Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Đệ..." Tống Bắc Vân ngồi xuống, nở nụ cười ngốc nghếch: "Đệ vừa phát kẹo cho Bao Thanh Thiên ăn."
Đứa trẻ đó không ai khác chính là Bao Chửng Bao Thanh Thiên. Người Hợp Phì, vừa đen vừa gầy, nay mới ngoài mười tuổi, chẳng phải tất cả đều khớp sao? Lúc nãy Tống Bắc Vân đã thấy cái tên này quen quen, hồi xem phim truyền hình, Bát Hiền vương chẳng cứ gọi Hy Nhân, Hy Nhân là gì.
Sống ở đây mười năm rồi, mỹ nữ tuyệt trần thì chưa thấy, bù lại lại được diện kiến Bao Thanh Thiên đầu tiên. Được, được lắm... Thật sự rất được, cũng coi như có duyên với danh nhân lịch sử.
Sự thất thố của y cũng chẳng gây ra sóng gió gì lớn. Bởi ở đây có đến vài chục người, cộng thêm đám người hầu đi theo, tính cả trên lầu dưới lầu cũng có cả trăm người.
"Nhân cảnh sắc tươi đẹp này, các vị đồng song có thơ văn nào hay, hãy mang ra để mọi người cùng thưởng thức nào?"
Tới rồi tới rồi, tiết mục quan trọng tới rồi. Tiết mục đinh của hội xuân chính là nịnh nọt đám gọi là tài tử đương thời. Đám thanh niên văn nghệ này, ngày thường rảnh rỗi sinh nông nổi, đặc biệt thích mấy trò vô bổ này.
Theo lời kêu gọi của Bắc Pha, mọi người bắt đầu thi nhau đem những bài thơ hay ra trình diễn. Bất cứ ai đọc một hai bài đều nhận được những tràng pháo tay tán thưởng, tấp nập khen ngợi. Thỉnh thoảng có vài bài gieo vần tốt sẽ được ca ngợi là văn chương lỗi lạc.
Cả hội trường không khí sôi động, nhưng luôn có vài kẻ không hứng thú với chuyện này. Điển hình là Tống Bắc Vân và Bao Chửng.
Hai người cách nhau ba cái bàn. Tống Bắc Vân vừa nhai đồ ăn trên bàn vừa liếc ngang liếc dọc ngắm mấy cô nương xung quanh. Còn Bao Chửng lúc này chưa biết mê gái, thằng bé đang lén lút liếm viên kẹo.
Hai người vô tình chạm mắt nhau, nhìn nhau mỉm cười, đều cảm thấy khá bối rối.
"Nếu bàn về thơ văn, ta nghĩ." Chủ tiệc Bắc Pha nhìn xấp thơ văn trước mặt, gật gù mãn nguyện: "Thơ của Trừng Thanh vẫn là xuất sắc nhất. Dù là ý cảnh hay từ ngữ, đều hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu tài tử số một Lư Châu."
Nghe được lời khen ngợi lớn nhường này, hầu hết mọi người đều gật gù hùa theo. Duy chỉ có Bao Chửng không biết từ lúc nào đã sán đến ngồi cạnh Tống Bắc Vân, mải mê nghe y kể chuyện làm cách nào bắt cá dưới sông nhanh nhất.
"Huynh cũng không có hứng thú à?"
Câu hỏi đường đột của Bao Chửng làm Tống Bắc Vân - đang thao thao bất tuyệt tả cách dùng tre làm lồng bắt cua - phải ngớ người.
"Hứng thú gì cơ?"
"Ngâm thơ làm phú ấy." Đôi mắt nhỏ của Bao Chửng ánh lên vẻ coi thường: "Cả ngày cứ chìm đắm trong chuyện gió trăng hoa tuyết, chẳng hề biết nửa giang sơn đại hảo đã chắp tay nhường cho kẻ khác. Thật đúng là Thương nữ bất tri vong quốc hận, cách giang do xướng Hậu đình hoa."
"Nhóc con này thú vị đấy." Tống Bắc Vân bật cười: "Quả không hổ danh là Bao Long Đồ."
