Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chu Vân dẫn hai người đi một vòng lớn, giới thiệu sơ qua các kiến trúc trong trường.
Mất gần nửa tiếng đồng hồ mới đến được nơi tiếp đón.
Dù vậy cũng chỉ mới đi dạo được một góc nhỏ xíu của cái trường rộng 3 vạn mẫu này.
Đến nơi tiếp đón, không khí khác hẳn lần trước Phương Bình tới.
Lần này là báo danh tân sinh, phân phối ký túc xá, người đông như kiến.
Nhân viên làm việc không chỉ có một người, mười mấy quầy đăng ký đều hoạt động hết công suất.
Người phụ nữ lần trước giúp Phương Bình lúc này cũng đang bận rộn đăng ký, phát chìa khóa.
Bà ngẩng đầu lên vặn người cho đỡ mỏi, liếc mắt cái thấy ngay Phương Bình, liền cười vẫy tay: "Phương Bình, qua bên này!"
Chu Vân ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn Phương Bình: "Chú có người quen à?"
"Em đến sớm, lần trước chính dì này giúp em sắp xếp vào khách sạn trường."
"Ồ, có người quen cũng tốt, đỡ phải xếp hàng."
Chu Vân cũng vui vẻ đi theo. Ba người tiến về phía quầy của người phụ nữ.
"Cô ơi, không phải xếp hàng ạ? Đáng lẽ đến lượt em chứ?"
Một tân sinh đang đứng trước quầy thấy Phương Bình chen ngang liền thắc mắc.
Người phụ nữ liếc nhìn nam sinh khóa trên đi cùng tân sinh đó. Nam sinh kia cười híp mắt báo cáo: "138cal."
Người phụ nữ hiểu ý, lạnh nhạt nói: "Quy định của trường: Cường giả ưu tiên!"
"Hả?"
Tân sinh kia ngớ người, hoàn toàn không ngờ nhận được câu trả lời phũ phàng như vậy.
Người phụ nữ không thèm để ý đến cậu ta nữa. Sinh viên Ma Võ là thiên tài không sai, 138cal ném vào trường thường cũng là thiên tài trong thiên tài.
Nhưng ở Ma Võ, sinh viên võ giả cả đống, ai rảnh mà quan tâm mấy đứa tép riu này?
Không phải ai cũng cần bà phải nịnh nọt. Không hài lòng thì làm gì được nhau?
Đây không phải bà bịa chuyện, mà là quy định của trường!
Cường giả ưu tiên!
Không phục thì tự đi mà cày khí huyết, đột phá cấp bậc đi!
Muốn so đo với một bà cô làm công tác tiếp đón như bà thì loại người này cũng chẳng đi xa được. Bà cũng chẳng ngán loại sinh viên này.
Mặc kệ tâm trạng tân sinh kia ra sao, chờ Phương Bình tới, người phụ nữ tươi cười hớn hở: "Phương Bình, ở khách sạn ổn không? Không hài lòng cứ nói, bên cô tiếp nhận khiếu nại đấy."
"Cảm ơn dì, rất hài lòng ạ, em ở đến mức không muốn đi luôn."
"Thế thì tốt."
Người phụ nữ cười, rồi nói tiếp: "Cô xem trước giúp em rồi, phân phối ký túc xá rất ổn, cô không sửa nữa nhé."
Nói xong, chẳng cần kiểm tra chứng minh thư hay giấy báo như người khác, bà nhập thẳng thông tin vào máy tính.
Rất nhanh, bà đưa ra một chiếc chìa khóa: "Tân sinh Khu 1, số 86."
Phương Bình vội nhận chìa khóa, nhưng trong lòng hơi thắc mắc. Ký túc xá Ma Võ phân chia có vẻ khác với tưởng tượng của hắn.
Bên cạnh, Chu Vân lại tỏ vẻ ngưỡng mộ: "Trực tiếp vào Khu 1 luôn. Nhớ năm ngoái anh mới vào bị tống sang Khu 6..."
Người phụ nữ bĩu môi: "Sinh viên cũ rồi mà còn cần tôi dạy à? Năng lực lớn bao nhiêu hưởng đãi ngộ bấy nhiêu. Phương Bình phân vào Khu 1 là chuyện đương nhiên."
