Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Tiểu Lý, lát nữa cậu đi theo cậu Thẩm sang mấy phòng ban khác xem còn đồ gì cũ nát cần xử lý không? Chỗ làm việc của mọi người vốn dĩ đã chẳng rộng rãi, lại còn chất đống đồ cũ vô dụng, cái gì cần dọn thì dọn nhanh đi."

"Để một đống đồ cũ không những chiếm chỗ mà còn ảnh hưởng đến hình ảnh văn phòng."

Há miệng mắc quai, Lão Hà nhìn Thẩm Lâm lại càng thấy cậu thanh niên thật thà này thuận mắt, biết điều, bắt đầu giúp y lo liệu.

"Sau này báo cũ, sách vở gì của phòng mình cứ giữ lại hết, đưa cho cậu đồng chí nhỏ này."

Một cây kem vào bụng, cảm giác tự nhiên là mát lạnh thấu tim, Tiểu Lý cảm thấy cái vị mát lạnh sảng khoái này quá đã, liền sảng khoái đồng ý ngay: "Cứ yên tâm, chút chuyện nhỏ này cứ giao cho em!"

Có Tiểu Lý dẫn đường, việc làm ăn của Thẩm Lâm thuận lợi hơn nhiều.

Chỉ trong nửa ngày, Thẩm Lâm đã kéo xe ba gác chạy đi chạy lại trạm thu mua phế liệu ba chuyến.

Mặt trời nắng gắt khác thường, không khí đứng gió, ánh nắng như bốc lửa nướng lá cây xoăn tít và khô vàng.

Lưng áo Thẩm Lâm ướt đẫm mồ hôi, thậm chí y cảm thấy phần da thịt lộ ra ngoài bị mặt trời chiếu vào đau rát.

Nhưng cùng với từng chuyến bốc dỡ đồ đạc, túi tiền của Thẩm Lâm cũng bắt đầu ngày càng căng phồng, đặc biệt là khi bán một lô sách báo cũ vô dụng cho trạm thu mua phế liệu, chuyến đó Thẩm Lâm kiếm được hẳn hai đồng.

Tuy mệt nhưng kiếm được tiền.

Khổ ở thân xác, ngọt ở trong lòng, tiền kiếm được một ngày này còn nhiều hơn đi làm ở phân xưởng nhiều.

Cứ theo đà phát triển này thì mình có thể tự mở một trạm thu hồi phế liệu riêng rồi.

Sau đó, dựa vào trạm thu hồi, mở một cửa hàng chuyên kinh doanh sửa chữa đồ điện cũ.

Để cái tay nghề tinh thông này của mình được dịp trổ tài!

Kế hoạch khởi nghiệp rõ ràng đã hiện lên trong đầu Thẩm Lâm.

Càng nghĩ càng có động lực.

Kiếp này, dù thế nào cũng phải để vợ có cuộc sống tốt đẹp!

"Cậu Thẩm, đây là phòng nghe nhìn, báo cũ của họ không nhiều."

Bận rộn cả buổi chiều, đến văn phòng cuối cùng, Tiểu Lý nói: "Có thể lần này cậu phải thất vọng rồi."

"Anh à, anh đã giúp em nhiều lắm rồi." Thẩm Lâm đầy vẻ thành khẩn: "Anh xem anh này, chẳng có tí quan cách nào, đối với dân đen như em mà cũng bình dị gần gũi thế này, em đúng là gặp may rồi!"

Tiểu Lý bị tiếng gọi "lãnh đạo" của Thẩm Lâm làm cho giật mình, thầm than tôi là lãnh đạo cái nỗi gì cơ chứ, nhưng cái cảm giác ưu việt được người ta ngước nhìn này giống như một dòng suối mát, len lỏi vào khe hở trong tim, vô cùng dễ chịu.

Liền đắc ý cười cười nói: "Không sao, đây chẳng phải là việc nên làm à, sau này có việc gì cứ đến tìm tôi."

