Trẫm Sang Bờ Bên Kia Có Được Không (FULL)

Chương 41. Thế gia môn phiệt mới là sâu mọt! 1

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chưa kịp để Lưu Hiệp lên tiếng, Thư Thụ đã tiên phát chế nhân: “Đã là muốn tiêu diệt nghịch tặc, vậy sao Lưu Sứ quân không trực tiếp ở lại phụng sự bệ hạ? Nếu có Lưu Sứ quân giúp đỡ, việc tiêu diệt nghịch tặc, phục hưng nhà Hán, sẽ không còn xa.”

“Chỉ là việc được mất của huyện Bái, có gì đáng bận tâm?”

Thư Thụ mỉm cười nói.

Đã Lưu Bị lấy đại nghĩa tiêu diệt nghịch tặc ra nói, vậy hắn cũng lấy cách nói tương tự để bác lại.

Tiêu diệt nghịch tặc? Được thôi, các ngươi trực tiếp ở lại giúp là được rồi, chẳng lẽ cả Ký Châu rộng lớn còn không bằng huyện Bái nhỏ bé kia sao?

“Ngươi…”

Trương Phi nghe vậy liền nổi giận, định mắng người, nhưng Quan Vũ đứng bên cạnh liền giữ chặt vai hắn, sắc mặt u ám, lắc đầu.

“Tam đệ, đây là trước mặt bệ hạ, không được vô lễ!”

Quan Vũ thấp giọng nói.

Hắn biết phân biệt nặng nhẹ, trước mặt Viên Thiệu không lễ phép thì không nói làm gì, nhưng trước mặt Thiên tử mà còn vô lễ, sẽ khiến người ta bắt bẻ, gây rắc rối cho đại ca.

“Hừ!”

Trương Phi cắn răng, gạt tay Quan Vũ ra, bực bội đứng im.

Tất nhiên hắn không phải đang giận Quan Vũ, mà là cảm thấy Thư Thụ dám nói ra lời để bọn họ ở lại thật là đáng ghét.

Hắn tuy thô lỗ nhưng không ngu ngốc, ở lại Ký Châu, nói là phụng sự Thiên tử, nhưng thực chất là làm việc dưới trướng Viên Thiệu!

Mà Viên Thiệu là cái thá gì, cũng xứng để ba huynh đệ họ phụng sự sao?

Đại ca của hắn mới là anh hùng thực sự!

Lưu Bị vẻ mặt điềm tĩnh, không biểu lộ cảm xúc, cười nói: “Có thể phụng sự bệ hạ, Bị tất nhiên muốn hơn ai hết. Nhưng đáng tiếc bách tính huyện Bái vẫn đang chờ ta giải cứu, thê nhi cũng đang nằm trong tay Lữ Bố.”

“Đợi khi nào ta đánh đuổi được Lữ Bố, giành lại huyện Bái, nhất định sẽ đến phụng sự bệ hạ.”

Thư Thụ nghe vậy định tiếp tục làm khó, nhưng lúc này Viên Thiệu liếc mắt ra hiệu, hắn liền nuốt lời định nói vào, lùi về phía sau.

Lưu Hiệp thấy bầu không khí có chút căng thẳng, liền lên tiếng: “Nay Viên ái khanh chưởng quản quân sự, mọi việc đều theo lời Viên ái khanh, hoàng thúc có chuyện gì thì thương lượng với Viên ái khanh là được.”

“Trẫm hơi mệt rồi, các ngươi lui xuống trước đi.”

Lưu Bị và Viên Thiệu muốn tranh giành thế nào thì kệ bọn họ.

Y là một Thiên tử bù nhìn, không muốn nhúng tay vào.

“Thần xin cáo lui-”

Mọi người liền hành lễ cáo lui, lần lượt rời khỏi chính điện.

Quách Gia cũng đi theo.

Nhưng không lâu sau, hắn lại quay trở lại.

“Sao ngươi lại quay lại đây?”

Lưu Hiệp thắc mắc hỏi.

