Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mặc dù vừa rồi Lỗ Tiểu Vinh không nhìn kỹ nhưng cũng biết chiếc radio này là đồ hỏng!

Muốn sửa một chiếc radio hỏng thành lành đâu phải chuyện dễ, ngay cả bộ phận sửa chữa chuyên nghiệp, thợ sửa được radio cũng hiếm như lông phượng sừng lân.

Mặc dù trong lòng tò mò về việc Thẩm Lâm sửa radio nhưng cuối cùng, Lỗ Tiểu Vinh vẫn lặng lẽ trở về phòng ngủ, nằm im trên giường suy nghĩ về sự thay đổi của Thẩm Lâm.

Bên ngoài phòng ngủ, Thẩm Lâm vặn chiếc ốc vít cuối cùng của radio vào, không kìm được vươn vai một cái. Mặc dù trở lại tuổi hơn hai mươi, tố chất cơ thể tốt hơn kiếp trước rất nhiều nhưng một ngày bận rộn vẫn khiến y hơi mệt.

Chưa kể việc sửa radio vừa rồi lại càng tốn não.

Đi ngủ!

Theo bản năng, Thẩm Lâm muốn đi vào phòng Lỗ Tiểu Vinh ngủ, nhưng theo trí nhớ thì ngay mấy hôm trước, y đã ngủ riêng với Lỗ Tiểu Vinh rồi. Lúc này mà đột ngột xông vào thì e rằng sẽ làm mất sạch thiện cảm vừa mới kiếm được.

Quan trọng hơn là Lỗ Tiểu Vinh đã mang thai, bây giờ không thể để cô kích động.

Mang theo vài phần luyến tiếc, Thẩm Lâm trở về phòng ngủ của mình, ngay khi y định nằm trên giường mưu tính cuộc sống tương lai thì không ngờ chỉ vài phút sau, cả người đã chìm vào giấc mộng.

"Ngọt ngào, nụ cười em ngọt ngào.

Như hoa nở trong gió xuân.

Nở trong gió xuân..."

Tiếng hát du dương khiến Thẩm Lâm đang ngủ say bỗng giật mình tỉnh giấc, y theo phản xạ mở mắt nhìn quanh bốn phía.

Giường gỗ kiểu cũ, tủ cao thấp, dây điện hoa văn...

Vẫn là căn nhà trong ký ức kiếp trước, y không phải đang mơ, y thực sự đã trở về quá khứ.

Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, Thẩm Lâm đi đến phòng Lỗ Tiểu Vinh, Lỗ Tiểu Vinh đang ngủ say, cơ thể co quắp như đang kháng cự điều gì đó...

Thẩm Lâm nhìn tư thế ngủ của Lỗ Tiểu Vinh, thân hình gầy gò kia trông thật vụng về, giống như một con gà con mới nở, hình ảnh này khiến y không khỏi xót xa. Nhưng y biết rõ, lúc này dục tốc bất đạt, việc quan trọng nhất của y là để Lỗ Tiểu Vinh dưỡng tốt cơ thể.

Tìm chiếc đồng hồ hiệu Hoa Mai Lỗ Tiểu Vinh để trên bàn, Thẩm Lâm thấy kim giờ mới chỉ sáu giờ liền rón rén đi xuống bếp.

Trong bếp ngoài ít gạo thì chỉ còn lại mấy cái bánh ngô hôm qua, thế này sao được chứ?

Vì đứa con chưa chào đời, y phải nghĩ cách tẩm bổ cho Lỗ Tiểu Vinh.

Nhét năm đồng hai hào còn lại vào túi, Thẩm Lâm chuẩn bị theo ký ức kiếp trước đi về phía chợ sáng.

Nhưng nghĩ đến chợ sáng, Thẩm Lâm lại ôm chiếc radio hôm qua mình vừa sửa xong vào lòng.

Chợ sáng là một con phố nhỏ bên trái nhà Thẩm Lâm, nơi này không biết từ bao giờ đã hình thành một cái chợ, chẳng những có nông dân gánh rau gà vịt nhà nuôi đi bán mà còn có cả những người bán đồ cũ.

Chiếc radio sửa xong này Thẩm Lâm vốn định bán, cái y thiếu nhất bây giờ chính là tiền vốn!

Lúc đi ra khỏi khu gia thuộc, Thẩm Lâm gặp mấy người hàng xóm đang vội vã đi đường, những người này nhìn thấy Thẩm Lâm ôm radio đi tới, ai nấy đều phớt lờ đi qua.

Đối với họ thì cái gã bị nhà máy đuổi việc, suốt ngày rượu chè đánh vợ này căn bản không lọt vào mắt xanh của họ.

