Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đối với những cơ quan đơn vị như bọn họ, mỗi ngày lượng giấy vụn thải ra không dưới mấy chục cân.
Dùng xong rồi thì vứt bừa ra ngoài.
Còn chuyện chở đến trạm phế liệu bán lấy tiền thì bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến cách này, một là sĩ diện không cho phép; hai là vừa xa vừa tốn sức, chẳng bõ công.
Chủ động đến tận nơi thu mua giấy vụn, cậu thanh niên này đúng là người đầu tiên đấy.
"Lãnh đạo, đại ca, tiền tôi trả có thể không nhiều nhưng mua vài cây kem thì vẫn được, mọi người làm việc ở đây nóng bức vất vả thế này, kiếm chút phế liệu bán đi mua kem ăn thì chẳng ai nói gì đâu ạ."
Lời của Thẩm Lâm lập tức làm lay động gã đàn ông trung niên, gã liếc nhìn chồng báo chất cao ngất ngưởng trong gian trong văn phòng vài cái rồi lại hỏi: "Cậu mua một cân báo cũ bao nhiêu tiền?"
"Mười cân giấy vụn một hào năm."
Thời đó, giá một cây kem cũng chỉ có hai xu.
Dùng những thứ vô dụng này đổi lấy vài cây kem ăn thì quả thực không còn gì bằng, huống hồ đống báo chí kia chất đống đấy, chẳng những vô dụng mà còn chiếm chỗ.
"Được, vậy cậu cân xem chỗ báo này được bao nhiêu cân." Gã đàn ông gầy gò nói đến đây thì vẫy tay với một người trẻ tuổi: "Tiểu Lý, thu dọn mấy tờ báo cũ không dùng đến kia lại, chúng ta bán đi mua kem ăn."
Cậu Tiểu Lý kia trông cũng chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, nghe thấy lời gã đàn ông gầy gò thì xoa tay phấn khích: "Ái chà chà, vẫn là anh Trần lo nghĩ cho chúng em, đống báo này vứt đấy cũng chẳng làm gì, đổi lấy kem thì đúng là nhất cử lưỡng tiện."
Nói đến đây, cậu ta chỉ vào một đống sách bỏ đi: "Người anh em, đống sách này cậu có lấy không?"
"Lấy chứ, thấy các anh đều là người có văn hóa hiểu biết lễ nghĩa, giá sách tôi có thể trả các anh mười cân một hào sáu." Thẩm Lâm cười hề hề, ra vẻ thành khẩn.
"Được, vậy cậu qua thu dọn đi."
Thẩm Lâm đã có sự chuẩn bị từ trước, thấy vụ làm ăn đầu tiên thành công liền vội vàng lôi từ trong túi áo ra mấy sợi dây thừng, nhanh chóng bó đống sách kia lại.
Trong văn phòng, quạt vẫn quay, có người làm việc, có người tán gẫu, ngoài cậu Tiểu Lý thỉnh thoảng tìm ra vài tờ báo tạp chí cũ nát thì cơ bản chẳng ai chú ý đến Thẩm Lâm đang bó đồ.
Gọn gàng nhanh nhẹn, chỉ một lát sau Thẩm Lâm đã bó xong tám bó lớn.
Y dùng cân đòn cân đống báo cũ kia lên, trong lòng thầm hít một hơi.
Chưa đến bốn trăm cân, tính ra giá thì cũng gần năm hào.
Chậc chậc, mới vụ đầu tiên đã suýt nữa làm sạch vốn liếng của mình, quả thực là quá hung tàn mà!
Nhưng đống giấy vụn này một khi được mình vận chuyển đến trạm thu mua phế liệu thì sẽ kiếm được một khoản lớn, vốn liếng của mình sẽ càng dồi dào hơn.
Thẩm Lâm đang mở cờ trong bụng, móc ra tờ năm hào duy nhất của mình, dùng giọng điệu hào sảng nói: "Lãnh đạo đại ca, chỗ giấy vụn và sách này của các anh tổng cộng phải trả bốn hào bảy xu sáu, tiền lẻ tính toán phiền phức, anh cứ cầm lấy năm hào này."
Ồ, còn có thu hoạch ngoài ý muốn nữa cơ đấy.
Lão Hà gầy gò cầm năm hào, trên gương mặt thanh mảnh nụ cười càng tươi hơn: "Ái chà, cậu cũng chẳng dễ dàng gì, chỗ tiền này đưa hơi nhiều đấy!"
"Không sao ạ, trước lạ sau quen, anh đã chiếu cố tôi như vậy thì tôi cũng không thể keo kiệt với anh được." Thẩm Lâm vẫn giữ vẻ mặt thật thà chất phác.
