Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Tiểu Vinh, con qua đây một chút." Ngay lúc Lỗ Tiểu Vinh thu dọn đồ đạc đi về phía phân xưởng số hai thì một giọng nói quen thuộc gọi cô lại.

Người nói là một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi, để tóc ngắn, trông rất tinh anh tháo vát, mặc bộ đồ công nhân màu xanh lam, tuy trời nóng bức nhưng trên tay áo vẫn đeo hai cái bao tay.

"Mẹ!" Lỗ Tiểu Vinh đến bên người phụ nữ, khẽ gọi.

"Tiểu Vinh, lần này con chịu uất ức rồi, đều là bị cái thứ không ra gì kia hại cả! Người ta bảo nuôi con gái mong gả vào nhà cao cửa rộng, mẹ vốn trông mong con vào nhà nó sẽ được sống sung sướng, ai ngờ đâu cái nhà họ Thẩm này nói xuống dốc là xuống dốc ngay được!"

Trần Hồng Anh đầy oán thán nói: "Cái đồ bạch nhãn lang kia là cái đuôi thỏ không dài được đâu (ý nói không đắc ý được lâu), đợi hắn đắc tội hết người cũ trong xưởng, mẹ xem cái chức xưởng trưởng của hắn còn nhảy nhót được bao lâu!"

Lỗ Tiểu Vinh cười bất lực, cô giờ chỉ có thể nghe mẹ mình sướng miệng một chút thôi, giờ đang đề xướng cán bộ tri thức hóa, trẻ hóa, Bạch Bân điều kiện nào cũng phù hợp, muốn hắn xuống đài khó lắm!

"Mẹ, con xuống phân xưởng cũng không sao, phân xưởng số hai con cũng chẳng lạ gì." Lỗ Tiểu Vinh an ủi mẹ mình.

Trần Hồng Anh hừ một tiếng nói: "Con là cán bộ, bắt con xuống phân xưởng, uổng cho cái đồ bạch nhãn lang kia cũng làm được! Lão Phùng ở phân xưởng hai mẹ đã đánh tiếng rồi, ông ấy sẽ không sắp xếp việc nặng cho con đâu."

Nói đến đây, Trần Hồng Anh kéo tay Lỗ Tiểu Vinh, quan sát trên mặt con gái vài cái rồi tức giận nói: "Tên khốn nạn đó lại đánh con à? Tiểu Vinh, không thể kéo dài mãi được nữa."

"Con còn trẻ, không thể cứ treo cổ trên một cái cây cong mãi được!"

"Mau ly hôn với nó đi, cuộc sống như thế này không có cách nào sống nổi đâu."

Đối với đề nghị của mẹ, Lỗ Tiểu Vinh đã sớm suy nghĩ, thậm chí trước ngày hôm qua, cô gần như đã động lòng.

Nhưng trải nghiệm hôm qua khiến cô cảm thấy Thẩm Lâm dường như cũng không phải hết thuốc chữa.

Nghĩ đến nồi canh cá hôm qua y hầm, nghĩ đến dáng vẻ luộc trứng gà cho mình sáng nay, ý định ly hôn của Tiểu Vinh lại không còn kiên định nữa.

"Mẹ, Thẩm Lâm anh ấy cũng không phải lúc nào cũng thế, anh ấy đã sửa đổi rồi..."

"Sửa? Mẹ thấy nó là chó không bỏ được ăn phân!" Trần Hồng Anh vẻ mặt đầy khinh thường nói: "Nó mà sửa được, mẹ vặn đầu xuống cho con."

Nói đến đây, Trần Hồng Anh móc từ trong túi ra hai đồng nói: "Tiểu Vinh, hai đồng này con cứ cầm lấy mà dùng gấp, nhưng ngàn vạn lần đừng để chị dâu con biết đấy."

"À đúng rồi, cũng đừng để Thẩm Lâm biết."

"Còn tiền thuê nhà, con khoan hẵng đóng, đợi lúc thím Trần đuổi người thì con nhân tiện về nhà mẹ đẻ, chúng ta nhân cơ hội này ly hôn luôn."

Lỗ Tiểu Vinh nhìn những tờ tiền nhăn nhúm mẹ đưa, trong lòng chua xót, cô không hề chê mẹ cho ít.

Cô biết cái khó của mẹ.

Giờ nhà máy của anh trai không phát được lương, chị dâu lại vừa sinh con trai, cả nhà mấy miệng ăn đều chờ cơm, nếu biết mẹ lén lút quan tâm con gái đã đi lấy chồng mà bị bà chị dâu tính tình đanh đá biết được thì đúng là hết đường nói.

Hai đồng này chắc là mẹ lén lút dành dụm được.

