Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lão bỏ trốn thì cũng thôi đi, đằng này lại vứt đứa trẻ ở lại chẳng thèm màng tới. Cái tư duy não bộ này thật khó hiểu nổi, rầu muốn chết.
Sáng sớm tinh mơ, Tống Bắc Vân ngồi xổm trên ghế, trân trân nhìn A Tiếu đang dùng nước cơm đút cho cái sinh linh bé nhỏ này, y rầu tới mức sắp bạc cả đầu.
"Tính sao đây?" Tống Bắc Vân thu tay vào trong tay áo, từ tư thế ngồi xổm chuyển sang chống hai tay lên đùi: "Mang theo cái cục nợ nhỏ này đúng là mang theo một quả bom nổ chậm."
A Tiếu chẳng thèm đếm xỉa tới y, mẫu tính bùng nổ, nàng cứ ô a à ơi dỗ dành đứa trẻ, rồi lại hôn lấy hôn để lên cái khuôn mặt non nớt phúng phính kia, khiến Tống Bắc Vân nhìn mà lòng cũng hơi ganh tỵ.
"Ta nói này, nàng không định mang nó về nhà thật đấy chứ? Cha nàng còn chẳng biết nàng ra ngoài cùng ta, đùng một cái mang đứa trẻ về, lão không làm ầm lên mới lạ?"
A Tiếu quen biết Tống Bắc Vân từ nhỏ. Năm y bảy tuổi suýt chết cóng, bát mì đầu tiên cũng là nàng đút cho y. Thế nên mấy cái từ ngữ khó hiểu cứ thỉnh thoảng bật ra từ miệng y, A Tiếu nghe quen rồi cũng chẳng buồn lấy làm lạ. Nào là Aspirin, nào là bom, nào là hàng không mẫu hạm, dù không hiểu nhưng nàng cũng chẳng bao giờ hỏi lại. Bởi vì có hỏi cũng bằng thừa, Tống Bắc Vân lúc nào cũng trả lời mập mờ tung hỏa mù khiến người ta càng thêm lú lẫn.
"Vậy biết làm sao được, trời lạnh thế này, bên ngoài lại loạn cào cào, chẳng lẽ ngươi vứt nó đi à?"
"Đem cho chó ăn."
A Tiếu cười trong trẻo, đưa đứa trẻ ra phía trước: "Ngươi đi đi."
"Đi thì đi, tưởng ta không dám chắc?"
Tống Bắc Vân nhận lấy đứa trẻ bế trên tay, sải bước ra ngoài. Ra đến ngoài, y cúi xuống nhìn cái cục nợ trong lòng, cục nợ cũng dùng đôi mắt tròn xoe nhìn lại y.
"Nhìn cái gì mà nhìn, sắp đem ngươi cho chó ăn rồi."
Tiểu tử thúi đương nhiên không hiểu lời Tống Bắc Vân nói, còn tưởng y đang trêu đùa mình, liền nhìn y khanh khách cười rộ lên, để lộ phần lợi chưa mọc răng, trông cứ như con búp bê mũm mĩm đáng yêu.
"Cười cái rắm mà cười."
Tống Bắc Vân bế nó tới nhà bếp, múc một bát sữa dê đã nhờ chưởng quỹ nấu sôi, gạt lớp váng sữa bên trên đi, bôi một ít lên ngón tay rồi đưa vào miệng tiểu tử này.
Sữa rốt cuộc vẫn có mùi vị đậm đà hơn nước cơm. Tiểu tử mút được chút vị béo ngậy lập tức ê a kêu lên, rõ ràng là đói thật rồi.
"Nóng đấy!" Tống Bắc Vân xách bình sữa dê lên: "Mới đun sôi xong."
Trở lại phòng, y thấy A Tiếu đang dựa vào mép giường cười tủm tỉm nhìn mình: "Chẳng phải bảo đem cho chó ăn sao?"
"Không tìm thấy chó." Tống Bắc Vân đặt bình sữa dê lên bàn: "Cái này để trên đường cho tiểu tử thúi uống."
"Ta biết ngay là ngươi không nỡ mà." A Tiếu nhìn Tống Bắc Vân với vẻ mặt "ta quá hiểu ngươi rồi": "Chỉ được cái cứng miệng."
