Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bên cạnh đó, nàng còn là nữ tài tử nổi danh khắp phủ Lư Châu. Ngày ngày rỗi rãi chẳng có việc gì làm, nàng bèn tập hợp một đám tỷ muội để ngâm thơ làm phú. Nhưng vì thân phận nữ nhi cần tránh hiềm nghi, nên những người hầu hạ dưới trướng đều là các thiếu nữ mười ba mười bốn tuổi, bản thân nàng lại đặc biệt ưa nhìn nên càng thêm nổi bật.
"Thụy Bảo quận chúa." Bắc Pha bước tới thi lễ: "Không ra nghênh đón từ xa, thất kính."
Tư thái của vị quận chúa này rất chuẩn mực. Nàng mỉm cười dịu dàng, khẽ khàng cúi mình thi lễ đáp lại: "Đa tạ Bắc Pha tiên sinh đã gửi lời mời."
"Đâu có đâu có, được Quận chúa đích thân quang lâm, thật là rồng đến nhà tôm."
Sau màn chào hỏi khách sáo, Bắc Pha tự giác bước xuống bậc thềm, nhường vị trí trang trọng nhất cho vị hoàng thân quốc thích này.
"Thôi xong xong rồi, vị trí số hai của A Tiếu không giữ nổi rồi." Tống Bắc Vân lẩm bẩm: "Nữ nhân này được quá."
Tống Bắc Vân quả không ngoa. Vị Lục y nương tử này dù có làm cao làm dáng, thì suy cho cùng nàng cũng chỉ là một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi. Khung xương nhỏ nhắn nhưng phần ngực lại đầy đặn, trông đường cong gợi cảm vô cùng, mang đến hiệu ứng thị giác cực mạnh. Mái tóc dài đen nhánh, óng mượt như thác nước. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, lông mày rõ ràng đã được tỉa tót, lại còn trang điểm, đôi môi nhỏ nhắn phơn phớt hồng.
Quả thực là quá đỉnh...
Nhưng Thụy Bảo quận chúa hiển nhiên không để ý đến ánh mắt hạ lưu của Tống Bắc Vân. Nàng chỉ lướt qua những bài thi từ trên bàn. Sau một hồi xem xét, nàng không tìm thấy bài thơ nào xuất sắc khiến mắt sáng lên. Nàng khẽ buông tờ bản thảo xuống, thở dài đầy thất vọng: "Các vị học tử, hôm nay chỉ có chừng này thôi sao?"
"Ý nàng ta là sao?"
Tống Bắc Vân quay sang hỏi Ngọc Sinh ca bên cạnh, nhưng lại phát hiện mặt Ngọc Sinh đỏ bừng, mắt không dám ngước lên, chỉ thi thoảng lại lén lút đưa mắt liếc nhìn Thụy Bảo quận chúa ở phía trước.
Bộ dạng này của hắn, nếu Tống Bắc Vân còn không nhìn ra, thì y chẳng xứng với cái mác lão làng của mình. Nhưng giờ y lại có phần hối hận vì đã nói quá lời. Y từng lỡ miệng nói Ngọc Sinh ca nhắm trúng ai thì sẽ đẩy người đó lên giường cho hắn, cơ mà cái này...
Không phải y chê, nhưng thân phận hai người này chênh lệch quá lớn. Một bên là Quận chúa, một bên là Tú tài rớt hạng quê mùa. Gia cảnh Ngọc Sinh chỉ thuộc diện khá giả. Chọn vợ trong giới nông gia thì thuộc hàng đỉnh, nhưng so với người thành thị thì thực sự không đáng kể.
Chưa kể người hắn thầm thương trộm nhớ lại là một vị Quận chúa, đúng là phiền toái.
"Ngọc Sinh ca."
"Hửm?" Ngọc Sinh rõ ràng đang luống cuống, vội vàng chỉnh lại tư thế quay đầu sang: "Có chuyện gì vậy?"
Tống Bắc Vân đặt một tay lên vai Ngọc Sinh: "Đệ rút lại lời khoác lác được không?"
"Hả? Sao lại thế?"