Bao Chửng nhìn y với ánh mắt ngờ vực, nghiêng đầu suy nghĩ: "Dù sao ta cũng không thích cái thói ngâm thơ làm đối này. Từ xưa tới nay làm gì có cái quy củ lấy thi từ để chọn người tài, thật là họa quốc ươm dân!"
Hắc, nhóc con này cũng dám nói gớm. Nhưng dường như sự thật đúng là thế. Đây không phải Đại Tống trong lịch sử, chỉ giỏi mã ngoài nhưng bên trong thối nát. Nếu không có hào nước thiên nhiên là con sông Trường Giang, triều đình nhỏ bé này hoàn toàn chẳng chịu nổi một đòn. Nhưng mặc cho gió mưa vùi dập, những kẻ bên trong vẫn bận rộn với thú vui liễu ngõ hoa tường, trăng gió lả lơi, đúng là không biết sống chết là gì!
Ngay lúc này, bên ngoài có một bầy oanh yến yểu điệu thướt tha bước vào. Toàn là nữ văn nhân. Tuy Tống Bắc Vân biết họ cũng là khách được mời, nhưng cái dáng vẻ trông cứ như đến đập phá quán vậy.
"Vậy còn đệ thì sao? Đệ có hoài bão gì?"
"Khoan bàn chuyện đó đã." Tống Bắc Vân chỉ tay về phía cặp tỷ muội: "Thấy đám con gái đằng kia chưa?"
"Thấy rồi."
"Tuyệt!"
"Huynh..." Bao Chửng trố mắt nhìn Tống Bắc Vân với vẻ khó tin: "Ta cứ tưởng huynh cũng là người mang hoài bão vĩ đại."
Tống Bắc Vân chẳng thèm để ý đến nhóc, cứ nhìn đám cô nương đó rồi cười ngây ngô. Ngồi xem còn chưa đã thèm, y phải quỳ một chân lên ghế rướn người lên để nhìn cho kỹ.
Con gái đúng là tạo vật tuyệt vời... Tuy từng người tách ra nhìn cũng chẳng đến mức xuất sắc, nhưng gộp cả đám lại thì tạo ra hiệu ứng thị giác đỉnh cao, chưa kể những người tới đây đều là những tiểu nương tử chưa xuất giá, mơn mởn, bấm một cái là ra nước.
Tống Bắc Vân từng suy ngẫm, xuyên không về cái thời lạc hậu này, có gì đáng vui mừng không? Nghĩ mãi chẳng ra, nhưng sau ngẫm lại cẩn thận, thì cái nơi này chẳng phải là thiên đường của đám loli-con sao! Đám tiểu cô nương này mười ba mười bốn tuổi đang độ thanh xuân phơi phới, sắp sửa trưởng thành, thật sự quá đỉnh.
Nhưng nếu nhìn kỹ lại, cũng không hoàn toàn là tuổi vị thành niên. Vẫn có những muội muội với vòng ngực nở nang, độ chừng mười bảy, mười tám, mười chín, hai mươi tuổi. Trong số đó có hai người nhan sắc khá mặn mà, có thể coi là dễ nhìn.
"Mấy tiểu nương tử đó đẹp thế cơ à?" Bao Chửng phồng má hỏi: "Huynh nhìn không chớp mắt luôn."
"Bây giờ đệ chưa hiểu đâu. Đợi bao giờ sáng ngủ dậy thấy cứng đơ, đệ sẽ hiểu con gái tuyệt vời thế nào." Tống Bắc Vân quẹt miệng: "Cô nương mặc áo xanh kia kìa, ôi chao! Cực phẩm!"
Đám nữ nhân này từ trước đến nay vốn chướng mắt đám đàn ông hôi hám. Mỗi dịp diễn ra thi hội, họ lại xuất hiện, dùng chính cách thức của mình để giáng một đòn nặng nề cho lũ đàn ông có mặt.
Vị nữ tử mặc lục y đi đầu chính là con gái của Phúc Vương Điện hạ, một trong bốn vị Thân vương hiếm hoi còn tại vị. Nàng cũng là đường muội của đương kim Thiên tử, đồng thời là cô cháu gái nhỏ được Thái hoàng thái hậu sủng ái nhất. Nàng tuy không phải Công chúa, nhưng đãi ngộ còn hơn cả Công chúa.