Chu Vân không giận, cười gật đầu: "Cũng đúng. Dì Trương, tiện thể làm luôn cho tân sinh này giúp cháu với."
Nói xong chỉ vào Quách Thịnh đang ngơ ngác.
Người phụ nữ không từ chối, lấy giấy tờ của tiểu bàn tử nhập liệu.
Rồi bà bĩu môi: "Khu 1, số 199."
"Chà chà..."
Chu Vân tặc lưỡi, quay sang nhìn Quách Thịnh cười đểu: "Bố chú nhét bao nhiêu tiền thế?"
Quách Thịnh đỏ mặt, lí nhí: "Không... đây không phải phân phối bình thường ạ?"
"Ha ha ha..."
Chu Vân cười lớn, mấy sinh viên khóa trên bên cạnh cũng không nhịn được cười.
Chu Vân chưa kịp nói, đã có người xen vào: "Khu 1 tổng cộng 200 phòng. 100 số đầu phân phối theo thành tích nhập học. 100 số sau là dựa vào tài trợ. Phí tài trợ có hiểu không? Tao dám cá nhà chú mày ít nhất tài trợ 200.000 tệ!"
"200 ngàn? Tao nhìn khí huyết nó thế kia, ít nhất phải 300 ngàn trở lên."
"Giờ Khu 1 tăng giá rồi à?"
"..."
Đám sinh viên khóa trên bàn tán xôn xao, tiểu bàn tử xấu hổ đỏ chín mặt.
Đi cửa sau thì thôi, lại còn bị phát hiện, đã thế ai cũng biết!
Người phụ nữ thấy họ đùa quá trớn, mắng: "Ồn ào cái gì! Nhà có tiền cũng là một loại tài nguyên. Có tài nguyên thì tận dụng, có gì sai? Hơn nữa phí tài trợ cuối cùng cũng dùng lên người các cậu cả thôi. Cái này gọi là lấy giàu bù nghèo, không thì đám sinh viên nghèo lấy đâu ra tài nguyên mà dùng!"
Nghe vậy, mọi người im bặt.
Ma Võ có thể rất thực dụng, rất bợ đỡ, nhưng đối với sinh viên lại tương đối công bằng.
Có thực lực thì lấy tài nguyên. Không thực lực thì cũng cố gắng không để cậu tụt hậu quá nhiều.
Phân phối ký túc xá có thể dùng tiền đập vào mặt, công khai minh bạch. 200.000 tệ là giá khởi điểm cho một phòng ở Khu 1. Hàng năm riêng khoản này trường thu về hơn 20 triệu tệ, có khi lên đến 40-50 triệu.
Tiền này dùng vào đâu?
Như người phụ nữ nói, dùng cho sinh viên Ma Võ. Trường không thiếu tiền, nhưng đây là một cách giáo dục.
Nói cho đám con nhà giàu biết: Có tiền có thể đổi lấy đãi ngộ tốt hơn.
Cũng nói cho đám sinh viên nghèo biết: Tiền này trường không lấy, các cậu nỗ lực thì tiền này sẽ là của các cậu. Ở kém một chút có sao đâu, thực lực lên rồi thì cái gì cũng có!
Cho nên đối với việc đám con nhà giàu đi cửa sau để ở sướng hơn, mọi người chỉ cười xòa, không coi là chuyện to tát.
Chỉ cần công khai minh bạch thì sinh viên cũng chấp nhận.
Nếu là thao tác ngầm mà Quách Thịnh được vào Khu 1, sợ là đã gây nên làn sóng phẫn nộ rồi.
Chu Vân không trêu Quách Thịnh nữa, lấy chìa khóa xong bảo: "Đi thôi, anh dẫn bọn chú đi xem phòng. Xong việc là anh té, trường sẽ tự sắp xếp tiếp."
"Dì ơi con đi trước nhé, rảnh con qua thăm dì."
Phương Bình chào người phụ nữ một tiếng. Mặc kệ bà ta coi trọng hắn vì thực lực hay gì, nhưng đối tốt với hắn là thật.
Người phụ nữ cười gật đầu, tiếp tục làm việc.
Mãi đến khi Phương Bình đi khuất, cậu sinh viên xếp sau Phương Bình mới hậm hực hỏi: "Cô ơi, vừa nãy bạn kia khí huyết bao nhiêu thế ạ?"
