Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thoáng cái đã đến ngày 1 tháng 9.

Đại học Võ thuật Ma Đô.

Cổng trường lúc này đông nghịt phụ huynh.

Ma Võ tuyển sinh không nhiều, chỉ hơn một ngàn người, nhưng tính cả phụ huynh đi kèm thì con số lên đến hàng nghìn.

Lúc này, các bậc cha mẹ đang chen chúc ở cổng, tiếng than phiền vang lên không ngớt.

"Chuyện gì thế này, sao không cho phụ huynh vào trường?"

"Đúng đấy, tôi còn muốn xem ký túc xá, xem trường lớp thế nào, lại cấm cửa..."

"Con gái tôi một mình mang ba cái vali to đùng, cái cậu dẫn đường kia cũng chẳng thèm giúp một tay..."

"..."

Các phụ huynh không chịu đi, cứ đứng đó càm ràm, ngóng vào trong, có người còn đứng cách hàng rào nói vọng vào với con.

Phương Bình vừa đến nơi, nghe thấy tiếng than phiền mới biết hôm nay báo danh cấm phụ huynh đi cùng.

Hắn nghe xong cũng chẳng để tâm, thản nhiên đi về phía cửa phụ bên cạnh cổng chính.

Cổng lớn Võ Đại bình thường ít mở, chỉ mở cửa phụ.

Phương Bình đi tới, trông có vẻ hơi lạc loài.

Bên cửa phụ kê một dãy bàn làm việc dài, phía sau là các sinh viên khóa trên phụ trách đón tiếp tân sinh.

Thấy Phương Bình đi tới, đám nam thanh nữ tú sau bàn làm việc có chút không chắc chắn về thân phận của hắn.

Vì hành lý vẫn để ở khách sạn, Phương Bình đến đây tay không.

Đương nhiên, nếu bỏ qua tờ giấy báo trúng tuyển bị hắn cuộn tròn trong tay.

Chính vì cái dáng vẻ cầm giấy báo trúng tuyển như cầm tờ báo cũ ấy mà mọi người mới nghi ngờ.

Bất kể là tân sinh hay sinh viên cũ, Phương Bình vừa đến gần, lập tức có người hỏi: "Tân sinh?"

"Ừm."

"Thật à?"

Nam sinh vừa hỏi có chút bất ngờ, khuôn mặt lạnh tanh giãn ra một nụ cười.

"Đi một mình?"

"Đúng."

Phương Bình đáp gọn lỏn, nghiêng đầu nhìn đám phụ huynh đang ồn ào, khẽ hỏi: "Phụ huynh không được vào à?"

Nam sinh cười khẩy, hất hàm nói: "Bình thường thì không cấm, nhưng hiện tại thì không! Tưởng đến Ma Võ là để làm ông hoàng bà chúa chắc? Nếu đã xác định làm võ giả thì phải có cái tâm thế của võ giả ngay từ bây giờ."

Nam sinh nói xong, bên cạnh cũng có người chêm vào: "Học đệ được đấy, đi người không, đỡ khổ. Muốn vào Võ Đại, bài học đầu tiên là tự lập. Lớn đầu rồi còn đòi bố mẹ đi theo, bắt bố mẹ xách hành lý, một thân khí huyết đem cho chó ăn hết rồi à!"

Người nói chen vào lời lẽ sắc bén, nhìn đám tân sinh để bố mẹ xách đồ với ánh mắt khinh bỉ.

Tân sinh Ma Võ khí huyết thấp nhất cũng 130cal, thực chiến cũng không tệ, chứng tỏ không thiếu rèn luyện.

Thế mà nam hay nữ cũng để bố mẹ xách vali, xách hai ba cái thì quá đáng thật.

"Thôi đi Chu Vân, đừng có nói người ta, hồi chúng ta mới vào cũng thế cả thôi."

Nam sinh ban đầu cắt ngang lời Chu Vân, quay sang Phương Bình: "Đưa giấy báo trúng tuyển đây xem nào."

Phương Bình mặc kệ tên Chu Vân kia nói gì, dù sao cũng không nói mình.

Đưa giấy báo ra, nam sinh cầm xem lướt qua, nghiêng đầu hỏi: "Ai đưa vị học đệ Phương Bình này đi làm thủ tục đây?"

Hơn mười người sau bàn làm việc lúc này đều lười biếng, không ai tiếp lời.