Thẩm Lâm chẳng buồn để ý đến sự lạnh nhạt của hàng xóm, y ôm radio đang tính toán xem bán chiếc này bao nhiêu tiền cho hợp lý.

Ở chợ sáng, người qua kẻ lại tấp nập ồn ào. Mua đồ ở đây cơ bản không cần phiếu nhưng một số mặt hàng khan hiếm lại đắt hơn trong cửa hàng bách hóa khá nhiều.

"Đi qua đi lại chớ bỏ lỡ nha, tất nilon nhập từ Quảng Châu đây, trai mặc vào thêm phong độ, gái mặc vào thêm xinh đẹp!"

"Váy liền áo, váy liền áo bán buôn từ Thượng Hải đây, năm đồng một chiếc!"

"Súp cay, súp cay ngon tuyệt, một hào năm một bát..."

Đủ loại tiếng rao vang lên thành một mảng ở chợ sáng, Thẩm Lâm đi dạo một vòng từ nam chí bắc rồi tìm một chỗ đặt chiếc radio xuống đất nói: "Radio đây, ai mua radio không, radio nhập khẩu nước ngoài, âm thanh tốt, chỉ hai mươi đồng thôi!"

Thẩm Lâm vừa rao lên đã thu hút không ít ánh nhìn.

Mặc dù radio đã ngày càng đi vào nhiều gia đình nhưng cái giá hai mươi đồng vẫn thu hút không ít người.

Có một người đàn ông trung niên trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc chiếc áo sơ mi ố vàng nhìn chiếc radio to tướng trước mặt Thẩm Lâm đánh giá vài cái rồi nói: "Cậu em, cái radio này của cậu có kêu không đấy?"

"Ông chú cứ yên tâm, radio này âm thanh cứ gọi là nét căng." Thẩm Lâm vừa nói vừa vặn công tắc, một khúc nhạc du dương vang lên.

"Mặt trời xuống núi ráng đỏ bay,..."

Âm thanh rõ ràng lập tức thu hút sự chú ý của không ít người, có người còn nhìn chằm chằm vào dòng chữ tiếng Anh trên radio nói: "Là hàng nhập khẩu từ nước ngoài đấy, âm thanh này còn tốt hơn cái nhà tôi mới mua."

"Nghe cũng được đấy, chỉ là hơi cũ một chút."

Thẩm Lâm vỗ vỗ vào chiếc radio nói: "Radio này của tôi tuổi đời cũng kha khá rồi, nhưng vừa mới nhờ thợ chỉnh sửa lại một chút, theo lời thợ nói thì cái radio này trong vòng bốn năm năm nữa sẽ không có vấn đề gì."

"Mọi người ai thích thì hai mươi đồng lấy đi, qua cái thôn này là không còn cái quán này đâu nhé!"

Người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi kia nhìn kỹ chiếc radio vài lần, vẻ mặt đầy do dự.

Ông ta vẫn luôn muốn mua một chiếc radio, nhưng radio mới hơi đắt, một chiếc ngốn hết một tháng lương của ông ta.

Chiếc hiện tại, nhìn bề ngoài thì không kém radio mới là bao nhưng giá chỉ bằng một nửa.

Tuy hơi cũ nhưng âm thanh của chiếc radio này là loại tốt nhất ông ta từng nghe.

"Cậu thanh niên, mười lăm đồng tôi lấy!" Người đàn ông trung niên cắn răng, trầm giọng nói.

Thẩm Lâm nhìn người đàn ông trung niên với vẻ mặt xót của, biết đây là người muốn mua thật. Liền cười nói: "Ông chú à, tôi nhìn ra rồi, chú vẫn là người rất có mắt nhìn, rất có gu đấy. Thế này đi, chốt một giá, mười bảy đồng, chú thấy được thì lấy; không được thì chú đi dạo thêm xem."

Mười bảy đồng tuy đắt hơn hai đồng nhưng đối với người đàn ông trung niên cũng có thể chấp nhận được, ông ta nghịch nghịch chiếc radio, thử chỉnh vài đài thì phát hiện âm thanh đa số các đài đều rất trong trẻo, cực kỳ có sức xuyên thấu, nghe như tiếng trời.

Phát hiện này khiến người đàn ông trung niên càng thêm thích thú không nỡ buông tay.

"Cậu thanh niên, món đồ cổ này của cậu nhỡ tôi mang về nhà không kêu nữa thì làm thế nào?" Người đàn ông trung niên vừa định móc tiền lại chần chừ một chút.

Người đàn ông trung niên lo lắng điều gì Thẩm Lâm sao lại không rõ, liền sảng khoái nói: "Ông chú, tôi ở ngay khu gia thuộc nhà máy Ngũ Kim cách đây không xa, trong vòng một năm này, chỉ cần không phải do người làm hỏng thì tôi đều sửa cho chú."

