Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khoảng nửa năm trước, hai bố con ông chủ Hà qua Nam Dương bàn việc làm ăn. Ngay lúc sắp sửa về nước, họ gặp một vị cao tăng Nam Dương.
Vị cao tăng nọ bước tới, nói ông chủ Hà có duyên với Phật, đặc biệt đem tặng một món đồ.
Trong lúc hai bên đang chuyện trò, bốn tiểu sa di đi theo cao tăng chắp tay, miệng lầm rầm tụng những câu kinh văn cổ quái nghe không hiểu.
Cao tăng mở chiếc hộp trên tay, bên trong là một viên kim châu.
Vốn dĩ ông chủ Hà định từ chối, nhưng thấy vị cao tăng nọ pháp tướng trang nghiêm, khí độ bất phàm, bèn nói sẽ quyên góp một khoản tiền cho ngôi chùa nơi cao tăng tu hành, còn viên kim châu thì không nhận.
Nhưng vị cao tăng nọ lại nói viên Phật châu này chỉ có duyên với ông chủ Hà, đưa chiếc hộp vào tay ông, rồi dẫn đám tiểu sa di quay người bước đi, thoắt cái đã mất hút.
Hai bố con ông chủ Hà thấy sự việc có phần cổ quái, nhưng cũng không dám báng bổ Phật châu, đành mang về nước, lập bàn thờ cúng bái trong nhà.
Tôi bảo họ đưa đi xem viên Phật châu, nhưng lúc ra tới hương án, hai bố con mở hộp ra thì vô cùng kinh ngạc.
Viên Phật châu trong hộp đã biến mất!
Khuôn mặt ông chủ Hà đầy vẻ hối hận. Ông ta lẩm bẩm có phải vì làm mất Phật châu, báng bổ Phật tổ nên mới rước họa vào nhà họ Hà hay không?
Tôi bảo cậu con cả dẫn đi một vòng quanh nhà, cuối cùng chỉ tay vào gốc cây lê ở góc Đông Nam sân, bảo anh ta gọi người cưa đứt ngang thân cây.
Hai bố con tuy nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo lời tôi gọi người đến cưa cây.
Kết quả của nhát cưa này, suýt thì dọa những người có mặt sợ hãi.
Thân cây vừa bị cưa đứt, bên trong vậy mà chảy ra từng dòng máu đen ngòm đặc quánh!
Tôi bảo những người thợ tiếp tục cưa, chẳng mấy chốc đã lôi được viên Phật châu kia ra từ ruột cây.
Bố con nhà họ Hà hoảng hồn mất vía. Bọn họ thực sự không hiểu viên Phật châu làm cách nào lại nằm trong gốc lê.
Tôi thẳng thừng nói với họ, thứ này hoàn toàn không phải Phật châu, mà là một loại tà thuật hại người của Nam Dương.
Thứ yêu châu này một khi rước về nhà, khí vận của cả nhà ông chủ Hà sẽ bị nó ăn mòn dần. Đến cuối cùng không chỉ tán gia bại sản, mà thậm chí còn nhà tan cửa nát!
Đợi đến khi nhà họ Hà tuyệt tự, đối phương sẽ đến thu hồi lại yêu châu.
Ông chủ Hà có thể vô tình đụng chạm đến lợi ích của người nào đó bên Nam Dương, hoặc thuần túy bị yêu tăng nọ nhắm đến, thành ra gặp họa vô đơn chí.
Tôi lại bảo bố con họ Hà bứng cả gốc cây lê lên, phóng hỏa đốt thành tro.
Ba ngày sau, bệnh của ông chủ Hà khỏi hẳn, sắc mặt cũng tốt hơn rất nhiều.
Theo lời ông kể, lúc trước cứ ở trong nhà là cảm thấy ngực tức khó thở, giờ thì sảng khoái nhẹ nhõm, xóa sạch mây mù.
Lúc rời Trịnh Châu, tôi mang theo viên yêu châu kia đi.
Ông chủ Hà vô cùng biết ơn, đưa cho tôi một khoản tiền thù lao rất lớn, dặn dò sau này có việc gì cứ tìm ông ấy.
“Cậu… cậu Lâm, cậu giỏi thật đấy!”
Vừa lên xe, bác tài Trương mặt mũi đỏ au hớn hở giơ ngón tay cái lên. Nhờ có công giới thiệu, ông chủ Hà cũng đưa cho bác một phong bì lớn.
“Đại sư gì chứ, cứ gọi tôi là cậu Lâm là được.” Tôi cười nói.
“Thế sao được? Không được không được!” Bác tài Trương lắc đầu liên tục.
“Thế thì gọi ông chủ Lâm đi.” Tôi bảo.
“Ông chủ Lâm?” Bác tài Trương khựng lại, “Những nhân vật lợi hại trong giới các cậu, không phải toàn gọi là đại sư sao?”
“Tôi tính mở một tiệm phong thủy, làm ông chủ cho sướng.” Tôi cười nói.
“Thế duyệt!” Bác tài Trương nở nụ cười chất phác, rồi hỏi tiếp, “Thế cậu... ông chủ Lâm, giờ mình đi đâu tiếp?”
“Đi Mai Thành đi.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Dạ rõ, cậu ngồi vững nhé!”
Ngay chiều hôm đó, chúng tôi đã đặt chân đến dưới chân núi Thanh Long Sơn nằm ở góc Tây Bắc của Mai Thành.
“Đây chính là Thanh Long Sơn rồi, cậu nhìn thế núi mà xem, có giống hệt một con rồng xanh đang nằm uốn lượn không?” Bác tài Trương chỉ tay về phía trước, cười hỏi.
Tôi đưa mắt quan sát thế núi kia, im lặng chốc lát rồi cười nói, “Giống, chúng ta lên đó xem thử nhé?”
“Vâng cậu.” Bác tài Trương đỗ xe, đi theo tôi lên núi, “Chỗ này tôi lên mấy lần rồi. Lần nào tới cũng phải ghé qua Tào Tiên Quán trên núi thắp nhang, nghe bảo thiêng lắm.”
“Tào Tiên Quán?” Tôi có chút thắc mắc.
“Vâng, lát nữa chúng ta lên tới nơi là thấy ngay.” Bác tài Trương cười nói.
Lần đầu đặt chân đến Thanh Long Sơn này, nhưng trong lòng tôi lại hoàn toàn không tĩnh lặng như vẻ ngoài.
Vì đây chính là nơi đặt mộ tổ của nhà họ Tào, cũng là nguồn cội của mọi chuyện.
Trước đây tôi từng nghe ông nội nhắc đến “Tỏa Long Huyệt”. Nếu tôi đoán không nhầm, tổ tiên nhà họ Tào chắc chắn đã được cao nhân chỉ điểm, tìm ra Tỏa Long Huyệt này trên Thanh Long Sơn rồi dời mộ tổ vào đó.