Cái thái độ này rất dễ chiếm được thiện cảm.
Thẩm Lâm rất am hiểu đối nhân xử thế.
"Hahaha, cậu thanh niên này được đấy!" Lão Hà vỗ vai Thẩm Lâm, cười tít mắt nói.
Sự đôn hậu của Thẩm Lâm quả thực đã chiếm được thiện cảm của Lão Hà.
Thời buổi này, thanh niên hiểu chuyện như thế hiếm gặp lắm.
Thẩm Lâm cũng không dám nán lại lâu, khách sáo vài câu rồi vội vàng chạy về phía chỗ để xe ba gác, y phải tranh thủ lúc chưa đến giờ nghỉ trưa chạy thêm vài chuyến nữa.
Lúc ở trong văn phòng, tuy không khí nóng bức nhưng quạt quay ít nhiều cũng có chút mát mẻ.
Giờ chạy ra ngoài, Thẩm Lâm lập tức cảm thấy mặt trời nóng như đổ lửa chiếu vào, mồ hôi không ngừng tuôn ra, người nhớp nháp.
Tám bó báo cũ lớn chất đầy xe ba gác ngay tức khắc. Đội cái nắng chang chang, Thẩm Lâm cảm thấy cổ họng mình bắt đầu bốc khói.
Từng giọt mồ hôi cứ thế chảy dọc theo khuôn mặt y, hơn bốn trăm cân giấy vụn tuy kéo được nhưng Thẩm Lâm vẫn phải bước đi loạng choạng dưới trời nắng gắt.
Thẩm Lâm từ nhỏ sống trong nhung lụa, đâu có làm qua những việc nặng nhọc thế này?
Theo trí nhớ, Thẩm Lâm đến trạm thu mua phế liệu cách nhà ba dặm.
Trạm thu mua phế liệu này diện tích không nhỏ, trên cánh cổng sắt gỉ sét, một tấm tôn trắng viết năm chữ đỏ chót "Trạm Thu Mua Phế Liệu" rất bắt mắt.
Khi Thẩm Lâm bước vào trạm thu mua thì thấy một gã đàn ông trung niên trắng trẻo mập mạp, mặc bộ đồ công nhân màu xanh lam đang thong thả hút thuốc.
"Ông chủ, chỗ tôi có ít báo cũ tạp chí, ông xem trả được giá nào." Thẩm Lâm chào hỏi gã béo, cười cầu tài nói.
"Báo cũ một cân ba hào, sách vở một cân năm hào!"
Ba ly, năm ly!
Nghe cái giá này, Thẩm Lâm thở phào nhẹ nhõm, giá hiện tại ở trạm thu mua phế liệu cao hơn trong ký ức của y một chút.
Nghĩa là y có thể kiếm thêm được một chút.
"Đằng kia có cái cân bàn, cậu chuyển hết đồ qua đó, tôi cân xem được bao nhiêu." Gã béo rít một hơi thuốc, liếc nhìn đống báo của Thẩm Lâm rồi nói: "Báo của cậu cũng nhiều đấy nhỉ, kiếm ở chỗ nào thế?"
"Báo cũ ở cơ quan cậu ruột tôi, bảo tôi kéo qua đây." Thẩm Lâm nhanh trí cười nói.
Mặc dù thu mua phế liệu chẳng có kỹ thuật gì đáng nói, nhưng hư cấu ra một chỗ dựa không tồn tại có thể sẽ mang lại tác dụng không ngờ.
Gã béo nhìn Thẩm Lâm mồ hôi nhễ nhại nhưng cả người trông vẫn sạch sẽ gọn gàng thì cảm thấy cậu thanh niên này khác với những kẻ nhặt đồng nát trước đây.
Gã cười cười nói: "Cậu ruột cậu đối với cậu cũng tốt đấy chứ, à đúng rồi, lúc cậu cân thì bỏ tạp chí vào trong sách nhé."
Câu nói này tự nhiên có ý nhắc nhở, Thẩm Lâm vội vàng đáp: "Vâng, phiền anh rồi ạ!"
Chia làm hai lần đặt hơn bốn trăm cân sách báo lên cân bàn, gã béo ung dung di chuyển quả cân nói: "Sách vở một trăm mười cân, báo hai trăm chín mươi cân."
Nói đoạn, gã lấy một cuốn sổ màu đỏ, viết vào đó rồi nói: "Đi đi, vào phòng tài vụ lĩnh tiền."
Bước ra khỏi phòng tài vụ, trong tay Thẩm Lâm có thêm một xấp tiền hào dày cộp.
Một đồng bốn hào hai xu, đây là số tiền hiện tại Thẩm Lâm có trong tay.
Nắm chặt số tiền này, Thẩm Lâm cảm thấy trong lòng rạo rực.