Thôi bỏ đi, khỏi cần giải thích. Những nữ tử cấp bậc này đến lúc đó sẽ bị gả đi như những món hàng kèm theo cực kỳ đắt giá, dứt khoát không bao giờ rơi vào nhà bách tính bình thường. Trừ phi Phúc Vương mưu phản bị tịch biên tài sản, nam nhi bị sung quân, nữ nhân bị đày đi làm kỹ nữ, lúc đó mới có thể lén lút tìm cách chuộc nàng về.
Khoan đã, nhắc mới nhớ, tại sao phong hiệu của các thân vương khác toàn là Phúc, Thái, An, Khang, còn nhà tiểu tử kia lại mang tước hiệu Tần, Yến, Triệu, Sở, quy tắc đặt tên là như thế nào vậy?
Ngay lúc đó, Thụy Bảo quận chúa khẽ ho một tiếng: "Ta có một ý kiến, tối nay chúng ta hãy thử tài Chỉ vật làm thơ. Mỗi người hãy vẽ một sự vật lên giấy, bên cạnh đề một bài thơ từ, rồi giao cho Bắc Pha bình duyệt."
Bắc Pha vội vàng xua tay cười lớn: "Tại hạ tài hèn đức mọn, sao dám nhận trọng trách này."
"Bắc Pha, tiên sinh khiêm nhường quá rồi, ai ở đây mà không biết ngài là Đệ nhất tài tử Lư Châu."
Bên dưới có người hùa theo: "Tài hoa của ngài bày ra đó, ngài làm giám khảo là hợp lý nhất."
"Nếu đã vậy, tại hạ đành xin nhận." Bắc Pha vờ vịt tằng hắng một cái: "Đã là đề tài do Quận chúa đưa ra, vậy tại hạ sẽ xin nói chi tiết quy tắc."
Hắn đưa mắt nhìn bao quát những người bên dưới: "Phát cho mỗi người một tờ giấy, một cây bút, thời gian là nửa canh giờ. Vẽ ra sự vật và làm một bài thi từ theo vật đã vẽ. Nếu không hoàn thành thì sẽ không được tham dự Trọng Hạ Hội (Hội Mùa Hạ)."
Nói xong, hắn giơ tay bảo người dâng giấy bút và chuẩn bị nước trà, bắt đầu cuộc thi rầm rộ. Quận chúa ngồi phía trên hệt như giám thị trông coi mọi người làm bài.
Tống Bắc Vân không định chọc ngoáy, cũng chẳng có hứng thú. Bút giấy bày ra trước mặt nhưng y không viết chữ nào. Trái lại, Ngọc Sinh đang hì hục cặm cụi vẽ vẽ viết viết, như thể muốn thể hiện bản thân thật tốt trước mặt Quận chúa.
Bao Chửng đáng thương vì còn nhỏ nên không được phát giấy bút, tức tối ghé sát Tống Bắc Vân. Thấy giấy của y trống trơn, thằng bé bèn giãn lông mày ra: "Huynh sao vẫn chưa hạ bút?"
"Ta hạ bút làm gì? Vẽ quả dưa hấu à?"
"Huynh sợ là không làm được chứ gì."
Hắc! Thằng nhãi ranh này! Nếu nể tình nhóc là Bao Công, Tống Bắc Vân đã chửi cho nhóc một trận muối mặt. Dám bảo đàn ông không làm được à!
"Chẳng phải chỉ là vẽ thôi sao, ta vẽ cho đệ xem."
Về khoản vẽ vời, Tống Bắc Vân quả thật là một bậc thầy. Lão phong tử giỏi nhất là các kỹ năng công binh, hội họa và y học. Sau này lão còn cùng Tống Bắc Vân nghiên cứu ra phương pháp vẽ bản đồ của thời đại này. Những thứ y vẽ ra tuyệt đối chưa từng có ai nhìn thấy.
Nhưng vẽ cái gì đây? Tống Bắc Vân đảo mắt nhìn quanh. Có người vẽ hoa lá chim muông, có người vẽ mỹ nhân danh sĩ, có người vẽ núi non sông nước, có người lại vẽ rau củ trái cây.