Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chương 34: Anh Đầu Đinh.
Rất nhanh, bên dưới bài đăng blog của Cố Viễn đã xuất hiện mấy dòng bình luận.
“Lời này nói rất có ý cảnh, mà khoan đã, tôi theo dõi ông từ khi nào thế này?”
“Vãi! Là cậu à Anh Đầu Đinh, bộ viết xong rồi hay sao mà rảnh rỗi lên mạng lướt sóng vậy cha nội?”
“Cái bài blog lần trước sao ông vẫn chưa xóa đi đấy? Không lẽ định viết một cuốn sách thật luôn đấy à?”
“Đùa thì đùa thế thôi, chứ Anh Đầu Đinh chắc là văn thải đầy mình đấy các anh em!”
Cố Viễn xem mà một trận dở khóc dở cười.
Anh Đầu Đinh là cái quỷ gì vậy?
Chính mình khi nào có cái ngoại hiệu này thế?
Bất quá hắn vẫn hồi phục nói: “Đã viết xong rồi, do Nhà xuất bản Trường Giang ấn hành, tháng sau là có thể cùng mọi người gặp mặt nhé.”
Phía dưới tức khắc một mảnh náo nhiệt.
“Hiệu suất cao như vậy sao?”
“Tên sách là gì thế? Nếu không quá đắt thì đến lúc đó tôi sẽ ủng hộ một cuốn.”
“Anh em lầu trên tin thật à, rõ ràng là Anh Đầu Đinh đang đùa với chúng ta thôi!”
Cố Viễn cười ha hả chọn vài cái để hồi phục, nhưng tuyệt nhiên không lộ ra tên sách.
Bất quá thực mau, fans của Mặc Trần liền dũng mãnh tràn vào.
“Lại ra đây cọ nhiệt độ à?”
“Liền một cái học sinh cao trung mà cậu cũng cọ nhiệt cho được? Cũng thật làm khó cậu nghĩ ra câu này.”
“Chưa chắc là hắn nghĩ ra, không chừng lại đi chép từ đâu đó.”
“Hai tuần viết xong một quyển sách? Ông anh coi chúng tôi đều là đồ ngốc hết hay sao?”
“Tháng sau nếu cậu thật sự viết ra một quyển sách, vậy chứng tỏ cậu là cố ý tới cọ nhiệt độ. Đã sớm viết xong một quyển sách, cố ý chờ tới lúc này để ăn vạ Mặc Trần lão sư của chúng tôi.”
...
Cố Viễn lười chẳng buồn hồi phục bọn họ.
Lúc trước chính mình bất quá là thuận miệng bình luận một câu, cái đám mạnh miệng này liền cắn chặt không buông.
Đã thế, không từ chỗ các vị cọ tý nhiệt độ chẳng phải là lỗ to sao?
Hắn thấy mục đích đã đạt được, liền tắt điện thoại, mở máy tính lên để tiếp tục gõ chữ.
Thời gian luôn trôi đi trong vô thức.
Thực mau, Cố Viễn lại kết thúc một tuần học tập.
Hôm nay là thứ Sáu, Cố Viễn không tham gia tiết tự học buổi tối mà trực tiếp về nhà.
Lúc Cố Viễn rời đi với dáng vẻ rất ung dung, các bạn học chỉ có thể trơ mắt nhìn theo cái bóng lưng kia, nội tâm âm thầm hâm mộ.
Không có biện pháp, đây là đặc cách của Băng ca.
Ngày mai chính là vòng bán kết của cuộc thi “Ánh Sáng Nhạt Vĩnh Hằng”, cho nên Diệp Băng cho phép Cố Viễn hôm nay về nhà sớm nghỉ ngơi để chuẩn bị tinh thần tốt nhất.
Vòng bán kết vẫn là hình thức thi trực tiếp, tập hợp toàn bộ thí sinh khu vực Đông Bắc lại để thi đấu.
