Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Chuyện của nam nhân các ngươi, ta quan tâm làm gì. Huống hồ lại đi chung với Ngọc Sinh ca, có gì mà phải lo lắng?"
Ồ, hóa ra là nhờ Ngọc Sinh ca nên mới yên tâm... Nhưng ngẫm lại cũng phải, sự thật thà của Ngọc Sinh thì ai cũng biết. Người ta vẫn gọi hắn là lương tâm của Tiểu Liên trang. Dù hắn không có tài thi cử, nhưng nhất cử nhất động đều tuân theo lễ nghĩa phu tử: trưởng ấu có tự, tiến thoái có phép, đối nhân xử thế giữ chữ tín, tiếp vật có lễ. Muốn không tin hắn cũng khó.
Trái ngược với Tống Bắc Vân, từ lúc y tới Tiểu Liên trang, cái trang viện vốn dĩ yên bình này chẳng có lấy một ngày yên ổn. Năm mười tuổi y đã nổi danh là tiểu lưu manh, gạt kẹo của Ngân Hoa, xúi Nhị Phán đốt đống rơm, lừa Bưu Tử đi nhìn lén Trương quả phụ tắm, tóm lại ở cái nơi này y làm đủ trò chuyện xấu.
Nhưng kỳ lạ thay, cái tên tiểu khốn nạn này lại như vị thần hộ mệnh của thôn trang. Từ lúc y tới, Tiểu Liên trang năm nào cũng được mùa. Lương thực không chỉ tươi tốt mà người bệnh cũng ít hẳn, ngay cả mấy năm trước có dịch bệnh, duy chỉ có Tiểu Liên trang là vẫn bình an vô sự.
Bởi thế, người dân trong trang vừa yêu vừa hận y. Kết quả duy nhất là chẳng ai thèm để ý đến y, nhưng hễ có chuyện gì thì lại hay tìm y giúp đỡ.
Nói cũng kỳ, y hư đốn đến thế, nhưng lại là đại ca của đám trẻ con trong thôn. Y chẳng bao giờ xuống ruộng hay làm lụng, nhưng luôn kiếm được nhiều tiền hơn người khác. Kỳ quái là y rất hào phóng, lúc nào cũng thay đổi đủ trò bày vẽ ra những món đồ mới lạ cho đám nhóc tì trong trang: diều hâu, lồng đèn, kẹo mạch nha, thịt sấy... Chính vì những thứ này, đám ranh con cực kỳ thần tượng tên tiểu khốn nạn này. Người lớn đánh đòn cỡ nào cũng không thay đổi được tình cảm của chúng, hôm trước đánh khóc ré lên, hôm sau bọn nhóc vẫn bám đuôi Tống Bắc Vân trèo đèo lội suối.
"Lộ phí mang theo đủ không? Đi ra ngoài phải rủng rỉnh một chút, đừng để mất mặt trước người khác." A Tiếu móc từ trong cái hầu bao nhỏ ra mấy lạng bạc: "Tiêu xài tiết kiệm thôi, tuyệt đối không được tầm hoa vấn liễu!"
Cái cảm giác này... Tống Bắc Vân rất quen thuộc. Trước kia ở thế giới bên kia, mỗi dịp nghỉ lễ đi họp lớp, mẹ y đều hỏi những câu y hệt: "Tiền mang đủ chưa? Đừng có keo kiệt." Nhưng sau khi đưa tiền, bà lại luôn bồi thêm một câu: "Có tiền đừng có xài hoang, tiết kiệm một chút."
Nhớ tới đây, Tống Bắc Vân khẽ mỉm cười, áp hai tay lên má A Tiếu xoa xoa, nhẹ nhàng nói: "Biết rồi mà, A Tiếu bảo bối."
"Cứ hay nói mấy lời trơ tráo, đúng là..." A Tiếu chu môi, nhưng cũng không né tránh: "Mau đi chuẩn bị đi, tắm rửa sạch sẽ rồi mặc bộ y phục ta may cho ngươi vào."
A Tiếu hồi nhỏ xuất thân nghèo khó, nhưng từ khi cặp kè với Tống Bắc Vân, nàng thực sự không thiếu tiền. Dù không bằng những tiểu thư phu nhân đài các nhà giàu sang, nhưng so với những nhà nông trong trang thì cuộc sống của nàng sung túc hơn Dì Hồng nhiều. Mỗi tháng Tống Bắc Vân đều đưa cho A Tiếu một khoản tiền, lúc ít lúc nhiều. Nhưng dù ít cũng bằng thu nhập nửa năm của một hộ làm nông, lúc nhiều thì bằng cả thu nhập mấy năm của người ta.
