Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phiếu bánh trung thu sau này còn được gọi là phiếu nhận hàng, chúng là một chiến lược tiếp thị của ngày lễ, và trở nên phổ biến ở miền Nam sau vài năm.
Phiếu nhận hàng của một số thương hiệu bánh trung thu lớn được săn lùng nhiều nhất, thậm chí một số lượng lớn các đại lý chuyên thu mua và bán lại phiếu nhận hàng bánh trung thu cũng xuất phát từ điều này.
Phương thức hoạt động chung của nó tương tự như những gì mà Tề Lỗi và Từ Thiến đã dành một buổi chiều để nghĩ ra. Dù có sai lệch thì cũng không chênh lệch nhiều.
Trong ấn tượng của Tề Lỗi, có vẻ như lợi nhuận khổng lồ từ phiếu bánh trung thu chỉ được tiết lộ trong vài năm sau, và một số logic tiêu dùng cũng chỉ một số người mới biết.
Vào thời điểm đó, hình như còn có nhiều phương tiện truyền thông và cư dân mạng đã phân tích rất sâu và dài về logic kinh tế và tâm lý người tiêu dùng trong đó, giành được sự ngạc nhiên và khen ngợi.
Hơn nữa, mô hình này vẫn được sử dụng trước khi Tề Lỗi sống lại, chẳng qua nó không còn bí ẩn nữa mà thôi.
Tuy nhiên, đối với thị trấn nhỏ ở Đông Bắc vào năm 1998, điều này chắc chắn là ở vượt mức quy định.
- Thiên tài nhí Từ Thiến, lên nào!
Tề Lỗi nửa đùa nửa thật xúi bậy Từ Thiến.
Từ Thiến:
"…"
Cô khịt mũi với một chút oán hận, giống như con chó sữa hung tợn:
- Sao cậu không tự lên đi!?
Tề Lỗi:
- Dạo này tớ hơi quỷ, rất dễ bị lộ!
Tề Lỗi nói thật, không phải cứ có danh tiếng gì gì đó đều gắn tên của hắn được.
Chỉ thấy đôi mắt Từ Thiến nheo lại thành một cái khe:
- Cái gì bị lộ?
Tề Lỗi trộm nhìn quanh, sau đó vẫy tay ra hiệu với Từ Thiến.
Từ Thiến bị hắn dọa, cứ tưởng là hắn thật sự định nói điều gì bí mật nên ghé tai nghe.
Cô cảm thấy hơi nóng mà Tề Lỗi thở ra đã phả vào má, khiến tim Từ Thiến đập mạnh bùm bụp.
- Tuyệt đối không được nói cho ai biết tớ là thiên tài đấy nhé!
Từ Thiến đảo mắt, biết ngay là hắn không nghiêm túc mà.
- Cút!
Hai người vừa mới tách ra, cũng là lúc Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn cùng nhau bước vào văn phòng.
Khi nhìn thấy Từ Thiến ở đây, cả hai đều giật mình, sau đó họ bình tĩnh trở lại:
- Thiến Thiến cũng ở đây hả!
- Cháu chào chú Đường và chú Ngô ạ!
Từ Thiến chào hỏi một cách ngọt ngào, liếc nhìn Tề Lỗi, thấy hắn ra lệnh bằng mặt:
- Lên đi!
Từ Thiến cạn lời, bỗng hơi bối rối, sao lại quen được hắn nhỉ?
Không nhiều lời, cô thở dài rồi nhấc tờ giấy nháp mà hai người họ viết xấu như gà bới lên.
- Chú Đường, chú Ngô, vừa lúc hai chú trở về, hai chú cho ý kiến xem hai bọn cháu suy luận đúng không ạ?
Đường Thành Cương cùng Ngô Liên Sơn vừa ngồi xuống:
- Suy luận cái gì?
Bị ép phải nhận lấy thứ mà Từ Thiến đưa cho, hai người xem qua, nhưng không hiểu gì cả.
Nó thật sự quá lộn xộn. Hai người họ đã tranh cãi về tờ giấy này cả buổi chiều. Thử nghĩ mà xem, có thể nhìn thấy trên tờ giấy đó mới là lạ?