Cường giả ưu tiên, cậu ta chấp nhận, nhưng không biết rõ thực lực đối phương thì không cam tâm.
"Hai lần tôi cốt."
Người phụ nữ không ngẩng đầu lên, phán một câu xanh rờn: "Khu 3, số 268."
Cậu sinh viên kia tắt đài, không còn tâm trí nghe số phòng của mình nữa. Hai lần tôi cốt nghĩa là phải trên 150cal khí huyết.
Ma Võ quả nhiên là cái ổ quái vật, tùy tiện gặp một người cũng là thiên tài.
Cậu ta hết ấm ức. Khí huyết 138cal cậu ta biết khó khăn thế nào. Đối phương đạt trên 150cal, dù là thiên tài hay nhà giàu cắn thuốc thì cũng không cần phải ghen tị nữa.
"Sư huynh Chu, ký túc xá này phân chia có gì khác biệt không?"
Ra khỏi khu tiếp đón, Phương Bình vừa đi vừa hỏi.
"Khu tân sinh chia làm 4 khu, mỗi khu 200 phòng. Khu 1 một người một phòng. Khu 2 hai người. Khu 3 ba người. Khu 4 bốn người. Tổng cộng chứa được 2000 người. Mỗi khu sẽ để trống một phần để dự phòng. Các chú ở Khu 1, sướng nhất rồi, một mình một cõi."
"Một người một phòng..."
Phương Bình tặc lưỡi. Ma Võ giàu thật, hơn một ngàn sinh viên mà cung cấp tới 800 phòng riêng.
Chu Vân cười nhạt: "Bình thường thôi, xây nhà tốn bao nhiêu tiền đâu. Hơn nữa cựu sinh viên Ma Võ đầy đại gia bất động sản, họ xây tặng trường miễn phí. Đất đai thì Ma Võ rộng 3 vạn mẫu, có 6000 sinh viên, chú nghĩ thiếu đất à?"
Không thiếu tiền, không thiếu đất, nhà được tặng. Nếu không phải muốn tạo sự phân hóa để kích thích sinh viên, trường cho tất cả ở phòng riêng cũng được.
Khu ký túc xá nằm ở phía Đông trường, bao gồm cả khu của các khóa trên.
Khi bước vào khu ký túc xá, Phương Bình nhận ra tầm nhìn của mình quá hạn hẹp.
Đây đâu phải ký túc xá, đây là khu biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp!
Không có nhà cao tầng, toàn là những căn biệt thự nhỏ hai, ba tầng.
Đường đi rợp bóng cây xanh, hoa cỏ tốt tươi.
Các dãy nhà được xây bao quanh một hồ nước nhân tạo.
Phương Bình líu lưỡi. Quách Thịnh cũng há hốc mồm: "Cảm giác như ở nhà em vậy, trường giàu thật..."
Nghe giọng điệu này là biết nhà tên béo cũng giàu nứt đố đổ vách.
Cũng phải, bỏ ra 20-30 vạn tệ tài trợ chỉ để ở cái phòng, không giàu mới lạ.
Chu Vân hài lòng nhìn biểu cảm của hai người, cười nói: "Võ giả đôi khi rất áp lực, nếu chỗ ở chật chội thì sớm muộn cũng phát điên. Trường cung cấp môi trường tốt để chúng ta điều chỉnh tâm thái. Đương nhiên, chỉ có Ma Võ mới chịu chơi thế này! Kinh Đô Võ Đại cũng không bạo tay bằng chúng ta đâu!"
Chu Vân rất tự hào về Ma Võ, nhắc đến Kinh Đô Võ Đại là phải dìm hàng một tí.
Vừa nói, Chu Vân vừa dẫn họ đến Khu 1 tân sinh.
Khu 1 nằm ở góc Đông Nam. Lúc này các khu khác khá yên tĩnh, nhưng khu tân sinh thì nhộn nhịp hơn.
Dọc đường, Phương Bình cũng gặp vài tân sinh khác, nhưng không quen nên chẳng ai bắt chuyện.
Vài phút sau, Phương Bình đến phòng mình.
Khu 1, số 86.
Phòng 86 nằm ở tầng 2. Khu 1 đều là nhà hai tầng liền kề. Tầng trên là số dưới 100, tầng dưới là số 101-200.