Thế nên mấy năm nay A Tiếu ngày càng không giống gái quê mùa. Mặc lên người một bộ y phục, nếu bảo nàng là tiểu thư khuê các của một gia đình danh giá nào đó cũng chẳng ai nghi ngờ. Đây cũng chính là cái vốn để lão cha nàng dám hét giá cao như vậy.
Mặc dù Tống Bắc Vân nuôi A Tiếu trắng trẻo, mềm mại xinh xắn, nhưng bản thân nàng vẫn luôn tất bật làm việc. Ngoài việc lên núi hái thuốc mang vào thành bán và rao bán đồ mộc của cha, khắp quanh vùng ai cũng biết A Tiếu giỏi nhất là nghề thợ may. Không chỉ khâu vá bình thường, mà còn là thợ may có thể may áo cưới đàng hoàng. Hai năm nay, lúc rảnh rỗi nàng vẫn may y phục đem bán.
Tống Bắc Vân hỏi nàng tại sao lại tự may y phục, nàng luôn đáp là để dành chút của hồi môn. Con gái nhà ai xuất giá mà không có của hồi môn thì sẽ bị người ta chê cười.
Với một A Tiếu như vậy, việc may một bộ Nho sam cho Tống Bắc Vân dễ như trở bàn tay. Hơn nữa nàng lại rất chịu chi cho y, vải vóc đều mua từ Nam Kinh, nghe nói không ít danh lưu sĩ tử đều chuộng loại vải này, mỗi thước vải tốn nửa xâu tiền.
"Lúc về nếu tiện, mua ít đồ cho con nít từ trong thành nhé." A Tiếu quay người dặn dò: "Còn nữa, chiếu cố Ngọc Sinh ca cho tốt, đừng để huynh ấy bị người ta bắt nạt."
"Yên tâm đi." Tống Bắc Vân quay vào phòng, rồi thò đầu ra từ cửa sổ: "Chỉ cần không phải nữ tử chốn thanh lâu là được phải không?"
A Tiếu trừng mắt: "Hứ!"
"Đùa thôi mà." Tống Bắc Vân cười hắc hắc: "Nương tử, lấy cho ta bánh xà phòng với."
Nghe câu này, mặt A Tiếu đỏ bừng bừng: "Đi đi đi, ai là nương tử của ngươi chứ. Ngươi đi tắm đi, ta đi lấy ngay đây."
Thay bộ y phục A Tiếu tự tay may, Tống Bắc Vân cúi xuống nhìn, thấy cũng rất có khí chất. Nhưng bộ y phục này hơi khác so với Nho sam của các Nho sinh thông thường, vì do Tống Bắc Vân thiết kế nên mang nhiều yếu tố thời trang của hơn một ngàn năm sau. Mặc lên người không buồn cười như mấy bộ đồ diễn tuồng, mà mang đậm phong cách Mori (thanh lịch). Ngay cả A Tiếu, người "trong nhà" đã từng có hơn một lần tiếp xúc thân mật với y, cũng nhìn y với ánh mắt đắm đuối.
"Ta không ngờ ngươi mặc lên lại hợp nhãn đến vậy." A Tiếu lượn quanh Tống Bắc Vân vài vòng, gật gù tán thưởng: "Đẹp lắm."
"Đó là nhờ tay nghề bảo bối A Tiếu của ta cừ khôi đấy chứ, chỉ là bên trong hơi chật..."
"Đó không phải là chật." A Tiếu nhắc tới chuyện này lập tức phấn chấn hẳn lên: "Làm thế này thì không thoải mái được. Hơi chật một chút, trang phục sẽ giúp dáng người ngươi cao thẳng lên, khoác thêm lớp áo choàng bên ngoài, mặc lên trông sẽ sạch sẽ, gọn gàng, tinh tươm, bỏ xa cái loại lôi thôi lếch thếch. Bởi vì chỉ cần ngươi mặc bộ y phục này, thì không được nằm ườn ra, nằm sẽ bị khó thở, cũng không được ngồi xổm, ngồi xổm sẽ bị thắt hông. Chỉ có thể đứng thẳng tắp, đứng như tùng, ngồi cũng như tùng."