Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Người dân ta ơi, hôm nay thật vui..." Thẩm Lâm vừa nấu cơm vừa nghêu ngao hát...
Y thực sự rất vui!
Trở về quá khứ, những chuyện khiến y đau lòng đều chưa xảy ra. Y của hiện tại tuy thân xác mệt mỏi rã rời nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn.
Một con cá sông dài thế này, không bỏ công sức ra nấu cho ngon thì đúng là phí của giời.
Thẩm Lâm lục lọi trong bếp ra một miếng mỡ lợn, thầm nghĩ muốn cá không nát thì chảo nóng mỡ nguội mới rán cá; hầm canh cần phải thêm nước sôi, như vậy thịt cá hầm ra mới tươi ngon béo ngậy, nước canh trắng thơm.
Một đồng này đáng giá thật đấy!
Dùng thìa múc một thìa canh cá từ trong nồi lên, chỉ hớp một ngụm nhỏ, cái vị tươi ngon đó đã lan tỏa trong dạ dày, trên mặt Thẩm Lâm lộ ra nụ cười thỏa mãn!
Thơm thật!
"Thẩm Lâm, anh... sao anh có thể như vậy!"
Lỗ Tiểu Vinh nhìn người đàn ông trước mắt đang say sưa với nồi canh cá, trong lòng càng thêm chán ghét, nỗi uất ức cuối cùng cũng bùng phát. Một thân đàn bà con gái như mình phải hạ mình đi mượn tiền, người đàn ông này thì hay rồi, trốn ở nhà ăn vụng.
Người ta bảo đàn ông mà dựa được thì lợn nái cũng biết leo cây. Bây giờ cô thấy người đàn ông trước mắt này còn không bằng một con lợn.
Dù trong lòng đã có dự tính nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến cô khó lòng buông bỏ.
Thẩm Lâm theo phản xạ quay đầu lại, nhìn Lỗ Tiểu Vinh đang tức giận, vội vàng cười nói: "Bà xã, lãnh tụ vĩ đại đã dạy chúng ta rằng, người là sắt, cơm là thép, một bữa không ăn đói cồn cào. Nè em xem, anh mua một con cá, hôm nay chúng ta ăn canh cá!"
"Anh mua cá? Anh lấy đâu ra tiền mua cá!" Lỗ Tiểu Vinh cuối cùng không nhịn được nữa: "Cho dù anh mượn được tiền từ bố anh thì anh... anh cũng phải đóng tiền nhà trước chứ? Anh... lương bố anh bây giờ còn không đủ tiền thuốc, sao anh mặt mũi nào mà mượn tiền ông ấy ăn cá!"
Lỗ Tiểu Vinh tức đến mức nói năng lộn xộn.
Vốn dĩ cô cảm thấy mình và Thẩm Lâm đã là người xa lạ, nhưng bây giờ thấy y vẫn chứng nào tật nấy, Lỗ Tiểu Vinh vẫn tức giận không thôi. Những uất ức cô phải chịu đựng hôm nay, tình cảnh trong nhà, tất cả mọi thứ đều khiến cô không thể chịu đựng nổi.
"Bà xã, em đừng vội, nghe anh nói đã, tiền này là anh kiếm được!" Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh đang kích động, vội vàng đặt cái thìa trong tay xuống bước tới.
Giây phút này, nỗi ân hận bao năm khiến y muốn ôm chầm lấy người mà kiếp trước mình đã không biết trân trọng này vào lòng, nhưng tay y còn chưa kịp đưa ra đã bị Lỗ Tiểu Vinh vẻ mặt đầy ghét bỏ đẩy ra.
"Anh kiếm, anh kiếm bằng cách nào?" Lỗ Tiểu Vinh tức đến run người: "Anh trộm của nhà ai thì mau trả lại cho người ta đi!"
"Nếu đợi người bị mất trộm tìm đến thì mọi chuyện đã muộn rồi! Anh không sợ mất mặt nhưng tôi còn cần thể diện!"
Nói xong, Lỗ Tiểu Vinh túm lấy cánh tay Thẩm Lâm định lôi ra ngoài.
Xem ra, bề ngoài Lỗ Tiểu Vinh thờ ơ với y nhưng trong lòng vẫn rất quan tâm y.
Kiếp trước, tuy hai người cuối cùng cũng đi đến bước đường ly hôn nhưng những trải nghiệm cùng nhau vẫn khiến Thẩm Lâm cảm thấy Lỗ Tiểu Vinh quan tâm mình.
Và sự quan tâm này càng làm sâu sắc thêm nỗi day dứt không nguôi bao năm của y.
"Bà xã, em đừng vội, nghe anh nói." Thẩm Lâm xua tay: "Con cá này là anh đi thu mua phế liệu kiếm tiền mua được."
Lỗ Tiểu Vinh sững sờ, lập tức nói: "Thẩm Lâm, anh muốn nói dối thì tìm một lý do nào đáng tin một chút, anh nghĩ lời này lừa được tôi sao?"
"Mẹ anh cũng chẳng tin đâu."
"Nếu anh không trả lại, tôi sẽ nói chuyện này cho mẹ anh biết, bà ấy sẽ cho anh biết mức độ nghiêm trọng của sự việc."
Thấy Lỗ Tiểu Vinh không chịu tin mình, Thẩm Lâm chợt nhớ ra tờ biên lai nhận tiền lúc bán phế liệu ở trạm thu mua.
