Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phương Ba Nguyên từ khi gặp Thẩm Lâm đến giờ vẫn không nói gì nhiều. Qua cặp kính gọng đen, hắn vẫn luôn quan sát Thẩm Lâm.
Trong mắt hắn, Thẩm Lâm không xứng với Lỗ Tiểu Vinh, thậm chí hắn cảm thấy đem Thẩm Lâm và Lỗ Tiểu Vinh đặt cạnh nhau quả thực ứng với câu nói: Một cây cải trắng tốt bị lợn ủi!
Loại người này sao xứng ở bên cạnh Lỗ Tiểu Vinh chứ?
Mất việc đã đành, làm người còn có chút phù phiếm, người có thể xứng đôi với người con gái như Lỗ Tiểu Vinh, không nói tướng mạo đường đường, khí vũ hiên ngang thì ít nhất cũng phải phong độ nhẹ nhàng, nho nhã lịch sự. Đương nhiên rồi, nếu có thể gặp được người đàn ông ưu tú như hắn thì càng tốt.
Bây giờ vừa thấy Thẩm Lâm muốn sửa máy phát thanh điều tần, hắn càng coi thường y! Tên lưu manh này rõ ràng là không biết trời cao đất dày, loại máy móc tinh vi nhường ấy sao có thể là thứ Thẩm Lâm ngươi sửa được!
Nhưng hắn không nói gì, hắn cố ý giữ gìn sự hàm dưỡng.
"Sở trưởng Tống, dù sao cũng rảnh rỗi, ông cứ để tôi thử một chút đi!" Thẩm Lâm cười hì hì nói: "Biết đâu tôi sửa được thật thì sao."
Nhìn Thẩm Lâm với vẻ tự tin và mong đợi, Sở trưởng Tống cảm thấy cậu thanh niên này có lẽ thực sự hiểu biết về sửa chữa đồ điện.
Hơn nữa, căn cứ vào tình hình ông điều tra được, cậu thanh niên này mười phần thì tám chín phần là bị oan uổng.
"Sở trưởng, vừa rồi trên cục gửi thông báo xuống, bảo chúng ta tăng cường công tác tuyên truyền, bây giờ cái loa lớn của chúng ta hỏng rồi, việc tuyên truyền này phải làm sao đây?" Một người đàn ông trung niên giọng oang oang, đầy vẻ càu nhàu bước ra.
Sở trưởng Tống nhìn văn bản người đàn ông đưa tới, cũng cảm thấy đau răng. Tuyên truyền cái thứ này, hiện tại chỉ dựa vào khẩu hiệu không được, còn không bằng cái loa lớn có tác dụng.
"Tiểu Thẩm, vậy cậu sửa thử xem, nhà cậu có dụng cụ gì, tôi cho người giúp cậu đi lấy." Sở trưởng Tống liếc nhìn Thẩm Lâm một cái, lập tức quyết định còn nước còn tát.
Mặc kệ có thành công hay không, cứ sửa thử trước đã.
Thẩm Lâm nói: "Nhà tôi có mấy cái tua vít và mỏ hàn, bảo vợ tôi đi lấy là được."
Sở trưởng Tống cười cười nói: "Nếu chỉ cần những thứ này thì không cần về nhà đâu, trong đồn chúng tôi lúc mua máy phát thanh điều tần đã mua kèm một bộ dụng cụ sửa chữa, bên trong tua vít các loại đều có."
"Vậy thì tốt quá, có dụng cụ chuyên dụng là tốt nhất." Thẩm Lâm mặc dù không biết dụng cụ chuyên nghiệp rốt cuộc gồm những gì nhưng tổng thể vẫn tốt hơn dụng cụ mình tự gom góp.
Có Sở trưởng Tống gật đầu đồng ý, dụng cụ và chiếc máy phát thanh điều tần kia nhanh chóng được đưa tới. Thẩm Lâm ngạc nhiên vui mừng phát hiện, trong số những dụng cụ này chẳng những có mỏ hàn điện như y nói mà còn có cả đồng hồ đo điện trở.
Đối với y mà nói, có những dụng cụ này, việc sửa chữa đồ đạc trở nên đơn giản hơn nhiều.
Quan sát chiếc máy phát thanh điều tần trông như cái hộp sắt kia vài lần, Thẩm Lâm kinh ngạc phát hiện thứ này lại là mẫu mã mà kiếp trước y thường xuyên sửa chữa.
Đối với loại máy phát thanh điều tần mẫu này, Thẩm Lâm tuy không dám nói mình nhắm mắt cũng sửa được nhưng sửa chữa nó cũng là quen tay quen việc.
Một chiếc tua vít, Thẩm Lâm thành thạo mở máy phát thanh điều tần ra.
Sở trưởng Tống và những người đứng bên cạnh nhìn động tác điêu luyện của Thẩm Lâm, niềm tin đối với Thẩm Lâm bất giác tăng thêm vài phần.
Tuy nhiên khi họ nhìn thấy dây nhợ chằng chịt bên trong, ai nấy đều lộ vẻ ngưng trọng trên mặt.
Họ đều không biết sửa đồ, cho nên đối mặt với đống dây điện dày đặc này không khỏi nảy sinh cảm giác kính sợ.
"Thẩm Lâm, cậu có làm được không, không được thì dừng lại, đừng có làm hỏng thêm đấy!" Sở Phong sợ cậu em vợ mình tội chồng thêm tội nên là người đầu tiên lên tiếng.