"Mẹ, Thẩm Lâm đã đóng tiền nhà rồi, anh ấy còn đưa con năm đồng nữa." Lỗ Tiểu Vinh nhét lại hai đồng vào tay mẹ nói: "Mẹ, hai đồng này mẹ tự giữ lấy đi ạ!"

Trần Hồng Anh ngạc nhiên một chút rồi "phỉ" một tiếng nói: "Lại xin tiền bố nó chứ gì, cũng không xem bố nó ra cái dạng gì rồi mà còn đòi tiền trong tay ông ấy."

"Hừ, lão Thẩm sao lại sinh ra cái thứ không ra gì thế này cơ chứ!"

Trước đây mặc kệ Trần Hồng Anh nói Thẩm Lâm thế nào Lỗ Tiểu Vinh cũng không lên tiếng, nhưng bây giờ cô cảm thấy mình nên nói giúp Thẩm Lâm một câu công đạo.

Dù sao số tiền này đều là do Thẩm Lâm tự mình kiếm được.

"Mẹ, tiền này là Thẩm Lâm tự mình kiếm đấy ạ!"

"Nó đến cái công việc còn chẳng có thì dựa vào đâu mà kiếm tiền? Mẹ nói con nghe này Tiểu Vinh, đừng nghe nó nói hươu nói vượn, biết đâu là nó trộm cướp đấy!" Trần Hồng Anh vừa nói vừa nhét lại hai đồng vào tay con, không cho từ chối nói: "Bảo con cầm thì cứ cầm lấy, mẹ đi trước đây."

Lỗ Tiểu Vinh nhìn bóng dáng mẹ rời đi, trong lòng lại toàn là lời mẹ vừa nói.

Thẩm Lâm bảo tiền này là y nhặt đồng nát kiếm được, là thật sao?

Mơ mơ màng màng làm việc hết buổi sáng, Lỗ Tiểu Vinh bước ra khỏi nhà máy, vốn định về nhà nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại đi về phía phố lớn.

Cô không biết Thẩm Lâm ở chỗ nào nhưng cô biết vị trí trạm thu mua phế liệu, cô không kìm được muốn đến đó xem thử Thẩm Lâm nói có phải là thật không.

Mặt trời thiêu đốt mặt đất!

Lỗ Tiểu Vinh đi vài bước thì cảm thấy người mình mồ hôi ròng ròng, cô cố gắng tìm bóng cây mà đi nhưng con đường nhựa mới làm vẫn khiến cô cảm thấy đế giày mình đang giẫm lên một miếng sắt nung.

Trạm thu mua phế liệu tĩnh lặng, chẳng có lấy một bóng người. Đứng dưới mái hiên một cửa hàng, Lỗ Tiểu Vinh lẳng lặng nhìn cánh cổng trạm thu mua phế liệu.

Một phút, hai phút...

Mặt trời càng lên càng cao, nhiệt độ cũng ngày càng nóng. Lá cây bị nắng chiếu đến xoăn tít lại, trên con đường lớn, vài phút chẳng thấy một người đi đường.

Chắc anh ấy về nhà rồi.

Trong lòng tìm một lý do, Lỗ Tiểu Vinh quay người định đi về hướng nhà, nhưng lúc này cô nghe thấy tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường.

Ngay sau đó, Lỗ Tiểu Vinh nhìn thấy một hình ảnh mà cả đời cô khó có thể quên được.

Người đàn ông vốn luôn ăn mặc chỉnh tề, thích chải chuốt gọn gàng sạch sẽ, lúc này đang mặc một chiếc áo ba lỗ, đầu đội trời nắng chang chang, người khom xuống như một con tôm luộc, nỗ lực kéo chiếc xe ba gác tiến về phía trước.

Trên xe ba gác chất đầy từng đống báo cũ, còn có không ít đồ sắt mà Lỗ Tiểu Vinh căn bản không gọi nổi tên.

Anh ấy thực sự đang thu mua báo cũ!

Lỗ Tiểu Vinh muốn mở miệng gọi nhưng cô cảm thấy cổ họng mình mặn chát, như bị thứ gì đó chặn lại!

Thẩm Lâm không biết lúc này Lỗ Tiểu Vinh đang nhìn mình, y kéo xe từng bước đến trước trạm thu mua phế liệu.

Làn da bị nắng chiếu đến bong tróc, chỉ cần cử động là phát ra từng cơn đau rát. Nhưng Thẩm Lâm chẳng màng đến những thứ này, y bây giờ phải nắm bắt cơ hội kiếm tiền này để tích lũy thêm cho sau này.

"Thằng nhóc cậu báo cũ này nhiều thật đấy!" Gã béo phụ trách thu mua vừa nhìn thấy Thẩm Lâm liền cười híp mắt nói.