Chu Vân mồm mép sắc sảo lúc nãy thấy nam sinh nhìn mình, bèn càu nhàu: "Tôi không đi đâu, chán chết! Không phải học muội xinh tươi thì thôi, đổi lại là một thằng đực rựa xách mấy cái vali to thì tôi còn xem náo nhiệt được. Tên này nhìn như cáo già, chả có gì vui, tôi không đi!"

"Đúng đấy, không phải cáo già thì cũng có người chỉ điểm rồi, tôi cũng không đi."

"Lão Ngụy, hay ông tự đi đi!"

"..."

Đám sinh viên nhao nhao đùn đẩy, bắt nam sinh tiếp đón Phương Bình tự đi mà đưa.

Phương Bình nghe mà muốn thổ huyết. Vì mình không tay xách nách mang, cũng không phải gái xinh nên lũ này không có trò vui để xem, không thèm đưa hắn đi.

Đang lúc đùn đẩy nhau, Chu Vân bỗng sáng mắt lên, quát lớn: "Phụ huynh dừng lại!"

"Học đệ, lại đây, anh đưa chú đi!"

Giọng Chu Vân chẳng nhẹ nhàng gì, dọa cho một tên béo vừa tới giật mình thon thót.

Trong giới võ giả, người béo không nhiều, đa số là quan văn.

Sinh viên võ khoa mà béo lại càng hiếm, vì rèn luyện liên tục nên cơ thể rất săn chắc.

Nhưng cậu bạn vừa tới này đúng là béo thật, không biết có phải hít không khí cũng béo không.

Tiểu bàn tử còn đang ngơ ngác, đám người vừa từ chối Phương Bình bỗng nhao nhao: "Học đệ, đến chỗ anh, anh đưa chú đi!"

"Đừng tranh với tao! Tao đi!"

"Học đệ, để tỷ tỷ đưa em đi, lũ con trai này thô lỗ lắm."

"..."

Nhìn đám người tranh nhau đưa đón tên béo, mặt Phương Bình đen như đít nồi. Các người phân biệt đối xử vừa thôi chứ!

Nhưng hắn nhìn kỹ lại, tiểu bàn tử này kéo theo ba bốn cái vali to nhỏ.

Chưa hết, đi bên cạnh cậu ta là một ông bố cũng béo không kém, tay xách hai cái vali nữa.

Lúc này, ông bố béo thấy sinh viên Võ Đại nhiệt tình với con mình như vậy, cười híp mắt nói: "Quách Thịnh, còn không mau cảm ơn các sư huynh sư tỷ!"

Tiểu bàn tử rõ ràng thiếu chủ kiến, nghe bố nói vậy liền vội vàng: "Cảm ơn sư huynh sư tỷ nhiều ạ."

"Không có chi, 'Quá Thừa' đúng không? Hèn gì..."

Chu Vân vẫn cái giọng cà khịa ấy, rõ ràng thấy cái tên Quách Thịnh (đồng âm với Quá Thừa - dư thừa) rất hợp với dáng người của cậu chàng.

Trong đám người, Lão Ngụy lườm hắn một cái, kiểm tra giấy báo của Quách Thịnh rồi nói: "Chu Vân, ông đưa cậu ta đi, tiện thể đưa luôn Phương Bình học đệ."

Hai chữ "tiện thể" làm Phương Bình muốn hộc máu.

Ông đây bị hắt hủi đến mức này sao? Đưa một người cũng thành "tiện thể"?

Không ngờ lại phải ăn ké ánh hào quang của tên béo này. Nếu không, Phương Bình nghi ngờ mình còn phải đứng đây mốc mỏ.

Chuyện "tiện thể", Chu Vân không từ chối nữa, cười nói: "Được rồi, hai vị học đệ đi theo anh!"

Phương Bình thì không vấn đề gì, nhưng Quách Thịnh thì rắc rối to.

Bố không được vào, hai tay cậu ta đã xách đầy đồ, đống hành lý bố đang cầm thì chịu chết.

Ông bố béo ban đầu cũng không để ý, thấy con trai không xách nổi, cười ha hả nhờ vả Chu Vân: "Bạn học này, phiền cậu giúp Quách Thịnh cầm một chút được không? Lát nữa tôi mời các cậu đi ăn..."

Chu Vân lạnh lùng: "Chú à, không cần đâu. Quy định của trường, tân sinh nhập học phải tự lực cánh sinh, chúng tôi chỉ dẫn đường, không được giúp đỡ."

"Thôi mà, không có thầy cô ở đây, bạn học giúp một tay..."

Ông bố béo có vẻ hơi coi thường, cười hề hề định dúi tiền.

