Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc bọn chúng tiến vào, A Tiếu lập tức ngừng chửi mắng Tống Bắc Vân. Còn Tống Bắc Vân thì trưng ra vẻ mặt hoảng sợ ngồi xuống cạnh A Tiếu, trông dáng vẻ khúm núm sợ sệt tột độ.
Tên phó tướng đánh giá căn phòng từ trên xuống dưới, từ trái qua phải. Khi ánh mắt lướt tới chỗ Tống Bắc Vân, hắn quát hỏi: "Chuyện gì mà ồn ào thế."
"Quân gia..." Tống Bắc Vân chắp tay thi lễ: "Tiểu nhân... ban đêm đi tiểu lỡ chân đạp đổ bô nước đái làm đứa bé thức giấc, nên đang bị nội nhân trách mắng."
A Tiếu và Tống Bắc Vân đều mới độ mười bảy mười tám tuổi, độ tuổi này ở thời đại này làm cha mẹ là chuyện thường tình. Tên phó tướng nhìn quần áo trên người họ, nhìn cái gùi và tay nải đặt bên cạnh, cộng thêm cái mùi khai nồng nặc trong phòng, hắn khẽ gật đầu.
Nhưng để chắc chắn, hắn vẫn ngoái đầu hỏi chưởng quỹ: "Hai người này có phải là phu phụ không? Lúc đến có bế theo trẻ con không?"
Chưởng quỹ trợn trắng mắt, lão chằm chằm nhìn Tống Bắc Vân. Mồ hôi trên trán Tống Bắc Vân cũng bắt đầu túa ra, bởi vì chỉ cần lão già này nhả ra chữ "không", thì y và A Tiếu cơ bản là âm dương cách biệt. Cái mạng quèn của y chết thì cũng thôi, nhưng A Tiếu là hoàng hoa khuê nữ, nếu rơi vào tay đám súc sinh này, ai cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra.
"Phải phải phải, hai người này ta đều quen nhẵn mặt. Thằng nhóc này tên là Tống Bắc Vân, là đồ đệ của lão thần y ở Nam Hương, chúng ta đều gọi nó là tiểu thần y. Cô tiểu nương tử bên cạnh là nương tử của nó, họ thường xuyên đến đây mua bán dược liệu."
Những lời của chưởng quỹ khiến Tống Bắc Vân thở phào nhẹ nhõm. Tên phó tướng bước tới cạnh sọt thuốc, thò tay vào bốc một vốc, đưa lên mũi ngửi thử, thấy quả nhiên có mùi thuốc nồng nặc, hắn gật đầu rồi vung tay: "Đi!"
Trước khi rời đi, chưởng quỹ còn quay lại chỉ tay vào Tống Bắc Vân: "Ngươi phải dọn dẹp phòng cho sạch sẽ đấy, khai mù mù thế này ta làm ăn buôn bán kiểu gì!"
"Nhất định, nhất định."
Thật lâu sau khi đám binh đinh rời đi, Tống Bắc Vân ngoại trừ việc đi tìm chưởng quỹ xin chút nước cơm đút cho đứa bé thì chẳng làm gì khác. Lúc xin nước cơm, chưởng quỹ vẻ mặt vẫn còn sợ hãi thất kinh nhỏ giọng hỏi: "Thật... thật sự ở chỗ ngươi à?"
Tống Bắc Vân gật đầu thật mạnh.
"Chao ôi, tiểu thần y của ta ơi, ngươi có biết là ngươi đang rước họa tày đình vào thân không."
"Ông nói xem?"
"Ngươi không nghe nói à?" Chưởng quỹ vừa thông lò hâm nước cơm vừa ngồi xổm trước bếp nhỏ to to nhỏ với Tống Bắc Vân: "Đứa bé đó là trưởng tôn của tiên đế Triệu Nguy. Nghe đồn Bảo Khánh đế đã giết sạch cả nhà Triệu Nguy, ngay cả chó cũng không tha. Đứa bé này được người của lão hoàng đế uống thuốc độc tự sát giấu đi, sau đó nghe nói bị kẻ nào tố giác nên giờ đang bị truy nã gắt gao khắp nơi, quyết phải nhổ cỏ tận gốc."
