Tống Bắc Vân

Chương 29. Ngày 24 tháng 3, đêm, gió nhẹ, trời quang. 2

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bởi vì họp lớp mà... ai lại chẳng biết họp lớp là chuyện gì. Những người thực sự tụ tập để thắt chặt tình cảm thì đếm trên đầu ngón tay. Bởi vì nếu có tình cảm gắn bó thật, thì ngày thường đã âm thầm liên lạc với nhau rồi. Kẻ đàng hoàng ai lại trông ngóng dăm ba cái buổi họp lớp thế này.

Nói đi nói lại, dù ở thời cổ hay kim, những cuộc hội ngộ chóng vánh giữa các bạn đồng song tất yếu sẽ trở thành nơi để đọ tài và khoe mẽ sự thượng đẳng. Kẻ phất lên thì đắc ý rạng ngời, kẻ lận đận thì rúm ró rụt rè. Nếu có vị ân sư năm xưa ở đó, tình hình còn thê thảm hơn. Một người thầy dẫu xuất sắc đến đâu cũng không thể giữ nổi một bát nước thăng bằng. Bao giờ cũng có những kẻ bị gai mắt.

Các đồng song của Ngọc Sinh lần lượt kéo đến. Bọn họ chào hỏi lẫn nhau, hoặc giới thiệu bạn bè tốt cho người khác làm quen, hoặc tụ năm tụ ba cao đàm khoát luận. Bàn thế sự, bàn kim cổ, bàn văn chương, luận mỹ nhân.

Cô nương xinh xắn có dung nhan ngọt ngào thì chưa thấy đâu, nhưng mấy nàng tiểu thư ra vẻ trong trẻo như sen trắng, khô khốc gầy gò, ra dáng "khuê nữ đợi gả", trông thật dở dở ương ương thì lại gặp vài người.

Tống Bắc Vân không khỏi thấy thất vọng đôi chút. Bỏ qua chuyện khác, chỉ cần nhìn vóc dáng và khuôn mặt của cái đám này, xếp chồng lên nhau cũng chẳng bằng A Tiếu nhà y.

Còn cái gọi là khuynh quốc khuynh thành thì tuyệt nhiên không thấy bóng dáng nào. Từ lâu Tống Bắc Vân đã nghi ngờ, những đại mỹ nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành trong mấy cuốn tiểu thuyết y từng đọc rốt cuộc chui ra từ đâu. Mấy cô có nhan sắc tầm trung thì nhiều, chứ sắc đẹp như tiên giáng trần thì quả thật hiếm hoi...

Cho đến nay, trong số tất cả nữ nhân Tống Bắc Vân quen biết, A Tiếu xếp thứ hai. Xếp thứ nhất chính là thiếu đương gia của tiệm thuốc. Nữ lang ấy năm nay mười tám tuổi, dung nhan tuyệt đối chuẩn gu thẩm mỹ của Tống Bắc Vân. Nhưng vì tính cách quá mạnh mẽ, không hợp nhau nên thôi. Chứ nếu chiếu theo tính khí của Tống Bắc Vân, thì ba bốn năm trước đã đi thả thính rồi, tuyệt đối không đến nỗi bao nhiêu năm qua vẫn chỉ duy trì quan hệ quân tử chi giao.

"Bắc Pha huynh, cuối cùng huynh cũng đến rồi."

Đột nhiên, một giọng oang oang vang lên cắt ngang dòng suy ngẫm đánh giá các tiểu tỷ tỷ của Tống Bắc Vân. Vừa nghe thấy hai chữ Bắc Pha, y đã bật cười ra tiếng.

Ngọc Sinh ngồi cạnh vội ho khẽ một tiếng, thì thầm: "Không được vô lễ."

Trước đó Ngọc Sinh đã kể cho Tống Bắc Vân nghe, người tài trợ cho buổi hội xuân hôm nay chính là Bắc Pha. Hắn được coi như gia chủ của buổi tiệc, còn cha hắn là Thứ sử Lư Châu lẫy lừng. Đó là một chức quan cực lớn, quy ra thời sau cũng thuộc hàng quan chức cấp cao. Ở triều đại này, do việc dời đô đến Nam Kinh, Lư Châu vốn là một châu phòng ngự bị giáng xuống thành châu do Thứ sử cai quản. Dù vậy, Thứ sử Lư Châu vẫn là quan viên Chính ngũ phẩm, không phải loại người mà kẻ bình thường dám đắc tội.

