Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vậy thì Lưu Bị đối với y mà nói có lẽ chính là một mối đe dọa lớn.
Bởi vì y không biết Lưu Bị rốt cuộc là thật sự trung thành với Hán thất, hay là mượn danh nghĩa phò tá Đại Hán để thực hiện dã tâm của chính mình.
Người đời sau thảo luận nhiều như vậy, đều không có kết quả.
Lưu Hiệp không dám đánh cược.
"Bệ hạ quả nhiên là tuệ nhãn như đuốc."
Quách Gia gật đầu, tán thành phán đoán của Lưu Hiệp, "Lưu Huyền Đức quả không phải vật trong ao, có phong thái minh chủ, so với Viên Thiệu mạnh hơn trăm lần."
"Nhân vật như vậy, cũng khó trách những mãnh tướng như Quan Vũ, Trương Phi bằng lòng đi theo tả hữu. Tuy hiện nay sa cơ thất thế, nhưng ngày sau ắt sẽ làm nên đại sự."
Lưu Hiệp nghe xong giật mình, không khỏi nghi ngờ hỏi: "Ngươi làm sao mà nhìn ra được Lưu Bị bất phàm?"
Y biết Lưu Bị không tầm thường, là bởi vì y đã xem kịch bản, căn cứ theo lịch sử mà đưa ra kết luận, còn Quách Gia là làm sao mà nhìn ra được?
Hình như hôm nay là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt.
Quách Gia đáp: "Thần quan sát Lưu Huyền Đức dung mạo bất phàm, khí độ hơn người; đối mặt với bệ hạ cũng là thong dong bình tĩnh, tiến thoái có lễ, xử trí linh hoạt, hỉ nộ không lộ ra sắc mặt."
"Nhân vật như vậy, tự nhiên là phi thường."
Lưu Hiệp nghe xong im lặng, cảm thấy là chính mình quá thiển cận.
Bởi vì y hoàn toàn không nhìn ra được những điều này.
"Đây hẳn là cái gọi là vương bá chi khí trong truyền thuyết, là thiên mệnh buff và hào quang khí vận mà nhân vật chính mang theo."
"Đáng tiếc ta không có thứ này, nếu không thì còn cần gì phải vất vả tự mình chiêu mộ nhân tài? Trực tiếp hổ khu chấn động một cái là được rồi."
Lưu Hiệp quả thực chua xót cực kỳ, nếu y có thứ này thì tốt biết mấy.
Thở dài một hơi, Lưu Hiệp lại đưa mắt nhìn về phía Quách Gia.
"Nghe ý của ngươi, ngươi dường như xem thường Viên Thiệu, đã như vậy, ngươi vì sao còn muốn đầu nhập vào dưới trướng hắn?"
"Hiện tại ngươi hình như cũng không được hắn trọng dụng."
Nếu đổi thành những mưu sĩ như Thẩm Phối, Hứa Du luôn chạy vào trong cung, bọn Viên Thiệu, Thư Thụ đã sớm chú ý tới rồi.
Nhưng Quách Gia tới đây, lại là không ai hỏi han.
Vì cái gì? Bởi vì hắn không quan trọng, không ai để ý.
Giống như Trương Cáp, Cao Lãm vậy.
Quách Gia thần sắc như thường, thẳng thắn nói: "Viên Thiệu năm đó thảo phạt Đổng Trác, danh mãn thiên hạ, thần lúc đó là mộ danh mà đến."
"Nhưng Viên Thiệu thực sự làm cho thần thất vọng, hắn chỉ muốn noi theo Chu Công lễ hiền hạ sĩ, lại không thật sự biết đạo lý dùng người. Cho nên mưu kế nhiều mà thiếu đầu mối, thích xuất mưu kế nhưng lại không thể quyết đoán."
"Từ chuyện lần trước Lạc Dương gặp nạn, Thư Thụ đề nghị đi nghênh đón bệ hạ ngài đến thành Nghiệp lại bị cự tuyệt là có thể nhìn ra, Viên Thiệu tầm nhìn hạn hẹp, lại không có lượng người dung, tuyệt đối không phải minh chủ."
"Thần đã dự định rời khỏi nơi này rồi."
Quách Gia rất thẳng thắn nói ra cách nhìn của mình về Viên Thiệu.
Tóm lại là một câu: Đây không phải là một ông chủ tốt, doanh nghiệp này ta không coi trọng, ta dự định chuồn thôi.
Lưu Hiệp hỏi: "Ngươi chẳng lẽ muốn đầu quân cho Tào Tháo?"
Trong lịch sử sau khi Quách Gia rời khỏi Viên Thiệu, chính là đi đầu quân cho Tào Tháo, cho nên hắn mới có câu hỏi này.
Không biết hiện tại Quách Gia có còn đi hay không?
"Thần xác thực có dự định này."
Quách Gia không phủ nhận, gật đầu nói, "Lúc trước khi nghe nói Tào Tháo nghênh đón bệ hạ ngài đến Hứa Đô, thần đã chuẩn bị rời khỏi Viên Thiệu mà đầu quân cho Tào Tháo."
"Nhưng không ngờ bệ hạ ngài chạy thoát từ trong tay Tào Tháo, còn đến thành Nghiệp, cho nên thần cần phải suy xét lại nơi muốn đi rồi."
Lưu Hiệp nhướn mày nói: "Vậy trẫm ngược lại có một vấn đề muốn hỏi ngươi."
"Bệ hạ cứ hỏi."
"Ngươi muốn đầu phục Tào Tháo, là hướng về phía trẫm mà đi, hay là hướng về phía Tào Tháo mà đi? Ngươi rốt cuộc là thần tử của Hán thất, hay là mưu thần muốn phò long?"
Trong đại điện nhất thời yên tĩnh lại.
Quách Gia trầm mặc.
Mà Lưu Hiệp ngồi ngay ngắn ở chủ vị, ánh mắt sắc bén nhìn hắn, yên lặng chờ đợi câu trả lời của hắn.
Vấn đề này, chính là đang hỏi lập trường của Quách Gia.
"Bệ hạ cảm thấy thần là loại người nào?"
Hồi lâu sau, Quách Gia rốt cục cũng mở miệng, ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Hiệp, ánh mắt như đầm sâu thăm thẳm, đem vấn đề này ném trả lại.
"Ngươi hỏi trẫm?"
Lưu Hiệp cười, "Trẫm cảm thấy ngươi cả hai loại đều không phải, trong mắt trẫm, ngươi chỉ là một thư sinh muốn một triển hoài bão mà thôi."
"Ngươi không trung thành với Hán thất, cũng không trung thành với bất kỳ ai, ngươi chỉ là học được kỹ năng đồ long, cho nên muốn tìm chân long để đồ, chỉ thế thôi."
"Nói đơn giản hơn, ngươi chính là một thanh đao, một thanh đao vừa tay, nhưng đao là không thể tự mình giết người, cần người thích hợp để nắm giữ. Cho dù người này là cầm thanh đao này đi đồ long Hán thất."
"Trẫm nói đúng không?"
Lưu Hiệp ngữ bất kinh nhân tử bất hưu, lời nói ra cực kỳ táo bạo.
Quách Gia đồng tử co rụt lại, trong lòng chấn động.
Dù cho hắn tư duy có nhanh nhạy thế nào, tài ăn nói có giỏi thế nào, nhưng khi đối mặt với những lời nói ly kinh phản đạo này của Lưu Hiệp, vẫn cảm thấy á khẩu không trả lời được.