Trấn Long Quan, Diêm Vương Mệnh

Chương 8. Xuống núi, Diêm Vương sống trên nhân gian

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Á Bà Bà nhìn tôi với vẻ mặt cổ quái, không gật cũng chẳng lắc.

“Thế là đệ hiểu rồi, sư phụ thời trẻ đẹp thật đấy!” Tôi giơ ngón tay cái lên.

Nói xong, tôi mỉm cười chạy đi, còn ngoái lại vẫy tay chào Á Bà Bà, che ô bước xuống núi.

Lúc tôi đi xuống tận chân núi, nhận thấy cơn mưa lất phất vốn có bỗng dưng tạnh hẳn, cây cỏ tĩnh lặng, đến một cơn gió cũng chẳng có.

Ngước nhìn lên, chỉ thấy trên không mây đen vần vũ, đen kịt như mực, một tia chớp xé ngang tầng mây im lìm tĩnh lặng, hệt như kim xà cuồng vũ!

Tim tôi đập mạnh một nhịp, vứt ô và ba lô xuống đất, quay đầu chạy nhanh về phía đỉnh núi.

Ầm ầm ầm! Đoàng!

Từng đạo thiên lôi nối đuôi nhau giáng xuống, sấm sét màu tím rạch toạc màn đêm, dường như chẻ đôi cả đỉnh Phần Đầu Lĩnh!

Đợi tôi chạy tới nơi, thiên lôi đã tan, miếu Nương Nương cũng đã không còn, chỉ còn trơ lại đống gạch vụn đen thui, nửa bức tượng Nương Nương vẫn đang bốc cháy trong lửa, phát ra những tiếng lách tách.

Ngay sau đó, mưa tuôn xối xả.

“Sư phụ! Sư tỷ!”

Tôi lao vào bới tìm khắp nơi, nhưng lại chẳng được tích sự gì.

Không ngờ mười năm sau, tôi lại một lần nữa nếm trải nỗi sợ hãi tột cùng hệt như lúc nghe tin ông nội xảy ra chuyện ở nhà họ Tào thuở nào!

Nước mưa lạnh buốt dội ướt sũng toàn thân, cũng giúp đầu óc tôi tỉnh táo lại đôi chút.

“Sẽ không sao đâu!” Sau khi bình tĩnh lại, tôi đã bắt đầu suy nghĩ bình thường.

Chỉ là miếu Nương Nương bị sét đánh thôi mà, đâu thể đại diện cho điều gì. Lại thêm, với bản lĩnh của sư phụ và sư tỷ, tôi không tin họ cứ thế mà biến mất.

Tôi ngồi trong màn mưa suốt một đêm ròng rã.

Mãi đến khi gió tạnh mưa quang, phương Đông hửng sáng, tôi mới đứng lên, đi xuống núi.

Nhặt lại chiếc ô và ba lô của mình, từ biệt ngọn Phần Đầu Lĩnh tôi đã gắn bó trọn mười năm trời.

Sau khi rời khỏi Phần Đầu Lĩnh, tôi quay về quê một chuyến. Trong thâm tâm vẫn còn ôm một tia hy vọng, biết đâu ông nội đã trở về rồi chăng?

Đáng tiếc thay, căn nhà phủ đầy bụi bặm đã dập tắt ảo vọng cuối cùng của tôi.

Dò la hàng xóm láng giềng quanh đó, ai cũng bảo hai ông cháu họ Lâm đã bặt vô âm tín bao nhiêu năm nay.

Tôi nán lại đấy một buổi chiều, trước lúc chập tối bèn rời đi, chuẩn bị đến nhà họ Tào.

Nhưng tôi sống trên Phần Đầu Lĩnh mười năm ròng, nhiều chuyện thế sự đã đứt gãy. Thêm vật giá thời nay leo thang, chút tiền lộ phí Á Bà Bà đưa cho tôi chớp mắt đã cạn sạch, chỗ còn lại có khi chẳng đủ tiền xe.

Nghĩ ngợi một hồi, sực nhớ ra ông nội ngày xưa từng là một nhân vật tầm cỡ trong nghề, bản thân tôi cũng được học phong thủy từ nhỏ, thế là tôi quyết định làm nghề cũ của ông.

Thầy phong thủy.

Về sau, nhờ giải quyết một sự việc liên quan đến tính mạng cho một đại gia phất lên từ nghề thương mại ngũ kim, tôi kiếm được một khoản tiền lớn, từ đó không phải lo lắng về tiền bạc, rảnh tay để đối phó với nhà họ Tào.

Mà kể cũng trùng hợp, sự việc nhà họ Hà này còn giúp tôi có được một món đồ, sau này đóng vai trò rất quan trọng trong chuyện của nhà họ Tào.

Ông chủ này họ Hà, thực sự đi lên từ hai bàn tay trắng. Từ một cửa hàng nhỏ vài mét vuông, ông ta đưa việc kinh doanh ra nước ngoài, trở thành một nhân vật nổi tiếng ở Trịnh Châu.

Tuy nhiên, năm bước sang tuổi sáu mươi, ông ta gặp phải vận hạn. Trong nhà liên tục xảy ra chuyện, thậm chí con gái và con rể trên đường về dự thọ sáu mươi của ông cũng gặp tai nạn giao thông bỏ mạng.

Ông chủ Hà nghe tin dữ ngay trong tiệc mừng thọ, ngất lịm tại chỗ, từ đó ốm liệt giường.

Lúc đó vì phải đi lại nhiều nơi, tôi thuê một chiếc xe. Tài xế là một người họ Trương, trạc tuổi năm mươi, tôi thường gọi chú là bác tài Trương.

Lái xe cho tôi một thời gian, bác tài Trương cũng rất quen thuộc với tôi. Biết tôi làm nghề phong thủy, lúc đi ngang qua Trịnh Châu, bác mới kể chuyện của ông chủ Hà.

Tôi nghe vậy, bèn bảo bác tài Trương đưa tôi đến nhà họ Hà xem thử.

Người ra tiếp đón tôi là con trai cả của nhà họ Hà. Thấy tôi còn trẻ nhưng anh ta vẫn không hề tỏ ra coi thường, dẫn tôi vào gặp bố mình.

Khi ấy ông chủ Hà đã ốm đến mức mê man bất tỉnh.

Tôi châm một nén Định Hồn Hương, không lâu sau ông chủ Hà trút một hơi thở dài rồi tỉnh lại.

Cậu con trai cả mừng rỡ, vội vàng hỏi tôi xem bố mình bị làm sao.

Tôi hỏi ông chủ Hà, có phải ông từng đến Nam Dương không?

Ông chủ Hà gật đầu, ông làm xuất nhập khẩu ngũ kim, thỉnh thoảng lại phải đến đó một chuyến.

Tôi hỏi tiếp, có phải ông từng thỉnh pháp khí gì ở bên đó về không?

Ông chủ Hà lắc đầu nói không có. Nhưng được cậu con trai nhắc nhở, ông mới sực nhớ ra đợt ở Nam Dương từng được một cao tăng tặng một món đồ.