Chưa nói hết câu, Chu Vân nhíu mày, khí huyết trên người bùng nổ ầm ầm.

Ông bố béo đối diện thực ra cũng là võ giả, nhưng chỉ là Nhất phẩm cảnh, lại còn là loại cắn thuốc để lên cấp, xương tứ chi có rèn luyện hay không còn chưa biết.

Chu Vân thực lực tuy không quá mạnh nhưng cũng là Nhất phẩm đỉnh phong.

Khí huyết bùng nổ, sắc mặt ông bố béo biến đổi ngay lập tức. Lúc này ông ta mới ý thức được đây không phải đối tác làm ăn bình thường.

Sinh viên ở đây đều là thiên chi kiêu tử, là tinh anh xã hội.

Chu Vân dằn mặt xong mới chậm rãi nói: "Thực sự không xách nổi thì mang về."

Ông bố béo lúc này im re, không dám ho he gì nữa. Kẻ vô tri mới không sợ.

Biết đối phương là võ giả mạnh hơn mình nhiều, ông ta đâu dám nói nhảm, vội vàng lấy bớt mấy cái vali từ tay con trai.

Vừa lấy vừa lẩm bẩm: "Đồ ăn vặt thì thôi không mang nữa, muốn ăn thì sau này mua..."

Một câu "đồ ăn vặt không mang", Phương Bình thấy ông ta lấy ra mấy cái túi to, bao gồm cả một cái vali khổng lồ.

Khóe miệng mọi người giật giật!

Đây là đồ ăn vặt á?

Là võ giả dự bị, sinh viên võ khoa rất ít ăn đồ ăn vặt vì không có dinh dưỡng, hại khí huyết.

Vừa nãy thấy hai bố con tay xách nách mang, còn tưởng là bảo bối gì, hóa ra toàn bim bim với bánh kẹo. Đến Chu Vân cũng cạn lời.

Lọc bớt một hồi, bên cạnh tiểu bàn tử chỉ còn lại hai cái vali.

Thấy hành lý ít đi, lại có bánh xe kéo, tâm tư xem kịch vui của Chu Vân cũng nhạt đi.

Chờ Quách Thịnh xong xuôi, Chu Vân quay đầu đi thẳng: "Đi theo anh!"

Phương Bình và Quách Thịnh lẽo đẽo theo sau.

Quách Thịnh liếc nhìn Phương Bình tay không, tò mò hỏi: "Cậu cũng là tân sinh à?"

"Ừ."

"Cậu không mang đồ?"

"Vứt ở khách sạn trường rồi."

"Thế à, biết thế tớ cũng vứt ở khách sạn. Không biết lát nữa báo danh xong có được mang đống đồ ăn vặt kia vào không nhỉ."

Quách Thịnh vẫn còn tiếc của. Chu Vân đi phía trước không quay đầu lại, nói vọng ra: "Cái đó không cấm, chú muốn mang thì tự mình quay lại mà lấy!"

Vừa nãy là do tên béo không xách nổi, chứ trường không cấm mang cái gì.

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt, cảm ơn sư huynh." Quách Thịnh rối rít cảm ơn.

Chu Vân không thèm để ý. Đi qua cổng chính một đoạn, hắn chỉ vào tòa nhà đầu tiên: "Đây là Nhà Truyền thống, ghi chép lịch sử lập trường và các sự kiện lớn của Ma Võ. Nhà Truyền thống có 9 tầng. Tân sinh chỉ được lên 3 tầng đầu. Dưới Tam phẩm được lên 6 tầng đầu. Tam phẩm trở lên mới được vào tầng 9."

Quách Thịnh ngạc nhiên: "Cái này cũng hạn chế á?"

Hắn rõ ràng không ngờ vào xem cái nhà truyền thống cũng cần thực lực.

Chu Vân bĩu môi: "Loại hạn chế này chú phải làm quen dần đi. Trong nội bộ Võ Đại, rất nhiều nơi có hạn chế thực lực. Tam phẩm trở lên hầu như đi đâu cũng được, dưới Tam phẩm thì nhiều chỗ cấm cửa. Không phải võ giả... thì chỗ không được đi quá nhiều."

Nói xong, Chu Vân hỏi: "Khí huyết chú bao nhiêu rồi?"

"135cal."

"Tạm được, tranh thủ năm nhất lên Nhất phẩm."

Quách Thịnh có vẻ không hài lòng lắm, lí nhí: "Em 135cal rồi, học kỳ này chắc lên được Nhất phẩm chứ?"