Từ Thiến giải thích:
- Là thế này. Bọn cháu rảnh rỗi làm chơi chơi, lấy bánh trung thu làm ví dụ và đưa ra một mệnh đề là làm thế nào chúng ta có thể kiếm được nhiều tiền mà không sản xuất bánh trung thu hoặc sản xuất ít bánh trung thu hơn.
Đường Thành Cương nghe vậy thì bật cười
Cùng Ngô Liên Sơn trao đổi ánh mắt, trong lòng hai người họ trông có hơi bất lực.
Chỉ có thể nói rằng trẻ con thích suy nghĩ viển vông, luôn nghĩ về miếng bánh ngon từ trên trời rơi xuống.
Không có bánh trung thu, hoặc bánh trung thu ít được sản xuất, năm 1998 kinh tế mạng chưa xuất hiện, kinh doanh chứng khoán tài chính chưa phát triển lắm, kiểu như chuyện tay không bắt sói trắng vậy, chắc chắn sẽ bị Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn xếp vào loại suy nghĩ vớ vẩn.
Nhưng, có động cơ là tốt!
Khi Đường Dịch và Ngô Ninh không biết đang chơi ở đâu, hai người này đã suy nghĩ về mệnh đề khá nghiêm túc này.
Đây là điểm khác biệt.
Đúng với nguyên tắc không làm tiêu tan sự nhiệt tình của bọn trẻ, Đường Thành Cương có phần thẳng thắn, vừa đáp lại vừa khích lệ:
- Vậy được, chú Đường sẽ làm trọng tài cho bọn cháu.
Từ Thiến ngay lập tức nở nụ cười rạng rỡ hơn:
- Chú Đường không được thiên vị đấy nhé! Cậu ấy cứ khẳng định rằng phương pháp này khả thi và chắc chắn sẽ kiếm được tiền. Nhưng cháu nghĩ nó không dễ dàng như vậy, nhưng tiếc là cháu không biết sai ở đâu.
Tất cả đúng theo kế hoạch, tự nhiên không gì sánh bằng.
Đường Thành Cương càng nhẹ nhàng hơn:
- Được, chú chắc chắn sẽ không thiên vị!
Trừng Ngô Liên Sơn:
- Ông cũng không được thiên vị đâu đấy!
Ngô Liên Sơn bật cười:
- Thiên vị cũng thiên vị Thiến Thiến, tên nhóc ấy không có đãi ngộ đó đâu!
Vừa đáp lời, ông cười khổ xoè tay và nói:
- Nhưng hai cháu rốt cuộc đã nghĩ ra cái gì vậy? Chú thật sự nhìn không hiểu!
Những dòng chữ trên mảnh giấy này gần giống như việc bẻ khóa những thông điệp bí mật của đối phương.
Từ Thiến nhanh chóng lấy một tờ giấy trắng mới toanh khác, vừa vẽ vừa nói:
- Là thế này, giả sử có một nhà máy sản xuất thực phẩm phụ, à, lấy nhà máy sản xuất thực phẩm phụ của chú Tề làm ví dụ đi!
- Nếu phiếu bánh trung thu mệnh giá 100 tệ được phát hành, nó sẽ được bán cho một đơn vị nào đó với giá 80 tệ.
- Đơn vị sẽ phát 100 tệ cho nhân viên như một phúc lợi và nhân viên có thể mang phiếu bánh trung thu đến cửa hàng để đổi lấy bánh trung thu 100 tệ hoặc họ có thể chọn đổi phiếu 100 tệ lấy 50 tệ tiền mặt.
- Khi Tết Trung thu kết thúc, nhà máy sản xuất thực phẩm phụ có thể mua lại phiếu bánh trung thu từ cửa hàng với giá 60 tệ...
Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn lắng nghe một cách nghiêm túc, đại khái họ cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thầm oán trong lòng, hai đứa nhỏ này biết nghĩ đấy, đã còn nghĩ ra thật đường hoàng và chi tiết.
Từ Thiến:
- Chú Đường, chú Ngô, hai chú bình luận xem cái này có khả thi không? Là cháu nói đúng hay là cậu ấy đúng ạ?
- Được rồi!
Đường Thành Cương rút tờ giấy mới ra:
-Vậy chú Đường phân tích kỹ cho cháu nhé!
Ôm cánh tay, dựa vào ghế sô pha, nghiêm túc xem xét lại câu hỏi.