Mà ngay lúc Sở Phong nói chuyện thì Lỗ Tiểu Vinh kéo tay áo Thẩm Lâm nói: "Thẩm Lâm, mình sửa được thì sửa, không sửa được thì đừng có cố thể hiện."
"Chỉ cần chúng ta nói sự thật thì Sở trưởng Tống chắc cũng không đến nỗi oan uổng người tốt đâu!"
Thẩm Lâm xua tay với Sở Phong: "Anh rể, anh đừng nhìn những đường dây này chằng chịt, thực ra bên trong không phức tạp đâu."
"Em sửa cái thứ này không mất nhiều thời gian đâu."
Vừa nói, Thẩm Lâm vừa thành thạo dùng đồng hồ đo điện trở trong tay kiểm tra từng chỗ một. Chỉ khoảng vài phút sau, Thẩm Lâm đã tìm ra vấn đề nằm ở đâu.
Y nói với Sở trưởng Tống đang nhìn mình chằm chằm: "Sở trưởng Tống, vấn đề tìm ra rồi, là một cái ống dây bị cháy."
Vừa nói, Thẩm Lâm vừa chỉ về hướng ống dây bảo: "Chỉ cần thay cái ống dây này là dùng được."
"Ống dây này mua ở đâu được?" Sở trưởng Tống nghe nói sửa được, mừng ra mặt.
Thẩm Lâm nói: "Trong cửa hàng kim khí chắc là không có đâu, Sở trưởng, tôi thấy ông tốt nhất là liên hệ nhà máy sản xuất gửi hàng về."
Nụ cười của Sở trưởng Tống lập tức biến mất, nhà máy sản xuất ở tận Đông Hải, từ lúc liên hệ được đến lúc gửi hàng về còn không biết tốn bao nhiêu công sức.
Ông làm gì có thời gian liên hệ mấy cái này chứ.
"Cậu không phải là không biết mà giả vờ biết đấy chứ?" Hứa Duệ Binh liếc nhìn chiếc máy phát thanh điều tần đang mở toang kia nói: "Có phải cảm thấy chúng tôi cái gì cũng không hiểu nên tìm cái lý do này lừa gạt chúng tôi không?"
Sự nghi ngờ của Hứa Duệ Binh khiến những người có mặt đều lộ vẻ hoài nghi, dù sao họ đối với việc sửa chữa này cũng không hiểu, nếu Thẩm Lâm lừa gạt họ thì họ cũng thật sự không biết.
Sở trưởng Tống lại xua tay nói: "Động tác mở máy phát thanh điều tần của Tiểu Thẩm vừa nhìn là biết người thường xuyên sửa chữa đồ đạc, cậu ấy chắc sẽ không lừa chúng ta đâu."
"Được rồi, chuyện này cứ như vậy trước đã, chúng ta mau chóng liên hệ nhà máy gửi hàng, cố gắng để cái loa này dùng được."
Thẩm Lâm nhìn Hứa Duệ Binh vẻ mặt không phục, trầm ngâm một chút rồi nói: "Sở trưởng Tống, nghe đồng chí vừa rồi nói, cái máy phát thanh điều tần này các ông đang cần dùng gấp."
"Đã như vậy thì tôi có thể tìm một vật thay thế, chỉ có điều vật thay thế này nhiều nhất cũng chỉ dùng được một năm."
Sắc mặt Sở trưởng Tống lập tức nảy sinh vài phần vui mừng: "Thật sự có thể thay thế? Cậu nói xem cái gì thay thế được, tôi cho người đi tìm ngay."
"Không cần phiền phức, ông chỉ cần mang một chiếc radio của tôi qua đây, tôi tháo một thứ trên đó hàn vào là được rồi."
"Tuy nhiên hai thứ này tuy dùng chung được nhưng dùng lâu rồi vẫn sẽ xảy ra vấn đề." Thẩm Lâm thật thà nói: "Ông sau khi đối phó xong nhiệm vụ lần này thì vẫn cần bảo nhà máy gửi hàng về."
Không cần Sở trưởng Tống dặn dò đã có người mang một chiếc radio cũ của Thẩm Lâm tới. Thẩm Lâm nhanh nhẹn mở radio ra, tháo một cái ống dây từ trong radio xuống.
Nhìn dáng vẻ cái ống dây đó, ngay cả Sở trưởng Tống vốn có lòng tin với Thẩm Lâm lúc này cũng có chút không bình tĩnh nổi.
Bởi vì ống dây Thẩm Lâm tháo xuống và cái ống dây y chỉ ra là có vấn đề kia trông hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.
Thậm chí có thể nói, hai cái đó căn bản chẳng có chỗ nào giống nhau cả.
Một cái to, một cái nhỏ; một cái dài mảnh, một cái ngắn thô!
Thứ hoàn toàn khác biệt thế này, thật sự có thể dùng chung được sao?
Ngay lúc Sở trưởng Tống định nhắc nhở Thẩm Lâm đừng có làm bừa thì thấy Thẩm Lâm nhanh chóng dùng mỏ hàn điện kết nối ống dây vào mạch điện của máy phát thanh điều tần.
Hoàn thành tất cả những việc này, Thẩm Lâm bắt đầu kết nối dòng điện cho máy phát thanh điều tần, sau đó vặn mở công tắc của máy phát thanh điều tần.
Lúc này, gần như ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào chiếc máy phát thanh điều tần đó.
*