"Nếu là do người làm hỏng thì tôi sửa chỉ lấy tiền linh kiện thôi."

Nghe Thẩm Lâm nói thật thà như vậy, trong lòng lại đặc biệt thích chiếc radio này, người đàn ông trung niên cắn răng nói: "Được, tôi mua."

Một tờ Công Nông Binh (tờ 10 đồng), một tờ năm đồng, cộng thêm hai tờ một đồng đỏ au nhanh chóng rơi vào tay Thẩm Lâm.

Sờ tờ Công Nông Binh cứng đanh, Thẩm Lâm vui mừng khôn xiết. Một chiếc radio second-hand này đã kiếm được bằng tiền vất vả cả ngày hôm qua, nếu thu được một chiếc tivi cũ thì...

Trong tay có tiền, Thẩm Lâm cũng mạnh dạn hơn, đi dạo một vòng ở chợ sáng, ngoài năm cân trứng gà còn mua thêm mấy cân kê và hai cái bánh nướng.

Chỉ có điều khiến Thẩm Lâm thất vọng là cái mỏ hàn mà y mong đợi lại chẳng tìm thấy ai bán, chỉ mua được mấy cái tua vít ở một sạp bán đồ kim khí.

Lúc về đến nhà thì Lỗ Tiểu Vinh đã dậy, đang làm bữa sáng. Cô nhìn Thẩm Lâm xách một túi đồ lớn, không kìm được hỏi: "Cái này ở đâu ra thế?"

"Mua ở chợ sáng đấy." Thẩm Lâm giơ giơ túi trứng gà trong tay nói: "Bà xã, lát nữa chúng ta luộc ba quả trứng gà, em hai quả anh một quả."

Nhìn túi trứng gà Thẩm Lâm xách bằng giỏ liễu, Lỗ Tiểu Vinh có chút xót ruột. Mới vừa ăn cá xong lại ăn trứng gà, quả thực là quá lãng phí.

Thẩm Lâm vẫn ham ăn như trước!

Nhưng ngon thì ngon thật, Thẩm Lâm hiện tại tiêu tiền do chính y kiếm được, điều này khiến Lỗ Tiểu Vinh muốn nói gì đó lại không thốt nên lời.

Thẩm Lâm không đợi Lỗ Tiểu Vinh nói đã cầm trứng gà đi rửa chuẩn bị luộc.

"Anh... tiền anh kiếm hôm qua tiêu hết rồi à?" Lỗ Tiểu Vinh do dự một chút vẫn hỏi câu này.

Hôm qua Thẩm Lâm kiếm được mười một đồng, đưa chủ nhà năm đồng, cộng thêm đống đồ này nữa thì chắc chẳng còn lại bao nhiêu.

Thẩm Lâm đang chuẩn bị thả trứng đã rửa sạch vào nồi luộc, nghe Lỗ Tiểu Vinh hỏi liền thuận miệng nói: "Không, giờ anh còn chưa đến hai mươi đồng, cái radio hôm qua thu mua anh bán được mười bảy đồng."

Radio bán rồi!

Lỗ Tiểu Vinh trong lòng xót xa một trận, bài hát Đêm Cảng Quân Sự phát trên chiếc radio đó hôm qua, giọng hát trong trẻo lại đầy đặn khiến cô nghe rất dễ chịu.

"Radio anh mua vào bao nhiêu tiền?"

"Năm hào, đám người phòng nghe nhìn không biết sửa, phí phạm của giời! Bà xã, em có biết chỗ nào bán mỏ hàn điện không?" Thẩm Lâm đặt nồi lên, thuận miệng hỏi.

Đồ năm hào qua tay Thẩm Lâm sửa một cái đã kiếm được mười bảy đồng, chuyện này...

"Em hỏi giúp anh xem, à đúng rồi, anh biết sửa radio từ bao giờ thế?" Lỗ Tiểu Vinh không kìm được tò mò hỏi.

Cô và Thẩm Lâm cưới nhau cũng nửa năm rồi, trải qua việc nhà Thẩm Lâm từ phong quang vô hạn đến sa cơ lỡ vận như hiện tại, đối với người đàn ông của mình đã thất vọng cùng cực, nhưng không ngờ y lại biết sửa đồ điện.

"Hồi nhỏ thích mày mò cái này, mày mò nhiều tự nhiên biết thôi." Thẩm Lâm đã chuẩn bị sẵn cho việc này nên trả lời rất bình thường.

Trứng gà luộc nước lã, canh mì trứng, mấy cái bánh bao bột vàng cộng thêm một đĩa dưa muối nhỏ, tuy thanh đạm nhưng rất ngon miệng.