Tống Bắc Vân thở dài thườn thượt: "Thế ta biết làm thế nào? Ông biết hoàng đế xây lăng mộ đều chôn sống thợ thuyền đi theo đúng không? Lúc nãy ta mà khai ra, sau này ông không bao giờ gặp lại ta nữa đâu. Chuyện này sống để bụng chết mang theo. Ông cũng tự cẩn thận đấy, có nằm mơ nói mớ cũng phải liệu chừng!"
"Biết rồi biết rồi, hây... sao ta lại lú lẫn hùa theo ngươi nói dối cơ chứ."
Tống Bắc Vân cười ha hả: "Lão ca quả là người tốt."
Bưng bát nước cơm ấm lên, thêm chút xíu đường, Tống Bắc Vân để A Tiếu đút cho đứa bé, còn bản thân thì khom lưng cọ rửa sạch sẽ vũng nước đái dơ bẩn trên sàn.
Đợi xử lý xong xuôi mọi việc, y mới lôi tên thái giám già đã ngất lịm đi từ dưới gầm giường ra. Nói thật... Cũng may là phòng ánh sáng lờ mờ, thêm cái ga giường rủ xuống che đi một phần, nếu không bây giờ Tống Bắc Vân đã nằm rũ xương trong ngục chờ hừng đông bị đem ra ném ở bãi tha ma rồi.
Y bắt mạch thử tên thái giám già, phát hiện vẫn còn sống, bèn trực tiếp xé toạc lớp y phục của lão, dùng chiếc kéo đã hơ qua lửa nến cẩn thận cắt bỏ phần mô da bị thương xung quanh, lấy mũi tên gãy ra. Sau đó y lấy cồn quý giá mang theo người để sát trùng vết thương, cơn đau đến mức ngay cả khi đang hôn mê lão thái giám cũng bị đánh thức, rên la đau đớn.
"Động đậy cái rắm!"
Tống Bắc Vân thô bạo nhét một mảnh vải vào miệng lão, rồi lấy dải vải buộc chặt hai tay lão lại, quỳ một gối bên cạnh bắt đầu làm sạch vùng bị viêm tấy xung quanh vết thương.
"May cho ông là lão tử có thuốc kháng sinh, nếu không thì dăm ba bữa nữa ông chắc chắn phải đi chầu Diêm Vương, cái đồ chó má."
Bôi thuốc xong, y lấy miếng vải băng gạc sạch sẽ đã được luộc qua nước sôi rồi ngâm cồn luôn để sẵn trong lọ, chấm một chút cồn i-ốt để băng bó lại. Chuỗi quy trình như thế là hoàn tất.
Tống Bắc Vân ngồi xuống ghế thở hắt ra một hơi: "Con mẹ nhà ngươi... ngươi có biết lão tử tốn bao nhiêu công sức mới làm ra được chút cồn i-ốt không, cứ thế mà lãng phí lên cái thứ không nam không nữ nhà ngươi rồi. Tiền mua rong biển thôi cũng ngốn hết mấy tháng tiêu vặt của ta, tên thái giám chó má."
Nghe tình lang lầm bầm chửi rủa, A Tiếu bế đứa bé ngồi bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Vậy sao ngươi còn cứu lão ta?"
Tống Bắc Vân ngẩng đầu: "Đồ ngốc, trước kia ta học hóa học, nhưng bây giờ ta là đại phu. Để một người ta có thể cứu chết ngay trước mắt, đó là sự bất kính với nghề nghiệp này."
"Hóa... hóa học là gì? Chưa nghe ngươi nhắc qua."
"Là phương sĩ, thuật luyện kim ấy..."
"Nhưng ngươi đâu có học mấy thứ đó."
"Không sao, ta được đắc đạo thành tiên trong mộng mà." Tống Bắc Vân chống nạnh: "Tên tiểu tử thúi kia đã ăn no chưa? No rồi thì vứt sang một bên, ta đi ngủ đây."
Mạng của lão thái giám thì giữ lại được rồi, nhưng tên tạp chủng này đúng là đồ không biết tốt xấu, nhân lúc Tống Bắc Vân ngủ say mà lén bỏ trốn luôn.