Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thẩm Lâm ngồi trên ghế rất bình tĩnh!

Mặc dù đang bị thẩm vấn nhưng Thẩm Lâm không hề hoảng loạn chút nào, dù sao thì mấy cái radio cũ này y mới thu được hai ba hôm, chỉ cần đi hỏi một cái là có thể trả lại sự trong sạch cho y.

Ngay lúc y đang tiếc nuối thời gian tốt đẹp thế này mà mình không thể ra ngoài thu phế liệu thì thấy Lỗ Tiểu Vinh và hai người đàn ông bước vào.

Một trong số đó mặc cảnh phục kiểu cũ, xem ra là người của đồn công an, còn người kia thì văn chất bân bân, trông giống một sinh viên đại học.

Sinh viên đại học những năm đầu thập niên 80, đó chính là sự tồn tại như bảo vật. Chưa nói cái khác, chỉ cần bước vào cổng trường đại học thì coi như bát cơm sắt đã bưng chắc rồi.

Chuyện thiên quân vạn mã thi công chức là không tồn tại.

"Bà xã, sao em lại đến đây?" Thẩm Lâm không có thời gian nghĩ xem người thanh niên văn nhã kia là ai, lập tức hỏi Lỗ Tiểu Vinh đầu tiên.

Lỗ Tiểu Vinh khẽ nói: "Anh không sao chứ?"

"Anh có thể có chuyện gì chứ? Chỉ là hiểu lầm thôi, đợi lát nữa là anh về rồi." Thẩm Lâm cười an ủi.

Phương Ba Nguyên nhìn Thẩm Lâm ăn mặc tùy tiện, không khỏi cau mày một cái. Tuy nhiên sự tu dưỡng của hắn khiến trên mặt hắn nhanh chóng xuất hiện một nụ cười.

"Lát nữa là ra ngoài? Cậu tưởng đây là chỗ nào? Cậu tưởng cậu đến đi dạo cửa à?" Hứa Duệ Binh tuổi trẻ khí thịnh, đối với hành vi cợt nhả này của Thẩm Lâm rõ ràng có chút không vừa mắt.

Thẩm Lâm cười cười nói: "Tôi không ăn trộm đồ, các anh điều tra rõ ràng rồi thì tự nhiên sẽ thả tôi về nhà."

Hứa Duệ Binh hừ một tiếng, không thèm để ý đến Thẩm Lâm nữa. Còn Lỗ Tiểu Vinh thì vội vàng nói: "Thẩm Lâm, đây là anh Hứa Duệ Binh, nếu không nhờ anh Hứa thì em còn chưa gặp được anh đâu!"

Hứa Duệ Binh xua tay nói: "Không cần cảm ơn tôi, tôi cũng là nể mặt bạn học cũ của tôi mới cho các người cơ hội gặp mặt một lần."

"Thẩm Lâm, khoan hồng cho người thành khẩn, nghiêm trị kẻ kháng cự, cậu suy nghĩ kỹ tám chữ này đi." Hứa Duệ Binh nói đến đây, giọng điệu cao lên không ít: "Tôi hy vọng cậu thành thật khai báo, đừng để chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!"

Thẩm Lâm cười cười nói: "Anh Hứa, những lời tôi nói đều là sự thật, nếu..."

Ngay lúc Thẩm Lâm đang nói thì có một người bước nhanh tới, người này cũng mặc một bộ cảnh phục kiểu cũ, đến nơi liền nói: "Thẩm Lâm, chuyện này là sao thế hả?"

Thẩm Lâm quan sát kỹ người đến hai cái, lúc này mới phản ứng lại, người đến chính là anh rể hai của mình.

Chỉ là anh rể hai trong ký ức của Thẩm Lâm là một cảnh sát bình thường u sầu bất đắc chí, lúc hơn bốn mươi tuổi tóc đã bắt đầu bạc.

Còn bây giờ, anh ấy vẫn đang độ xuân sắc.