Nói đoạn, Tiểu Lý gõ cửa phòng nghe nhìn.

Phòng nghe nhìn đúng như lời Tiểu Lý nói, không những ít người mà báo chí sách vở cũ cũng ít, một chồng báo tạp chí cộng lại cũng chưa đến ba mươi cân.

Người thanh niên phụ trách tiếp đón Tiểu Lý và Thẩm Lâm đã nghe nói chuyện nhóm Tiểu Lý dùng tiền bán phế liệu đổi lấy kem.

Giờ phế liệu chỗ mình đến một que kem cũng chẳng đổi được, trong lòng không khỏi có chút sốt ruột.

Nhìn quanh quất một hồi liền nói với người ngồi ở gian trong văn phòng: "Anh Trịnh, mình bán cái món đồ cổ kia đi thôi, giữ lại chẳng có chút tác dụng nào, lại còn chiếm chỗ."

Người được gọi là anh Trịnh là một người đàn ông trung niên hơn ba mươi tuổi, gã trầm ngâm một chút rồi nói: "Cái món đồ cổ ấy đến xưởng sửa chữa còn bó tay, cậu đồng chí nhỏ kia có lấy không!"

Nói đoạn, gã dẫn Thẩm Lâm đến một nhà kho, bên trong vứt lung tung một đống đồ.

Trong đó ở một góc có đặt một chiếc đài radio kiểu cũ rách nát.

Gần như đã bị bụi phủ kín, ở trong kho căn bản chẳng nhìn rõ màu sắc. Người thanh niên kia nói: "Món đồ cổ này mới hỏng ba bốn năm thôi, cậu xem trả được bao nhiêu tiền?"

Thẩm Lâm nhìn chiếc radio kiểu cũ có chữ tiếng Anh kia, còn là hàng nhập khẩu nữa chứ, mắt sáng rực lên.

Cầu được ước thấy!

Nhưng lúc này Thẩm Lâm không hề biểu lộ sự vui mừng ra mặt. Y giả vờ thật thà nói: "Bán theo giá phế liệu thì không cao đâu, nhưng thứ này mà để ở nhà tôi dọa người thì cũng được đấy."

"Tôi trả năm hào, anh thấy thế nào?"

"Năm hào? Nó mà không hỏng thì năm mươi đồng tôi cũng chẳng bán cho cậu." Người thanh niên nói đến đây, do dự một chút rồi bảo: "Thôi được rồi, cậu mang đi đi!"

Dù sao cũng hỏng rồi, giữ lại vô dụng, chi bằng đổi ra tiền còn hơn.

Đội nắng gắt trên đầu, Thẩm Lâm kéo xe về nhà, lúc này y cảm giác cả người mình như sắp rã ra vậy.

Nhưng mười một đồng hai hào trong túi cộng thêm chiếc radio cũ trên xe lại khiến lòng Thẩm Lâm tràn ngập vui sướng.

Đầu những năm 80, lương tháng của một công nhân nhà máy bình thường cũng chỉ khoảng bốn mươi đồng.

Đấy là còn tính cả tiền thưởng và phúc lợi vào rồi.

Qua đó có thể thấy mức độ lợi nhuận ẩn chứa trong nghề thu mua phế liệu này cao thế nào.

Điểm trừ duy nhất là chỉ thu được tiền mặt, không có phiếu.

Rốt cuộc, trong cái thời đại kinh tế kế hoạch mua hàng bằng phiếu này thì phiếu mới là đồng tiền mạnh.

Không có phiếu lương thực và phiếu thịt thì mua đồ cứ xác định là bị chém đẹp.

Nhưng những ngày tháng này sẽ không còn dài nữa, cùng với cải cách mở cửa đi vào chiều sâu, kinh tế đất nước ngày càng chuyển biến tốt, bắt đầu từ giữa những năm 80, nhà nước đang lần lượt bãi bỏ một phần các loại phiếu, mãi đến năm 1993, sau khi mở cửa hoàn toàn việc cung ứng lương thực thực phẩm thì thời đại mua hàng bằng phiếu kéo dài 40 năm mới hoàn toàn chấm dứt.