Biên lai ba liên, ngoài tờ biên lai màu đỏ dùng để lĩnh tiền đã nộp lên thì tờ màu xanh nhạt vẫn còn trong tay y.
"Bà xã, em xem, anh có biên lai của trạm phế liệu đây." Nói đoạn, Thẩm Lâm lôi từ trong túi ra bảy tám tờ biên lai đã bị mồ hôi thấm ướt quá nửa.
Lỗ Tiểu Vinh bán tín bán nghi nhìn những nét chữ có phần nhòe nhoẹt trên biên lai, nhất thời không biết có nên tin hay không.
"Đã nhận ba trăm tám mươi hai cân báo cũ!"
"Đã nhận một trăm chín mươi bảy cân sách bỏ đi!"
"Đã nhận..."
Ngày tháng đều là hôm nay, xem ra không giống làm giả, nhưng Thẩm Lâm thật sự đi thu mua phế liệu sao? Lỗ Tiểu Vinh đánh chết cũng không chịu tin, người đàn ông coi sĩ diện to hơn trời này làm sao có thể đi thu mua phế liệu!
"Cốc cốc cốc..."
Một tràng tiếng gõ cửa dồn dập truyền đến, giọng nói của thím Trần chủ nhà vọng vào: "Lỗ Tiểu Vinh, mở cửa."
Sắc mặt Lỗ Tiểu Vinh lập tức căng thẳng. Cô ngửi mùi canh cá trong phòng, nghĩ đến việc mình đến giờ vẫn chưa mượn được đồng nào, chỉ cảm thấy người mình cứng đờ lại.
Làm sao đây?
Tiền nhà của thím Trần còn chưa đưa, thế mà trong nhà lại đang hầm canh cá, mình phải giải thích với thím Trần thế nào đây, thím Trần sẽ nhìn mình ra sao đây.
Trong lòng căng thẳng, đầu óc cô có chút mụ mị, ngay lúc cô không biết có nên mở cửa hay không thì Thẩm Lâm đã mở cửa ra rồi.
"Ái chà, hầm canh cá cơ đấy!" Thím Trần vào cửa, sắc mặt có chút khó coi.
Mặc dù trong thâm tâm thím Trần rất thông cảm cho Lỗ Tiểu Vinh, cảm thấy cô gái này thật sự không dễ dàng gì, vớ phải người đàn ông như thằng lưu manh, đúng là khổ sở.
Đàn bà con gái người ta vì tiền nhà mà phải chạy vạy khắp nơi mượn tiền, thằng này thì hay rồi, ru rú ở nhà ăn vụng một mình...
"Thím Trần, hôm nay cháu qua đưa tiền nhà cho thím nhưng nhà thím không có ai, đang định lát nữa canh cá hầm xong thì biếu thím một ít đây ạ!"
Thẩm Lâm nhìn bà cụ mặt mày không thiện cảm, sao lại không biết trong lòng bà cụ đang nghĩ gì.
Đối với bà cụ bụng dạ tốt này, Thẩm Lâm kính trọng từ tận đáy lòng. Mặc dù y cũng rất thèm thịt cá, nhưng người ta đã đến rồi thì không thể để y không khách sáo được.
Huống hồ y còn muốn mượn chiếc xe ba gác của nhà người ta.
Nói đoạn, Thẩm Lâm đã móc năm đồng chuẩn bị sẵn từ trong túi ra nói: "Thím Trần, đưa thím trước một tháng, chỗ còn lại mấy hôm nữa cháu nhất định đưa thím."
Thím Trần lần này qua đây vốn chẳng có mấy lòng tin là đòi được tiền, nào ngờ đâu tên lưu manh này lại phá lệ chủ động móc tiền ra.
Chẳng lẽ mặt trời mọc đằng tây rồi sao? Thím Trần đầy vẻ ngờ vực.
Đây vẫn là thằng nhóc khốn nạn Thẩm Lâm sao?
Ngay lúc bà đang ngỡ ngàng thì Thẩm Lâm đã bưng một cái âu sứ từ trong bếp ra. Trong âu sứ chẳng những có nước canh cá nấu trắng như sữa mà còn có mấy khúc thịt cá trắng như đậu phụ.
Mùi thơm nức mũi khiến thím Trần không kìm được hít một hơi.
"Cái này... cái này sao mà ngại quá?"
Thẩm Lâm cười nói: "Thím Trần, mấy ngày nay thím luôn chiếu cố vợ chồng cháu, bọn cháu đều ghi nhớ trong lòng, cũng chỉ là một bát canh cá thôi, thím mà không ăn thì chính là coi bọn cháu là người ngoài rồi."
"Canh cá này cũng để bác trai nếm thử!"
Thím Trần từ chối vài câu rồi nhận lấy bát canh cá Thẩm Lâm đưa. Lúc về, Thẩm Lâm cười nói: "Thím à, cái xe ba gác nhà thím hai hôm nay cháu vẫn muốn dùng một chút, không lỡ việc nhà thím chứ ạ?"
"Cái xe ấy cứ để không dưới nhà, cậu muốn dùng thì cứ dùng." Thím Trần bưng canh cá, cười híp mắt nói.
Khi cánh cửa đóng lại lần nữa, Lỗ Tiểu Vinh mới tỉnh táo lại, cô nhìn tờ biên lai trong tay, có chút không dám tin nói: "Anh mới thu mua phế liệu một ngày mà đã kiếm được năm đồng?"
*