Tống Bắc Vân cũng biết mình hơi vô ý. Suy cho cùng, ở bất kỳ thời đại nào, cười nhạo tên tuổi hay khiếm khuyết cơ thể của người khác đều là hành vi hèn hạ, đê tiện, xấu xa ngang nhau.

Nhưng mà... thật sự là không nhịn nổi mà. Bắc Pha, chắc là một cái tự hiệu. Người thân thiết gọi thì không sao, nhưng người ngoài không biết chứ Tống Bắc Vân thì nắm rõ mười mươi. Hơn hai mươi năm nữa, một bậc kỳ tài ảnh hưởng đến toàn bộ dân tộc Hán cả ngàn năm và có lẽ còn lâu hơn thế, người đã gieo rắc nỗi thống khổ "đọc thuộc lòng toàn bộ bài văn" cho biết bao thế hệ học sinh sẽ ra đời. Và người đó mang tự hiệu là Đông Pha...

Nhưng người này tên Bắc Pha có trước, nên gọi là Đông Pha bắt chước mới đúng, bởi thế đây mới là bản gốc, không thể hủy bỏ được.

"Các vị đồng song, một năm xuân sớm nữa lại tới. Hôm nay chúng ta tề tựu đông đủ tại đây, thật vui sướng biết bao." Đông chủ Bắc Pha bước tới, dẫn theo một đứa trẻ chừng mười một, mười hai tuổi từ phía sau: "Đây là con trai của trưởng tỷ, hôm nay muốn tới mở mang tầm mắt, ta bèn dắt theo cho nó biết thế nào là tài hoa. Lại đây, Hy Nhân."

Tống Bắc Vân đang ăn mứt hoa quả, nhìn thằng bé đen nhẻm gầy gò hệt như con khỉ nhỏ lóng ngóng hành lễ với các ca ca tỷ tỷ, thấy buồn cười thật. Nhưng đám trẻ sinh ra trong gia đình thư hương quả nhiên lễ phép hẳn, không giống bọn trẻ hoang trên núi, suốt ngày chỉ rình mò lặn ngụp bắt cá trạch.

"Hiền huynh, tại hạ Bao Hy Nhân, nếu có chỗ nào không hiểu chuyện, mong huynh niệm tình bao dung."

Thằng bé bước đến trước mặt Tống Bắc Vân hành lễ. Theo phản xạ tự nhiên, Tống Bắc Vân móc ra một viên kẹo nhét vào tay nó. Sau khi nhận kẹo, thằng bé ngớ người mất một lúc. Tống Bắc Vân cũng chẳng ngờ cái thói quen thời làm đại ca lũ trẻ vẫn chưa bỏ được.

"Hiền huynh... đây là?"

"Trẻ ngoan thì phải được thưởng chứ." Tống Bắc Vân tỏ vẻ không quan tâm: "Đệ tên Hy Nhân à? Phải ăn nhiều vào, đệ vừa đen vừa gầy quá."

Nói xong, Tống Bắc Vân mỉm cười với nó. Thằng bé cũng mỉm cười rạng rỡ, bình thản nhét viên kẹo vào tay áo, nói lời cảm tạ rồi tiếp tục đi hành lễ ở bàn tiếp theo.

Và trong lúc thằng bé cứ tiếp tục hành lễ, Tống Bắc Vân càng nghe cái tên này càng thấy quen tai. Bao Hy Nhân... Bao Hy Nhân, nhưng y không nhớ ra người này là ai. Suy cho cùng, thời này nhiều nhân vật phức tạp quá, cả một mớ bòng bong.

"Ây da!"

Tống Bắc Vân bỗng nảy ra một tia sáng trong đầu. Y kích động nhảy cẫng lên khỏi chỗ ngồi. Hành động đó khiến tất cả mọi người trong sảnh đổ dồn ánh mắt về phía y. Ngọc Sinh vội kéo y xuống, quở trách lườm y một cái.