Ghé miệng vào vòi nước máy ở trạm thu mua phế liệu uống ừng ực một bụng nước mát lạnh, Thẩm Lâm cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều!
Miệng ngân nga câu hát, kéo chiếc xe ba gác quay lại tòa nhà văn phòng kia.
"Này cậu bé, kem bán thế nào?"
"Kem đây, kem bơ thơm ngon đây, năm xu một cái!"
Một đứa bé đội mũ rơm, trông chỉ khoảng mười tuổi đang đạp xe đạp.
Trên gác baga xe đạp là một cái thùng gỗ sơn trắng, bên trên phủ một cái chăn nhỏ kẻ ca rô xanh đen.
Bên hông thùng dùng chữ đỏ viết to hai chữ Kem Que.
Cảnh tượng bán kem thế này đã bao nhiêu năm rồi Thẩm Lâm không gặp lại.
Thẩm Lâm mồ hôi mồ kê nhễ nhại chỉ thấy cổ họng mình lại khô khốc.
Trong bụng y tuy toàn nước lã nhưng lúc này lại cảm thấy khát vô cùng.
Thấy có khách, thằng bé dừng xe lại nói: "Kem bơ nhà máy kem số 1, có vỏ bao, năm xu một cái, kem que một xu một cái, làm một cái nhé?"
Năm xu một cái!
Thẩm Lâm tặc lưỡi, cuối cùng nói: "Cho anh bốn cái kem... không, cho bốn cái kem bơ!"
Thẩm Lâm cắn răng.
Bốn cái kem bơ, đây quả là một vụ làm ăn lớn, thằng bé đội mũ rơm vui mừng nói: "Được, em lấy cho anh ngay!"
Nói đoạn, thằng bé lấy ra bốn cái kem bơ bọc trong giấy nilon xanh đưa cho Thẩm Lâm: "Đây, kem này ngọt lắm, vị sữa đấy!"
Thẩm Lâm lấy ra hai hào đưa cho thằng bé, y đặt bốn cây kem vào chỗ râm mát dưới ghi đông xe, ba chân bốn cẳng chạy về phía tòa nhà văn phòng.
"Đang bận ạ!" Thẩm Lâm tươi cười bước vào nói: "Vừa nãy gặp người bán đồ uống lạnh, tiện đường mua biếu các anh mấy cái, mọi người tranh thủ lúc còn mát ăn nhanh đi kẻo chảy."
Nói đoạn, Thẩm Lâm đưa bốn cây kem bơ ra.
"Ái chà! Còn có kem ăn nữa à?"
Hành động của Thẩm Lâm nằm ngoài dự đoán của nhân viên văn phòng.
Họ nghĩ thế nào cũng không ngờ, thằng thu mua đồng nát bỏ tiền mua giấy vụn đã đành, lại còn chủ động mua kem biếu họ ăn.
Kem năm xu một cái, ngay cả những người làm công ăn lương bưng bát cơm sắt như họ khi mua cũng phải đắn đo mãi, rốt cuộc thì nó quá đắt.
Tiểu Lý nhìn lớp giấy bọc ngoài cây kem, cảm thán đầu tiên: "Ái chà, còn là kem bơ nữa, được đấy!"
Nói đoạn liền cầm lấy một cái.
Lão Hà muốn giữ kẽ một chút, nhưng cái cổ họng lại không nghe lời mà nuốt nước bọt một cái.
"Ái chà, cậu thanh niên này làm cái gì thế? Ăn kem của cậu ngại quá."
Thẩm Lâm cười nói: "Xem anh nói kìa, vụ đầu tiên này tôi vốn dĩ chẳng định kiếm tiền, sau này quen biết các anh rồi thì việc làm ăn tự nhiên sẽ tới thôi mà! Nói ra thì vẫn là các anh chiếu cố tôi đấy chứ!"
Nói đoạn, Thẩm Lâm cầm một cây kem đưa hai tay cho Lão Hà.
Lão Hà nhận lấy cây kem, lại nói với hai đồng nghiệp đang đi tới trong văn phòng: "Đây là tấm lòng của cậu Thẩm, các cậu đừng có lãng phí của người ta."
Mặc dù tặng kem là một hành động nhỏ nhưng cách làm này của Thẩm Lâm lại ghi điểm rất lớn trong lòng họ.
Cậu thanh niên này mua liền bốn cái kem, chạy mồ hôi nhễ nhại mang đến, còn nói dối là mình ăn rồi, chỉ riêng cái tâm ý đó thôi cũng đáng khiến người ta cảm động.
EQ cao, biết việc như thế, ai mà chẳng thích chứ?
Thứ tặng không phải là kem, mà là sự đối nhân xử thế.
*