Mà địa điểm lần này nằm ngay tại thành phố Giang Tân, tiện cho Cố Viễn đỡ phải chạy tới chạy lui.
Diệp Băng cũng đã hẹn gặp Cố Viễn tại điểm thi vào sáng sớm mai.
Sáng sớm hôm sau, bố Cố lái xe đưa Cố Viễn đến trước cửa khách sạn dự thi.
Mẹ Cố đẩy cửa xe, giúp Cố Viễn thu xếp lại cổ áo: “Đến lúc đó có cần bố đến đón con không?”
“Dạ thôi, con cũng không biết lúc nào mới ra nữa.” Cố Viễn lắc đầu.
Lúc này hắn thấy Diệp Băng đang đứng ngó nghiêng trước cửa, liền vẫy vẫy tay.
Diệp Băng thấy gia đình Cố Viễn, lập tức bước tới, trên mặt tràn đầy tươi cười.
“Hai vị này chắc là mẹ và bố của em Cố Viễn rồi, cuối cùng cũng được gặp mặt.”
“Cô chú không hổ là phụ huynh ưu tú có thể bồi dưỡng ra một đứa trẻ xuất sắc như Cố Viễn, hôm nay vừa thấy...”
“Ây dà! Cũng nhờ cả vào thầy Diệp lão sư đây mà...”
Diệp Băng và mẹ Cố bắt đầu màn "khen xã giao" lẫn nhau.
Cố Viễn đứng một bên tuy mặt không cảm xúc, thực tế nội tâm lại đang ám sảng.
Chờ đến khi bắt đầu vào trường thi, hai người mới chưa đã thèm mà dừng miệng, trên mặt ai nấy đều treo nụ cười rạng rỡ.
Cố Viễn ôm mẹ một cái, lại vẫy vẫy tay với bố: “Bố mẹ về đi ạ, ngày mai con thi xong ra liền gọi điện cho cả nhà. Trên đường lái xe chậm một chút nhé!”
Sau khi nghe hai người dặn dò thêm vài câu, Cố Viễn xoay người cùng Diệp Băng đi vào trong.
Lần này ở đại sảnh khách sạn thấy số lượng thí sinh rõ ràng ít hơn nhiều so với đợt trước.
Cả nước chỉ có 600 người thăng cấp đấu bán kết, khu vực Đông Bắc của họ chỉ có hơn 60 danh.
“Cả nước có bảy cái khu vực thi, tính bình quân mỗi khu vực hẳn phải có khoảng 85,7 người thăng cấp, xem ra khu vực Đông Bắc mình vẫn còn hơi yếu...”
Cố Viễn ở một bên lẩm bẩm tính toán, Diệp Băng liếc hắn một cái, chẳng thèm phản ứng.
Lịch thi lần này cũng tương tự như cuộc thi khoa học viễn tưởng trước đó, đồng dạng là giới hạn thời gian sáng tác trong môi trường khép kín, cũng xoay quanh ba từ khóa mấu chốt.
Khác biệt là thời gian viết lách rút ngắn xuống còn 27 giờ, bắt đầu từ 9 giờ sáng thứ Bảy và kết thúc vào 12 giờ trưa Chủ nhật.
“Mời các giáo viên hướng dẫn trật tự rời khỏi khu vực thi.”
Cố Viễn vẫy vẫy tay với Diệp Băng: “Băng ca, thầy về đi, ngày mai cũng không cần tới chờ em đâu, lúc đó em tự bắt xe về là được.”
“Ừ.” Diệp Băng khẽ gật đầu, cố gắng dặn dò thêm câu cuối: “Cố gắng lên, đừng có áp lực tâm lý quá, không ai có thể bảo đảm mỗi lần thi đều có linh cảm tốt đâu.”
Cố Viễn dùng sức gật gật đầu.