"Chỗ cứng đâu chỉ có miệng, ta còn nhiều chỗ khác cứng lắm."
"Cút! Chẳng đứng đắn chút nào." A Tiếu nhổ nước bọt khinh bỉ y một cái: "Thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên đường đi."
Tống Bắc Vân quét mắt nhìn A Tiếu từ trên xuống dưới hai vòng. Bị ánh mắt y lia trúng, A Tiếu linh cảm có chuyện chẳng lành, vừa định lên tiếng thì đã bị Tống Bắc Vân chen ngang: "Lên đường thì không vội, ta chỉ là không cam tâm."
"Ngươi lại định giở trò gì nữa?" A Tiếu cảnh giác nhìn Tống Bắc Vân: "Không đi nhanh là không kịp đâu."
Tống Bắc Vân chắp tay sau lưng, ghé sát mặt vào A Tiếu, hạ giọng bằng một ngữ điệu dâm tà: "Tiểu tử thúi còn có sữa để uống, của ta đâu?"
A Tiếu lăn lộn cùng tên khốn này lâu như vậy, sao lại không biết trong đầu y đang nghĩ gì, mặt nàng lập tức đỏ bừng: "Không được..."
"Ây da... tự nhiên ta nhớ ra hôm nay còn chút việc phải làm, e là không đi được rồi. Nàng cứ bế theo tên tiểu tử thúi này về trước đi nhé!"
"Ngươi... ngươi chỉ biết bắt nạt ta!"
Mặc dù mặt A Tiếu đã đỏ lựng đến tận cổ, lại còn tức giận giậm chân bành bạch, nhưng đôi tay vẫn miễn cưỡng cởi nút thắt áo trên ngực.
Hơn nửa canh giờ sau, Tống Bắc Vân cõng cái gùi tre, bên trong gùi đựng tiểu tử thúi đã được lót chăn kỹ càng, tay dắt A Tiếu đang mềm nhũn, mặt mũi nóng rực bừng bừng, bước ra khỏi khách điếm.
Đi trên đường, Tống Bắc Vân ngoái lại nhìn, phát hiện hơi nóng trên mặt A Tiếu vẫn chưa tản đi, trong mắt lại ướt át long lanh, bộ dạng càng nhìn càng thấy yêu kiều.
"Không đi nổi à?"
"Hừ!"
A Tiếu tức giận lườm y một cái, nhưng cái liếc mắt lúc này lại toát ra vẻ thiên kiều bách mị, khiến trong lòng Tống Bắc Vân vui sướng râm ran.
Chuyển ra đường lớn, ánh nắng hôm nay rất đẹp, nhưng trên phố lại vắng ngắt như chùa Bà Đanh. Theo lẽ thường, tiết trời đầu xuân đẹp thế này, những kẻ bị kìm hãm suốt mùa đông chắc chắn sẽ không nhịn được mà đổ xô ra ngoài đường chơi đùa, nhưng hôm nay lại thật kỳ quái.
Tống Bắc Vân khẽ nhíu mày, siết chặt tay A Tiếu, ghé sát tai nàng nói nhỏ: "Cửa thành e là khó qua rồi."
Quả nhiên, càng tới gần cửa thành, không khí càng thêm phần túc sát, hoàn toàn không hợp với cảnh xuân tươi đẹp. Binh lính đi lại nườm nượp, thỉnh thoảng lại có khoái mã phi nước đại xẹt qua.
Bất kể người vào thành hay ra thành đều phải trải qua tầng tầng lớp lớp kiểm tra gắt gao. Hơn nữa, những kẻ làm nhiệm vụ xét hỏi hôm nay không phải là bọn lính thủ thành lười biếng hôm nọ nữa, mà đã được thay bằng đám cấm vệ mang giáp sáng, cầm đao bén, trông vô cùng uy vũ.
"Cứ làm như bình thường." Tống Bắc Vân dặn dò A Tiếu một câu: "Nhớ kỹ, thằng tiểu tử thúi này tên là Tống Cẩu Thặng."
A Tiếu bật cười "phụt" một tiếng: "Người ta dù sao cũng là..."
Tống Bắc Vân cực kỳ nghiêm túc ngắt lời nàng: "Bây giờ chỉ có Tống Cẩu Thặng, là đứa con của nàng và ta."