Quách Gia mỉm cười nói: “Bọn họ muốn về Viên phủ bàn chuyện, ta có đi hay không cũng không sao, nên tìm cớ rời đi.”

“Ta còn có chút chuyện muốn hỏi bệ hạ.”

Hiện tại sự hiện diện của hắn trong trận doanh Viên Thiệu rất thấp, nên dù là chuyện lớn hay nhỏ thì có hay không có hắn cũng không sao, hắn đi đâu cũng không ai để ý.

Lưu Hiệp thực sự muốn lên tiếng than thở.

Lại muốn hỏi vấn đề nữa rồi.

Ngươi là đứa trẻ tò mò sao?

Nhưng biết rõ Quách Gia không có ác ý, Lưu Hiệp cũng không ngại có thêm một người để trò chuyện, liền nói: “Lại muốn hỏi gì nữa đây?”

Quách Gia thẳng thắn nói: “Ta nhận thấy, hình như bệ hạ không muốn gần gũi với Lưu Sứ quân, tuy bề ngoài thì nhiệt tình, nhưng thực chất lại phòng ngừa, đây là vì sao?”

“Dù sao thì Lưu Sứ quân cũng là tông thất nhà Hán, hai người huynh đệ kết nghĩa của hắn, lại càng là mãnh tướng hiếm có.”

“Hiện tại bệ hạ đang bị Viên Thiệu kiểm soát, nếu bí mật ban chiếu cho bọn họ để cầu cứu, có lẽ sẽ cải thiện được tình hình hiện tại?”

Đây chính là điểm mà Quách Gia không hiểu.

Hắn nhìn ra được sự phấn khích và vui mừng của Lưu Hiệp khi gặp Lưu Bị đều là giả vờ, không phải xuất phát từ nội tâm.

“Cầu cứu bọn họ? Y đai chiếu sao?” (Chiếu thư giấu trong đai áo)

Lưu Hiệp cuối cùng cũng không nhịn được mà phải lên tiếng châm chọc.

Bởi vì kịch bản này thực sự quá quen thuộc.

Theo lịch sử thực, sau khi Lưu Bị đi nương nhờ Tào Tháo, Hán Hiến Đế quả thực đã cầu cứu hắn, nhưng kết quả là bị phát hiện, Lưu Bị đành phải mang theo người bỏ trốn.

Nếu hắn làm như vậy, ước chừng kết quả cũng không khá hơn là bao.

Đã vậy cần gì phải lặp lại sai lầm cũ?

Hơn nữa hắn còn là Thiên tử giả.

“Y đai chiếu?”

Quách Gia nhíu mày, không hiểu ý nghĩa.

Lưu Hiệp cũng không có ý định giải thích với hắn, nói: “Lưu Bị tự thân còn lo chưa xong, nay đến mượn binh của Viên Thiệu, không thể giúp đỡ gì cho trẫm được.”

“Hơn nữa, lòng người khó đoán, chưa chắc Lưu Bị đã thực sự trung thành với trẫm.”

Thứ khó hiểu nhất trên đời này chính là lòng người.

Cho dù Lưu Hiệp đã đọc hết sử sách, nhưng dựa vào ghi chép trong sách để đánh giá tính cách và phẩm chất của một người, thì vẫn quá phiến diện.

Y không dám đánh cuộc vào việc Lưu Bị có thực sự trung thành với Thiên tử hay không.

Đánh cuộc đúng, sẽ thu được Trương Phi và Quan Vũ. Đánh cuộc sai…

Nếu đứng từ góc độ người quan sát lịch sử, Lưu Hiệp rất thích Lưu Bị, dù sao đối phương là vị quân chủ duy nhất trong lịch sử vì huynh đệ mà đánh mất thiên hạ, mị lực và nhân phẩm đều không chê vào đâu được.

Nhưng hiện tại y không phải là người quan sát, mà là nhảy vào trong sử sách trở thành nhân vật trong sách, trở thành Hán Hiến Đế, hơn nữa mẹ kiếp lại còn là hàng fake.