Y hân hoan đến cửa hàng thịt định mua ít thịt nhưng cửa hàng thịt đã đóng cửa.

Thẩm Lâm có chút thất vọng, vừa định nghĩ cách khác thì thấy có người xách một cái giỏ đến bên cạnh y nói: "Cậu mua cá không?"

Cá!

Thẩm Lâm nhìn người đàn ông trung niên hơn ba mươi tuổi, vẻ mặt thật thà kia nói: "Bán thế nào?"

"Con cá này cậu đưa tôi một đồng, hoặc đưa năm cân phiếu lương thực." Người đó vừa nói vừa mở nắp đậy trên giỏ ra, thấy bên trong có một con cá chép lớn nặng ba bốn cân đang bơi trong cái chậu sứ đầy nước.

Cá chép sông tự nhiên, nhảy tanh tách, tràn đầy sức sống.

Lòng Thẩm Lâm lập tức nóng lên, hiện tại Lỗ Tiểu Vinh đang rất cần dinh dưỡng, mua con cá này còn hơn mua thịt.

"Được, tôi lấy!"

Xách cá đi về nhà, trong lòng Thẩm Lâm rất thỏa mãn.

Hôm nay sẽ dùng tay nghề chiêu đãi bà xã một bữa ra trò.

Hoàng hôn buông xuống, Lỗ Tiểu Vinh bước đi như cái máy về hướng nhà, những trải nghiệm ngày hôm nay khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Hai chữ khó mở miệng nhất trên đời chính là mượn tiền.

Những lời lạnh nhạt của họ hàng, cái liếc mắt khinh bỉ của đồng nghiệp vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.

Cô dù cắn chặt răng nhưng nước mắt vẫn không tự chủ được muốn trào ra.

Nhưng đây chưa phải điều khiến cô phiền lòng nhất, điều cô khó chịu nhất là phải đối mặt với thím chủ nhà thế nào, nợ tiền nhà người ta lâu thế rồi, không đóng nữa thì thật sự không còn mặt mũi nào mà nói.

Làm sao đây? Mình phải làm sao đây?

Dựa vào người đàn ông của mình ư?

Ý nghĩ này vừa nảy lên trong lòng Lỗ Tiểu Vinh thì cô đã thấy chán nản. Đàn ông mà dựa được thì lợn nái cũng biết leo cây, trên đời này dựa vào ai cũng không thể dựa vào Thẩm Lâm...

Sao mình lại cứ bướng bỉnh không nghe lời bố mẹ mà gả cho một tên khốn nạn như vậy chứ?

Ngay lúc trong lòng Lỗ Tiểu Vinh ngổn ngang trăm mối tơ vò, vừa bước vào hành lang thì ngửi thấy một mùi thơm nức mũi, mùi thơm này khiến cái bụng rỗng tuếch đã lâu không được ăn gì của Lỗ Tiểu Vinh không kìm được mà réo lên.

Nhà ai đang nấu canh cá thế này?

Nghĩ đến canh cá, Lỗ Tiểu Vinh theo bản năng liếm môi, điều cô có thể làm lúc này cũng chỉ là liếm môi mà thôi.

Nhớ lại thì lần cuối cùng ăn cá đã là chuyện của mấy tháng trước rồi, phiếu lương thực trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu.

Lê bước chân nặng nhọc lên lầu, mùi canh cá này thơm thật đấy! Lỗ Tiểu Vinh cố nén nỗi thèm thuồng trong lòng, nhẹ nhàng mở cửa phòng.

Có lẽ ăn chút gì đó thì sẽ không thèm thế này nữa!

Nhưng khi Lỗ Tiểu Vinh mở cửa phòng ra, cô kinh ngạc phát hiện mùi canh cá hầm này bỗng trở nên nồng nàn hơn.

Canh cá là do nhà mình nấu!

*