bân chuẩn bị để đột phá Tam phẩm. Bình thường tu luyện, đừng nói loại võ giả xã hội như Hoàng Bân, kể cả võ giả của xí nghiệp lớn, nhà nước hay Võ Đại cũng không xa xỉ đến mức lấy mấy thứ này ra tu luyện chơi.

6 lọ đan dược, giá thị trường 524 vạn!

Thực tế võ giả giao dịch sẽ rẻ hơn một chút, các tổ chức như Võ Đại mua nội bộ càng rẻ hơn. Nhưng Hoàng Bân không có những con đường đó, hắn mua thì phải chịu giá thị trường.

Đương nhiên, đan dược trong tay Hoàng Bân phần lớn là cướp được. Hắn vì từ Nhất phẩm lên Nhị phẩm đã nghèo rớt mồng tơi, mấy năm sau tuy có tích lũy nhưng cũng chỉ đủ duy trì tiêu hao. Nghĩ đến đột phá Tam phẩm, loại sinh viên Võ Đại như Vương Kim Dương có thể chỉ tốn 3-4 triệu là đủ. Nhưng Hoàng Bân muốn gom đủ tài nguyên, không có 10 triệu e là không xong.

Mà kiếm tiền khó hơn tiêu tiền, Hoàng Bân chính vì tuyệt vọng và không cam lòng mới đi làm cướp.

Vương Kim Dương từng nói, những kẻ gia cảnh bình thường như Phương Bình thi đậu Võ Đại sẽ càng tuyệt vọng, chính là ở chỗ này. Tu luyện hàng ngày tốn tiền, bổ sung khí huyết tốn tiền, đột phá cảnh giới tốn tiền... Không có lúc nào là không cần tiền!

Lý Nguyên Giang của trường Nhất Trung khóa trước thi đậu Nam Giang Võ Đại, sở dĩ mãi không đột phá được Võ giả chính là vì lý do này.

Chuẩn võ giả đột phá Võ giả, ít nhất phải chuẩn bị một viên Nhất phẩm Khí Huyết Đan, Nhất phẩm Thối Cốt Đan. Còn Hộ Phủ Đan thì có thể không cần, nhưng sẽ nguy hiểm. Gia cảnh tốt thì chuẩn bị thêm cho an toàn.

Điều kiện bình thường, thậm chí chỉ chuẩn bị một viên Nhất phẩm Khí Huyết Đan là xong, nhưng rủi ro quá lớn, nhiều người không dám thử.

Nhất phẩm Thối Cốt Đan giá 50 vạn, cộng thêm Nhất phẩm Khí Huyết Đan, vị chi là 80 vạn. Dù ở Võ Đại, trường học cung cấp một ít tài nguyên và giá rẻ hơn, sinh viên cũng phải tự lo 30 vạn trở lên. Đây là lần đầu, nếu thất bại, lần thứ hai trường sẽ không hỗ trợ nữa.

Lý Nguyên Giang lần đầu đột phá thất bại, lần hai phải tự túc hoàn toàn. Đối với một sinh viên Võ Đại chưa phải Võ giả, cộng thêm chi phí sinh hoạt, lần hai đột phá ít nhất phải chuẩn bị cả triệu tệ. Không phải Võ giả thì kiếm đâu ra nhiều tiền thế?

Những người như Vương Kim Dương đều là một lần đột phá thành công, có khi chỉ cần một viên Khí Huyết Đan là đủ, tài nguyên trường cấp dư sức dùng. Chờ thành Võ giả, họ sẽ có đường kiếm tiền, đây mới là nguyên nhân kẻ mạnh càng mạnh, kẻ yếu càng yếu. Bước đầu tiên không bước qua được, có sinh viên Võ Đại tốt nghiệp xong vẫn chưa thành Võ giả là chuyện bình thường.

Từ lời Hoàng Bân, Phương Bình cũng thu hoạch được một số thông tin. Tên này không chỉ là Võ giả, mà còn là Nhị phẩm, loại đang chuẩn bị đột phá.

Nghĩ tới đây, Phương Bình lại thấy sợ hãi. Kích động là ma quỷ, lần sau nhất định phải chú ý.

Thấy Phương Bình nắm chặt lọ thuốc, ánh mắt Hoàng Bân lóe lên, thấp giọng nói: "Hiện tại những thứ này đều là của cậu! Cộng thêm tiền mặt trong túi, giá trị hơn 5 triệu! Nhưng một khi giao tôi cho cảnh sát hoặc Cục Trinh Sát, những thứ này chắc chắn sẽ bị tịch thu!"

Giờ khắc này tâm tư duy nhất của Hoàng Bân là không thể bị đưa đến đồn cảnh sát. Đồn cảnh sát toàn người thường, hắn không sợ. Nhưng loại tội phạm truy nã như hắn có hồ sơ, chỉ cần bị nhận diện là sẽ bị chuyển ngay sang Cục Trinh Sát. Vào đó thì đừng nói hắn mới Nhị phẩm, đến Tứ phẩm cũng phải quỳ.

Bây giờ chỉ có thể dùng lợi ích để dụ dỗ. Hơn 5 triệu tài sản, thằng nhóc này cả đời đã thấy nhiều tiền thế bao giờ chưa?

Thấy Phương Bình im lặng, Hoàng Bân bồi thêm: "Cậu cũng đừng nghĩ giết người diệt khẩu. Tôi bố trí manh mối chỉ đánh lạc hướng được mười ngày nửa tháng. Mấy ngày nữa họ chắc chắn tìm ra tôi. Tôi mà chết, cậu chắc chắn không thoát được. Cậu còn trẻ, rất có tiền đồ, tôi thấy khí huyết cậu rất cao, thi võ khoa có hi vọng. Cậu cùng tôi đồng quy vu tận thì lợi bất cập hại. Hiện tại cậu thả tôi, tôi đi ngay lập tức, đồ đạc để lại hết cho cậu. Cậu cũng không cần lo an toàn, tôi tuyệt đối sẽ không trả thù..."

Nói mồm không bằng chứng, Hoàng Bân lại nói: "Cậu có thể sắp xếp người chờ ở cửa đồn cảnh sát, hoặc chuẩn bị báo cảnh sát bất cứ lúc nào. Tôi nếu trả thù cậu, tôi cũng không trốn thoát. Cậu xảy ra chuyện, Dương Thành bên này chắc chắn sẽ phong tỏa bắt tôi. Cho nên tôi sẽ không mạo hiểm như vậy. Mạng quan trọng hơn tiền, tôi còn chưa sống đủ. Cậu thấy thế nào?"

Hoàng Bân nói lời khẩn thiết, phần lớn là thật. Còn chuyện không trả thù thì chính hắn cũng không tin. Bị thằng nhóc này tính kế ra nông nỗi này, không giết nó thì hắn cả đời không yên lòng.

Ngay khi Hoàng Bân chờ Phương Bình mở miệng, Phương Bình bỗng nhiên cười nói: "Trên người mày còn đồ tốt nữa đúng không? Có khi còn giá trị hơn mấy viên thuốc này. Chậc chậc, một tên Nhị phẩm võ giả mà mang theo cả chục triệu bên người. Võ giả đúng là giàu nứt đố đổ vách!"

Khóe miệng Hoàng Bân giật giật. Đã đến nước này mà mày còn tâm trí quan tâm chuyện tiền nong? Lời tao vừa nói mày có nghe lọt tai không đấy!...