Trẫm, Đều Là Vì Đại Hán!

Chương 46. Đại phong khởi hề vân phi dương

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Viên Di lại cười, nụ cười hiển hiện rõ phong thái của dòng dõi Viên thị "tứ thế tam công", đồng thời khiến Trần Ôn không khỏi thầm cảm thán: "Thiên hạ nay kẻ có thể thành tựu đại nghiệp, e rằng thực sự chỉ có nhà họ Viên mà thôi!"

Sự thâm nhập không kẽ hở như thế này, nếu họ Viên không thắng thì ai thắng được đây?

"Lưu Mạc cùng Trần Vũ tranh cãi kịch liệt, cho nên Trần Vũ mới chọn cách ra đi."

"Tuy không rõ bọn họ rốt cuộc đã cãi nhau về chuyện gì, nhưng lúc bấy giờ thấp thoáng có người nghe thấy Lưu Mạc và Trần Vũ tranh luận về việc của Viên Thuật. Như vậy, chân tướng sự việc cũng không khó đoán."

Trần Ôn không phải kẻ ngu muội, liền lập tức suy đoán:

"Lẽ nào Lưu Mạc đã quyết định phản bội Viên Thuật để đi theo Viên Công (Viên Thiệu), nên mới khiến Trần Vũ tức giận bỏ về phương Bắc?"

Trần Ôn gật đầu liên tục, nụ cười trên mặt càng thêm đậm ý: "Chính là như thế! Chắc chắn là như thế rồi!"

"Lưu Mạc kia ắt hẳn bị mấy vạn hộc tiền lương mà con trai ta hứa hẹn làm cho mờ mắt, nên mới đoạn tuyệt với Trần Vũ!"

"Cộng thêm việc trước đó Lưu Mạc muốn Trần Vũ làm mai để cưới phu nhân của Tôn Kiên nhưng không thành, ắt là thẹn quá hóa giận, bèn dứt khoát đuổi Trần Vũ đi!"

Trần Ôn càng nghĩ càng thấy hợp lý! Đồng thời ông cũng hiểu ra ý đồ của Viên Di khi nãy.

"Trọng Nghiệp ý muốn nói, nhất định phải ban cho Lưu Mạc chút lợi lộc, để phô trương phong thái lễ hiền hạ sĩ của Viên Công?"

"Chính thế!" Viên Di gật đầu.

"Lưu Mạc tuy là hạng tham tài hiếu sắc, nhưng chung quy vẫn là tông thân Hán thất, là Thái thú Cửu Giang do triều đình bổ nhiệm."

"Hạng người như hắn không thể có chí hướng gì to tát, chẳng qua chỉ muốn chút tiền lương mỹ nữ mà thôi."

"Mà Hoài Nam vốn phú thứ, dẫu có ném cho hắn vài viên kim hoàn thì đã thấm tháp gì?"

"Đến lúc hắn nhận được tiền lương, lẽ nào trước mặt Lục Khang lại không nói giúp cho Viên Công vài lời hay sao?"

"Chỉ cần Lục Khang không thực sự dấy binh, thì dựa vào cái lợi của sông Hoài, cùng binh mã của Cửu Giang, Đan Dương, bấy nhiêu đã đủ để phòng bị Viên Thuật rồi!"

Trần Ôn nghe xong, nhất thời cũng cho là phải!

Lưu Mạc kia đã tuyệt giao với Viên Thuật! Như vậy, ngoài dưới trướng Viên Thiệu ra, thiên hạ này còn nơi nào cho hắn dung thân? Chẳng lẽ hắn còn muốn tự lập môn hộ hay sao?

"Thiện!"

"Chỉ có điều…"

Trần Ôn dù sao cũng là quan đầu một quận, biết việc nông tang chẳng dễ dàng, đột ngột phải chi ra một khoản lương thực lớn như vậy vẫn thấy xót xa.

"Cho thì có thể cho, nhưng liệu có thể bớt đi một chút chăng?"

"Lương thảo khí giới là trọng trung chi trọng! Cho dù Hoài Nam giàu có, cũng chẳng thể bảo đảm là luôn đủ dùng, phải không?"

Viên Di liếc mắt, rõ ràng là có chút khinh khi cái vẻ tính toán chi li của Trần Ôn.

"Thôi được, trước hết cứ vận chuyển cho Lưu Mạc hai vạn hộc lương thảo… Có điều tốt nhất nên kèm theo chút lễ vật, đừng để hắn nghĩ Bản Sơ (Viên Thiệu) hẹp hòi, không bằng Viên Thuật. Ta nhớ trong phủ khố vẫn còn trân châu, lụa là, cũng hãy đem biếu hắn một ít."

Đồng thời Viên Di cũng dặn dò thêm:

"Nay thủy tặc ở Sào Hồ đang hoành hành ngang ngược, Nguyên Đệ cần phải cẩn trọng hành sự, chớ để xảy ra sai sót."

"Trọng Nghiệp cứ việc yên tâm!"

Trần Ôn trở về phủ đệ, triệu con trai là Trần Hưu cùng Quận thừa Cửu Giang và Hộ tào Tiếp sử đến, định theo kế của Viên Di mà phân bổ tiền lương cho Lưu Mạc.

“Cấp cho Lưu Mạc một vạn năm ngàn hộc lương, hai mươi xấp tơ lụa, mười viên trân châu cùng một đôi chén vàng.”

“Ghi vào sổ: Phủ khố xuất ra hai vạn hộc lương, năm mươi xấp tơ lụa, hai mươi viên trân châu cùng hai đôi chén vàng!”

Hộ tào Tiếp sử đối với việc này đã quen tay hay việc, bèn cười hì hì đáp: “Chỗ còn dư lại, vẫn theo lệ cũ chuyển vào tư phủ của Thứ sử đại nhân chứ?”

“Ừm.”

Trần Ôn vừa dứt lời, mới chợt nhận ra trong phòng dường như có thêm một người.

Lão trừng mắt nhìn tên gia bộc đang đứng hầu bên cạnh: “Chúng ta bàn bạc công sự, sao ngươi không biết đường lui ra? Tự mình xuống nhận hai mươi gậy, bổng lộc tháng này cắt phân nửa!”

Nói rồi, Trần Ôn lại dặn dò Trần Hưu:

“Nay giặc cướp Sào Hồ đang lúc lộng hành, ngươi hãy dẫn hai trăm giáp sĩ hộ tống vận chuyển.”

“Nhi tử tuân mệnh phụ thân!”

Vừa bước ra ngoài, Trần Hưu đã vội vàng kéo tay áo Quận thừa và Hộ tào Tiếp sử.

“Chư vị đều là đồng liêu, có những lời không nói minh bạch chắc hẳn cũng tự hiểu!”

“Đã như vậy, chi bằng chỉ đưa cho Lưu Mạc kia một vạn hộc lương, mười xấp lụa, năm viên trân châu, các ngươi thấy thế nào?”

Quận thừa và Hộ tào Tiếp sử vẻ mặt lộ nét khó xử.

“Chậc! Các ngươi thật đúng là không hiểu chuyện!”

Trần Hưu chỉ tay vào mình, hạ quyết tâm: “Ta chỉ lấy sáu phần, hai phần còn lại các ngươi tự mình chia nhau!”

Thấy hai người vẫn còn chút do dự, Trần Hưu bất mãn tặc lưỡi:

“Hai vị cứ yên tâm! Tên Lưu Mạc kia vốn không biết cha ta rốt cuộc cấp cho hắn bao nhiêu đồ vật, hắn tất sẽ không sinh nghi!”