Nhìn bóng dáng Diệp Băng rời đi, hắn ở trong lòng âm thầm lẩm bẩm: “Nhưng em là kẻ bật hack mà!”
Cố Viễn đi vào căn phòng của mình.
Sau khi nhân viên công tác kiểm tra toàn diện để đảm bảo không có nội dung vi phạm quy định, hắn mở chiếc TV trong phòng lên.
Chờ đợi một lát, kim đồng hồ chậm rãi chỉ đến 9 giờ.
Ba từ khóa trung tâm cũng rốt cuộc lộ diện:
[Tín Niệm]
[Ấn Ký]
[Thấu Quang]
[Nhắc nhở sáng tác:
Tín niệm là...
Ấn ký là minh chứng cho sự tồn tại, là...
Thấu quang là một tia sáng le lói trong tuyệt cảnh, là khả năng xuất hiện sau những rào cản dày đặc, là ranh giới mờ nhạt nhưng có thể xuyên thấu giữa tuyệt vọng và hy vọng.
Hãy quay chung quanh các từ khóa nêu trên, cùng với chủ đề của vòng thi lần này là Tiếng Vọng Tự Sự, sáng tác một truyện ngắn từ 3000 đến 8000 chữ.”
Cuộc thi chính thức bắt đầu. Thời gian đếm ngược: 26:59:58.]
Cố Viễn nhướng mày.
Các từ khóa của vòng bán kết lần này xem ra khá thông tục dễ hiểu, không trừu tượng như cuộc thi khoa học viễn tưởng lần trước.
Thế nhưng thông tục dễ hiểu không có nghĩa là chuyện tốt.
Điều này đồng nghĩa với việc ai cũng có thể viết ra được dăm ba ý tưởng, muốn trở nên xuất sắc là điều không hề dễ dàng.
Bất quá Cố Viễn lại chẳng hề lo lắng.
Ngay khi nhìn thấy ba từ khóa này, trong đầu hắn đã hiện lên một tác phẩm bất hủ ở kiếp trước.
Đó là một trong những kiệt tác kinh điển của bậc thầy truyện ngắn O. Henry.
Một viên ngọc lộng lẫy trong cung điện truyện ngắn của thế giới.
Tác phẩm mang tên: Chiếc Lá Cuối Cùng.
...
Tại phòng của nhân viên giám thị.
Họ nhìn màn hình hiển thị hình ảnh từ các phòng thi và bàn tán xôn xao.
Hệ thống camera này được lắp đặt ngay trước ngày thi và sẽ được dỡ bỏ sau khi kết thúc.
“Chủ đề lần này khá dễ viết nhỉ?”
“Ừm, trong đầu tôi giờ cũng đã có ý tưởng rồi.”
“Ơ kìa? Có người động bút rồi, cậu ta không cần suy nghĩ thêm chút nào sao?”
“Ai cũng có ý tưởng cả thôi, chẳng qua là đang cân nhắc xem có ý tưởng nào tốt hơn không, cậu học sinh này có chút nóng nảy rồi.”
“Phòng 302, để tôi xem tư liệu của em này xem nào...”
“Ồ? Cậu ta chính là Cố Viễn!”
“Vậy thì khó trách, không hổ là hạt giống cho chức quán quân.”
“Đáng tiếc là hiện tại chúng ta không thể nhìn thấy cậu ấy đang viết cái gì.”
...
Cố Viễn dĩ nhiên không biết đám thầy cô giám thị đang bàn luận về mình.
Hắn vừa gõ chữ, vừa sắp xếp lại mạch suy nghĩ.
Kiệt tác này kể về một nữ họa sĩ trẻ tuổi tên là Johnsy mắc bệnh viêm phổi nặng, sinh mạng bị đe dọa.
Cô đem sự sống của mình gắn chặt với những chiếc lá thường xuân đang run rẩy trong mưa gió bên ngoài cửa sổ.
Cô tin rằng, khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống, cũng là lúc mình lìa đời.