135cal cách 150cal không xa, Ma Võ lại là trường top, nửa năm chẳng lẽ không lên nổi?

"Đến lúc đó chú sẽ biết."

Chu Vân không giải thích. Tên béo này nhìn là biết chưa từng luyện Rèn luyện pháp, thung công chắc cũng nát, học thì chắc có học vì có ông bố Nhất phẩm.

Nhìn cái kiểu đi tập võ mà còn nhớ thương đồ ăn vặt, Chu Vân không đánh giá cao tên này.

Thấy Phương Bình im lặng, Chu Vân mới nhớ ra hắn, nghiêng đầu hỏi: "Còn chú?"

Phương Bình do dự. Có nên nói thật không nhỉ?

Nghĩ một chút, Phương Bình cảm thấy làm người nên khiêm tốn, nhẹ giọng nói: "180cal."

"Hả?"

Sắc mặt Chu Vân biến đổi, bước chân khựng lại: "Hai lần tôi cốt?"

"Coi như thế đi."

"Trong danh sách tân sinh hai lần tôi cốt không có tên chú."

"Đo lường xong mới đạt được."

"Hèn gì!"

Chu Vân gật đầu, giọng điệu hiền hòa hơn hẳn: "Năm nay tổng cộng 1580 tân sinh, trong đó 52 võ giả. Hai lần tôi cốt còn ít hơn võ giả, chỉ có 9 người. Danh sách bọn anh đều có, chú không nằm trong đó. Giờ thêm chú là 10 người."

Phương Bình hơi ngạc nhiên. Nhiều thế á?

Đúng là quá nhiều!

Hắn nhớ Vương Kim Dương từng nói Nam Giang Võ Đại cả trường cũng chẳng có mấy mống hai lần tôi cốt.

Giờ Ma Võ chỉ riêng tân sinh đã có từng này!

Về số lượng võ giả, Phương Bình không quá bất ngờ.

Hàng năm đều có không ít thí sinh là võ giả. Riêng tỉnh Nam Giang nghèo nàn cũng có 4-5 người. Cả nước hơn 30 tỉnh thành, cộng thêm các đại đô thị như Ma Đô, Kinh Đô thì con số tân sinh võ giả toàn quốc chắc phải tầm 150 người.

Ma Võ có 52 người, Kinh Đô chắc nhiều hơn chút.

Hai người nói chuyện, Quách Thịnh ngơ ngác xen vào: "Cái gì hai lần tôi cốt?"

"Còn nữa, cậu 180cal khí huyết á?"

Câu hỏi của Quách Thịnh làm Chu Vân nhíu mày: "Bố chú không nói cho chú biết à?"

"Không ạ, bố em bảo 150cal là đột phá thành võ giả được rồi."

Quách Thịnh nhìn Phương Bình: "Cậu không phải võ giả à?"

Vừa nãy nghe Chu Vân nói Phương Bình là hai lần tôi cốt, không phải võ giả, nhưng khí huyết lại 180cal. Quách Thịnh cảm thấy não mình đang bị hack.

Chu Vân lắc đầu. Một là bố tên béo này không biết, hai là không nói để đỡ làm con trai nản lòng.

Trong xã hội võ giả, có người không biết chuyện hai lần tôi cốt cũng bình thường.

Các lớp huấn luyện chỉ cần học viên đạt 150cal là cho đột phá ngay, ai quan tâm việc ủ khí huyết. Mục đích của họ là tạo ra võ giả, còn lại mặc kệ.

Phương Bình thấy tên béo hỏi, cười giải thích: "Trên 150cal có thể tiếp tục ủ khí huyết. Đạt 150cal cơ thể sẽ tôi cốt lần một, 180cal sẽ tôi cốt lần hai."

"Thế á?"

Quách Thịnh mờ mịt: "Vậy chúng ta đều phải lên 180cal mới được đột phá à? Thảo nào sư huynh bảo em năm nhất chưa chắc thành võ giả."

Khóe mắt Chu Vân giật giật. Chú mày còn đòi hai lần tôi cốt?

Ý anh là đột phá bình thường ấy ông tướng ạ!

Chẳng buồn giải thích với tên ngốc này, sớm muộn gì nó cũng biết suy nghĩ hôm nay của nó nực cười thế nào.

Còn với Phương Bình, thái độ dẫn đường của Chu Vân thay đổi hẳn. Không còn lơ là như trước, gặp kiến trúc nào cũng giải thích cặn kẽ cho Phương Bình nghe...