Đối với người anh rể này, Thẩm Lâm vẫn luôn rất thân thiết, mặc dù kiếp trước anh ấy không mang lại cho y đại phú đại quý nhưng vẫn luôn thật lòng giúp đỡ y.

"Anh rể, em bị hiểu lầm, em thu phế liệu thu được mấy cái radio cũ hỏng sửa xong mang đi bán, bị coi thành ăn trộm." Thẩm Lâm thản nhiên nói.

Hứa Duệ Binh hừ một tiếng nói: "Anh Sở, anh đừng nghe cậu ta nói bậy, radio cũ người ta bán phế liệu cậu ta đều sửa được, thế sao người ta không mang ra tiệm sửa chữa mà lại bán cho cậu ta chứ?"

"Còn nữa, cậu ta còn sửa được cả một cái tivi màu nhập khẩu nữa đấy!"

"Chậc chậc, sửa được cái tivi màu người ta coi là phế liệu, đây chẳng phải là nằm mơ giữa ban ngày sao?"

Sở Phong cau mày, đối với Thẩm Lâm, anh rất hiểu. Nếu nói trước đây Thẩm Lâm trộm cắp thì anh không tin, nhưng bây giờ Thẩm Lâm vừa bị đuổi việc.

Không còn nguồn kinh tế, cộng thêm chuyện của bố vợ mình, đứa em vợ xưa nay vẫn lêu lổng này nói không chừng làm ra loại chuyện này thật.

"Thẩm Lâm, có lỗi thì phải nhận, nhân lúc bây giờ phạm lỗi còn chưa lớn, tranh thủ khoan hồng xử lý mới là lối thoát."

Thẩm Lâm nhìn Sở Phong với vẻ mặt khẳng định mình ăn trộm, thật sự cạn lời. Y biết tình huống này chủ yếu vẫn là do nguyên nhân từ bản thân mình.

Nếu không phải kiếp trước mình để lại ấn tượng lêu lổng cho người ta thì người khác cũng sẽ không nghi ngờ mình như thế.

"Anh rể, em nói đều là sự thật, đồng chí ở đồn công an đã đi điều tra rồi, kết quả lát nữa là có thôi."

Lời của Thẩm Lâm khiến Sở Phong và Lỗ Tiểu Vinh đều không lên tiếng nữa. Cũng chính lúc này, một tiếng nổ xe máy vang lên.

Trên chiếc xe máy có thùng bên cạnh (xe ba bánh), ba người công an bước xuống, trên tay họ còn cầm ba chiếc radio to tướng.

"Sở trưởng Tống, thế nào rồi ạ?" Hứa Duệ Binh nhanh chóng chạy đến bên cạnh người công an trung niên bước xuống từ thùng xe, cười hỏi.

Người công an trung niên đưa radio trong tay cho Hứa Duệ Binh nói: "Qua điều tra, chỗ thu mua radio mà Thẩm Lâm khai báo quả thực có bán radio cũ cho Thẩm Lâm."

"Nhưng bọn họ nói rồi, những chiếc radio đó về cơ bản là không sửa được nữa."

Sở trưởng Tống nói đến đây, sải bước đi về phía căn phòng Thẩm Lâm đang ở.

"Thẩm Lâm, tôi đã đi thăm hỏi mấy đơn vị mà cậu khai báo, họ xác thực đã chứng minh cậu thu mua radio phế liệu ở chỗ họ."

"Nhưng họ đều nói, những chiếc radio đó về cơ bản đều không sửa được nữa."

Thẩm Lâm nghe ra sự nghi ngờ của Sở trưởng Tống, y biết hiện tại đối với mình, quan trọng nhất là chứng minh sự trong sạch của bản thân.

Nếu không, với tư cách là đối tượng tình nghi, hôm nay nói không chừng y sẽ không về được nhà.