Thẩm Lâm mặc dù hạ quyết tâm phải tẩm bổ cho Lỗ Tiểu Vinh nhưng trong tay y cũng cần tiền vốn, bây giờ một đồng hận không thể bẻ làm đôi để tiêu, huống hồ việc tẩm bổ cho Lỗ Tiểu Vinh và đứa con trong bụng cũng phải làm từng bước một.

"Hôm nay anh định đi đâu?" Lỗ Tiểu Vinh dưới sự kiên quyết của Thẩm Lâm cuối cùng cũng cầm lấy quả trứng gà.

Động tác ăn trứng của Thẩm Lâm rất chậm, không phải y không nỡ mà y sợ mình nuốt một miếng hết ngay thì Lỗ Tiểu Vinh sẽ nhét quả trứng trong tay cô cho mình.

"Thu mua báo cũ." Đối với kế hoạch tiếp theo của mình, Thẩm Lâm cũng không giấu giếm, y cười nói: "Hôm nay nếu thuận lợi, biết đâu còn thu được một hai món đồ điện cũ."

Lỗ Tiểu Vinh nhìn người đàn ông rạng rỡ và tự tin này, trong lòng bỗng rung động lạ thường. Đây vẫn là người đàn ông xa lạ kia sao? Hôm qua vẫn còn chỉ biết uống rượu và đánh mình!

Do dự một chút, Lỗ Tiểu Vinh cuối cùng nói: "Nhặt đồng nát không phải kế lâu dài, anh... anh tốt nhất vẫn nên tìm một công việc tạm thời."

"Anh biết, nghề nhặt đồng nát này anh làm nhiều nhất cũng chỉ nửa tháng thôi!" Thẩm Lâm có dự tính riêng, cũng không giấu Lỗ Tiểu Vinh.

Nói đoạn, Thẩm Lâm lại lấy ra năm đồng đưa cho Lỗ Tiểu Vinh nói: "Năm đồng này em cứ cầm trước đi, kẻo anh làm mất."

Nhìn số tiền Thẩm Lâm đưa tới, Lỗ Tiểu Vinh có chút hoảng hốt.

Ngay lúc cô định nói gì đó thì một cảm giác buồn nôn bỗng trào lên từ dạ dày, Lỗ Tiểu Vinh vội vàng bịt miệng chạy về phía bồn rửa trong bếp.

Nôn khan hai cái, không nôn ra thứ gì, Lỗ Tiểu Vinh súc miệng bằng nước lã rồi đi ra.

Đối với phản ứng này của Lỗ Tiểu Vinh, Thẩm Lâm thấy rất bình thường, dù sao Lỗ Tiểu Vinh hiện tại cũng đã mang thai rồi. Nhưng tình trạng này bản thân Lỗ Tiểu Vinh không biết.

Mình có nên nói thẳng cho Lỗ Tiểu Vinh biết cô đã mang thai không nhỉ? Thẩm Lâm do dự một chút rồi quyết định tạm thời đừng nói vội.

Dù sao mình lúc này và Lỗ Tiểu Vinh cũng coi như đang bên bờ vực ly hôn, nếu đột ngột nói cho Lỗ Tiểu Vinh biết chuyện này, không khéo cô ấy lại suy nghĩ lung tung.

Chi bằng mình cứ từ từ thay đổi, còn chuyện mang thai thì để Lỗ Tiểu Vinh từ từ phát hiện ra.

Con à, vì con mà bố cũng chỉ làm được đến thế thôi.

Trong lòng quyết định chủ ý, Thẩm Lâm liền hỏi Lỗ Tiểu Vinh: "Sao thế?"

"Không sao, chắc là hôm qua ăn hơi nhiều dầu mỡ." Lỗ Tiểu Vinh cầm lại quả trứng gà nói.

Ăn sáng xong, Lỗ Tiểu Vinh đi làm. Thẩm Lâm không ra ngoài ngay mà dọn dẹp nhà cửa một lượt, sau đó mới tìm thím Trần mượn xe ba gác đi về phía một nhà máy khác mà y đã lên kế hoạch.

Lúc vừa ra khỏi cửa nhà, không ít người nhìn thấy Thẩm Lâm kéo xe ba gác, có người chào hỏi, cũng có người chỉ liếc Thẩm Lâm một cái rồi nhìn đi chỗ khác.

Thẩm Lâm không để ý đến những điều này, sống lại một đời, y đâu có thời gian để ý đến những cái xem thường này chứ? Cái y muốn là để bản thân và gia đình sống sung túc.

Bỏ ra ba hào, Thẩm Lâm mua thuốc lá Hỉ Mai, sau đó sải bước đi vào khu văn phòng nhà máy.

Cũng chính lúc này, trong tay Lỗ Tiểu Vinh đã có thêm một tờ thông báo.

Một tờ thông báo bảo cô xuống phân xưởng rèn luyện!

*