Tổng thể vẫn bố trí theo kiểu khách sạn căn hộ.
Một con đường, hai bên mỗi bên 50 phòng.
Phòng Phương Bình nằm giữa phòng 85 và 87, đối diện là phòng 15.
Lúc này cửa các phòng khác có cái mở, có cái đóng. Xung quanh phòng Phương Bình khá yên tĩnh, chắc người chưa đến.
Mở cửa phòng, Phương Bình chẳng buồn ngạc nhiên nữa.
Gọi là phòng, thực chất là một căn hộ cao cấp đầy đủ tiện nghi.
Phòng ngủ, phòng khách, phòng luyện công, thư phòng, vệ sinh, đến cả nhà bếp cũng có!
Cả căn hộ rộng chừng 120 mét vuông.
Đây là nhà cho một người ở!
Chỉ là ký túc xá tân sinh thôi đấy. Ma Võ không chỉ là "lắm tiền nhiều của" nữa rồi.
Nếu các khu khác cũng bố trí thế này, thì dù là Khu 4 bốn người một phòng cũng không hề chật chội. Bao nhiêu gia đình 5-6 người còn phải chen chúc trong căn nhà chưa đến trăm mét vuông kia kìa.
Trong phòng, giường tủ, sofa... đầy đủ hết.
Dọn dẹp sạch sẽ, chỉ thiếu đồ dùng sinh hoạt cá nhân, cái này sinh viên tự mua.
Phương Bình nhớ lại lời bố mẹ dặn dò phải đoàn kết với bạn cùng phòng...
Bạn cùng phòng đâu ra?
Phương Bình thầm chửi thề. Cả cái nhà này có mỗi ông đây, bạn cùng phòng là ma à? Không biết hàng xóm sát vách có tính là bạn cùng phòng không.
Ngó nghiêng một chút, Phương Bình không quan tâm nữa.
Chu Vân đưa hắn đến dưới lầu rồi đi luôn, để lại một tờ lịch trình.
Sáng nay báo danh, thời gian còn lại để mua sắm, chia tay gia đình.
3 giờ chiều tập trung tại sân vận động số 1. Ma Võ có 7-8 cái sân vận động, Phương Bình cũng chưa xem kỹ bản đồ.
Hôm nay chỉ có một nhiệm vụ: Tập hợp.
Sáng mai 8 giờ tập trung tại Thực Huấn cao ốc để phân chia học viện.
Sau đó thì chờ sắp xếp tiếp. Lịch trình rất đơn giản.
"Mua ít đồ dùng, rồi qua khách sạn lấy hành lý..."
Chỗ ở tốt thế này, lại tiện lợi, Phương Bình không định ở khách sạn nữa.
"Đúng rồi, hình như mình quên cái gì đó?"
Phương Bình chợt nhớ ra, lẩm bẩm: "Không phải đóng học phí à?"
Giấy báo trúng tuyển có ghi học phí 10.000 tệ, sao nãy không thấy thu?
Lắc đầu, Phương Bình mặc kệ. Không thu thì thôi, chắc Ma Võ giàu quá không thèm chút tiền lẻ này?
Đang định ra ngoài mua đồ, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
"Có ai ở nhà không?"
"Tôi ở phòng bên cạnh!"
"..."
Rõ ràng đã có người đến, bắt đầu đi giao lưu kết bạn rồi.
Hiện tại chưa phân học viện, chưa phân lớp, nhưng ở cùng Khu 1, lại là top 100 đầu, khả năng phân vào cùng một chỗ rất cao.
Top 100 dựa vào thành tích nhập học. Phương Bình vào được đây là nhờ cái mác 149cal khí huyết (thực ra trường chắc đã biết hắn hai lần tôi cốt).
Nếu chỉ dựa vào điểm văn hóa và chuyên ngành thì hắn còn lâu mới lọt top 100.
Ma Võ có 52 võ giả, 9 người hai lần tôi cốt. Những người trên 150cal nhưng chưa hai lần tôi cốt chắc chắn cũng có.
Phương Bình không nghĩ nhiều, ra mở cửa. Một mình tuy yên tĩnh nhưng làm quen bạn mới cũng tốt, cho nó xôm tụ...