"Sở trưởng Tống, họ cảm thấy không sửa được là do kỹ thuật của họ không được." Thẩm Lâm nói: "Kỹ thuật của tôi giỏi hơn thợ sửa chữa mà họ tìm, đương nhiên có thể sửa được."

"Sở trưởng Tống, tôi là vợ của Thẩm Lâm, Lỗ Tiểu Vinh, hai ngày nay tôi có thể làm chứng, Thẩm Lâm mỗi ngày về nhà đều ở nhà sửa radio cũ." Lỗ Tiểu Vinh vội vàng nói.

Trên mặt Sở trưởng Tống lộ ra một tia do dự.

Mặc dù tình hình Thẩm Lâm nói và những gì họ điều tra được khá giống nhau nhưng một thanh niên công nhân bị sa thải làm sao có thể sửa được những chiếc radio cũ mà ngay cả thợ sửa chữa lành nghề cũng không sửa được chứ?

Đúng rồi, đơn vị xử lý chiếc tivi màu nhập khẩu kia có nói, tivi màu của họ chẳng những đã tìm mấy thợ sửa chữa, thậm chí còn gửi đến nhà máy tivi màu, kết quả người ta đều không sửa được.

Thẩm Lâm có thể sửa được, chuyện này căn bản không hợp logic chút nào.

"Sở trưởng Tống, nếu ông không tin, chúng ta có thể sửa chữa tại chỗ." Thẩm Lâm nhìn ra sự nghi ngờ trên mặt Sở trưởng Tống.

Biết việc mình hôm nay có ra ngoài được hay không đều nằm ở quyết định của vị sở trưởng này, Thẩm Lâm lập tức chủ động tranh thủ ngay.

"Cậu thử tại chỗ? Chỗ tôi làm gì có radio cũ." Sở trưởng Tống bất giác có thêm vài phần tin tưởng Thẩm Lâm.

"Sở trưởng, máy phát thanh điều tần của đài phát thanh chúng ta không phải hỏng rồi sao, tên Thẩm Lâm này nếu thật sự như hắn nói thì để hắn sửa máy phát thanh điều tần đi." Hứa Duệ Binh đứng bên cạnh đề nghị.

Sở trưởng Tống cau mày, máy phát thanh điều tần của đồn trong mắt ông còn khó sửa hơn radio nhiều, từ khi hỏng hóc, ông đã đích thân tìm bốn năm người thợ, kết quả chẳng ai sửa được.

Dùng cái này để Thẩm Lâm sửa, đây chẳng phải là rõ ràng làm khó người ta sao?

Cái cậu Hứa này bình thường làm việc cũng chín chắn, hôm nay sao thế nhỉ?

Máy phát thanh điều tần, Thẩm Lâm sau khi nghe Hứa Duệ Binh nói thì đã phản ứng lại đây là cái gì.

Trước đây y cũng sửa không ít loại máy này, biết thứ này trông thì phức tạp nhưng biết nguyên lý bên trong thì sửa chữa cũng không thành vấn đề.

"Sở trưởng Tống, máy phát thanh điều tần tôi từng xem qua một cuốn sách sửa chữa, chi bằng để tôi thử xem." Thẩm Lâm thấy Sở trưởng Tống do dự, liền thẳng thắn xung phong nhận việc.

Lỗ Tiểu Vinh vội vàng nói: "Thẩm Lâm, anh căn bản chưa từng sửa máy phát thanh điều tần, nhỡ không sửa được, lại làm hỏng thêm thì sao, đừng có làm bừa thể hiện!"

Sở Phong đứng bên cạnh cũng nói với Thẩm Lâm: "Thẩm Lâm, cậu đừng có nói lung tung, thứ này cần tìm chuyên gia của nhà máy sản xuất sửa chữa, cậu làm sao mà sửa được!"

"Sở trưởng Tống, cậu em vợ này của tôi bình thường không có tật xấu gì lớn, chỉ là thích thể hiện, ông ngàn vạn lần đừng tin nó!"

*