Thẩm Lâm vội vàng đưa cho gã béo một điếu thuốc nói: "Cậu tôi bạn bè nhiều, đây là ông ấy giới thiệu cho tôi báo cũ của các nhà máy khác."

"Anh Lưu, anh hút thuốc."

Gã béo nhìn điếu thuốc đưa đến tay mình, cười tủm tỉm nói: "Ồ, vẫn là thuốc Hỉ Mai, được đấy!"

Thẩm Lâm nhìn thần sắc gã béo, vội vàng móc bao thuốc trong túi quần ra nói: "Anh Lưu, mấy hôm nay em đang cai thuốc, anh giúp em giải quyết chỗ thuốc này đi, không thì lãng phí lắm."

Nhìn bao thuốc vừa mới bóc chỉ thiếu hai điếu, nụ cười trên mặt gã béo càng thêm vài phần, gã nói với Thẩm Lâm: "Được, vậy tôi nếm thử trước nhé."

Thẩm Lâm chuyển từng bó báo cũ lên bàn cân xong liền nhìn quanh bốn phía trạm thu mua phế liệu, y phát hiện trong trạm thu mua này đúng là thứ gì cũng có, ở góc tường y thậm chí nhìn thấy một chiếc xe ba gác chỉ còn lại một bánh.

Từ khi bắt đầu thu mua phế liệu, Thẩm Lâm đã muốn có một chiếc xe ba gác. Tiếc là mua xe ba gác chẳng những cần phiếu mà còn cần hơn hai trăm đồng.

Trong thời gian ngắn y cơ bản không cần nghĩ đến chuyện mua xe.

Nhưng chiếc xe ba gác cũ này lại thu hút sự chú ý của y, mặc dù chỉ còn lại một bánh nhưng cái khung vẫn còn.

Đi đến trước chiếc xe ba gác đó, Thẩm Lâm phát hiện đáy chiếc xe cũ này đã mục nát cả rồi, đừng nói chở đồ, ngón tay ấn vào là thủng một lỗ to.

Nhưng Thẩm Lâm nhìn chằm chằm chiếc xe ba gác vài lần thì cảm thấy chiếc xe này vẫn còn cứu vãn được.

"Cậu Thẩm, lần này cậu đưa đến là sáu trăm hai mươi mốt cân, biên lai cậu giữ kỹ nhé." Gã béo đưa tờ biên lai thu mua cho Thẩm Lâm, có chút ghen tị nói: "Thằng nhóc cậu chuyến này kiếm được hẳn ba đồng đấy!"

Thẩm Lâm vội vàng nói: "Cũng không phải số em đỏ sao, may mắn cậu giới thiệu cho mấy mối lớn, đợi thu xong hai mối lớn này thì sau đó còn chưa biết có thu được đồ nữa không đây ạ!"

Nói đến đây, y chỉ vào chiếc xe ba gác cũ kia nói: "Anh Lưu, cái thứ này ở đâu ra thế?"

"Người ta đưa đến bán đồng nát ấy mà!" Gã béo chỉ vào chiếc xe ba gác chỉ còn một bánh nói: "Thứ này gỉ sét thành cái dạng gì rồi, chẳng có chút tác dụng nào, chỉ có thể làm sắt vụn."

Thẩm Lâm lượn lờ quanh chiếc xe ba gác nói: "Anh Lưu, em muốn kéo nó về nhà tháo ít linh kiện, anh xem cần bao nhiêu tiền?"

Gã béo nhìn quanh bốn phía, giơ hai ngón tay ra nói: "Đống sắt vụn này cũng đáng giá phết đấy, thế này đi, cậu đưa tôi hai đồng thì đồ thuộc về cậu."

Thẩm Lâm nhìn gã béo với vẻ mặt như thể cậu chiếm được hời lớn lắm, biết tên này muốn chém mình một nhát.

"Thôi, linh kiện của thứ này cũng có thâm niên rồi, tháo ra dùng được chẳng bao nhiêu, em không lấy nữa." Thẩm Lâm làm ra vẻ tiếc nuối cười nói.

Nói đoạn, Thẩm Lâm cầm biên lai đi về phía phòng tài vụ.

Gã béo vừa thấy Thẩm Lâm định bỏ đi liền túm lấy tay y nói: "Cậu mà muốn lấy thật thì một đồng kéo đi."

"Dù sao chúng ta cũng là người quen, tôi không thể để cậu chịu thiệt được."

Nhìn gương mặt tươi cười của gã béo, Thẩm Lâm cười nói: "Cảm ơn anh Lưu, chiều em sẽ kéo nó đi."

*