Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau đó, cả người Đường Thành Cương không bình tĩnh được.
Từ sự ân cần dần dần thu lại nụ cười, từ sự xem nhẹ bọn trẻ đến dần dần cứng lại. Cuối cùng lông mày cau lại, không nói nên lời nữa.
Ngô Liên Sơn ở bên cạnh vốn dĩ cũng mỉm cười nhìn hai đứa nhỏ vừa uống trà vừa suy nghĩ một hồi nếu hỏi đến mình thì sẽ trả lời như thế nào.
Như tách trà này nâng lên không thể đặt xuống được nữa, mà dừng lại ở miệng ông, mắt ông từ từ nhìn thẳng, không ai biết ông đang nghĩ gì.
Hai ông bố cứ như hoá đá ở đó, cuối cùng trong văn phòng to lớn liền không có một chút động tĩnh.
Sau hơn 1 phút, Ngô Liên Sơn từ từ đặt tách trà xuống và rút mảnh giấy từ tay Đường Thành Cương.
Còn tay cầm tờ giấy của Đường Thành Cương vẫn để yên như cũ, không động đậy, đồng tử giãn ra.
Cứ vậy, Ngô Liên Sơn đã xem toàn bộ quá trình một cách cẩn thận, mồ hôi rơi xuống.
Ngẩng đầu nhìn về phía hai đứa nhỏ:
- Đây là... hai cháu nghĩ ra?
Từ Thiến với một vẻ mặt không biết gì:
- Vâng ạ! Nghĩ cả buổi chiều đấy ạ!
Hai ông bố vô thức nhìn tờ giấy cũ được viết nguệch ngoạc, tự nhủ lòng rằng chúng không thể làm giả được.
Sự lộn xộn trên mảnh giấy đó không tiêu thụ đủ tế bào não và thời gian, nó sẽ không bao giờ đạt đến mức mà mọi người không thể hiểu được.
Chỉ là hai đứa hơi khác thường đấy? Đây là thứ mà hai đứa có thể nghĩ ra ư!?
Liếc nhau, ánh mắt đầy chua xót.
Đường Thành Cương:
- Sao tôi cảm thấy mình già thật rồi nhỉ!
Không thể theo kịp tốc độ. Giờ thế hệ trẻ đều tàn bạo như vậy ư? Hay là do hai đứa này quá quái dị, khác với đám trẻ bình thường?
——————
Nói sao nhỉ?
Nếu quan tâm đến kinh nghiệm và tầm cao của vấn đề, thì bất kể là Từ Thiến hay Tề Lỗi, dù có quái dị đến đâu cũng không bao giờ đạt đến đẳng cấp của Đường Thành Cương.
Đó là sự kết tủa của thời gian, cùng với vô số mưa to gió lớn dưới thủy triều xé gió, mới có
được tầm nhìn từ kinh nghiệm.
Cũng giống như suy nghĩ bình tĩnh và cẩn thận của Chương Nam.
Nhưng, nếu muốn nói về những ý tưởng bất chợt lóe lên, sáng chói, và cực kỳ nhanh nhạy, thì Đường Thành Cương phải tin chắc rằng hai đứa trẻ đúng là giỏi thật!
Chỉ với mảnh giấy này là có thể được gọi là thiên tài.
Và thiên tài không cần phải kết tủa, đồng thời cũng có thể bỏ qua khoảng cách tuổi tác.
Là một doanh nhân, điều ông giỏi nhất là tiếp thị, và ông cũng biết thế nào là tiếp thị tốt.
Nghĩa là: Trong khi một bên thu được lợi ích, thì bên kia cũng cho rằng mình đã thu được lợi ích, hoặc ít nhất là không cảm thấy rằng bản thân bị lỗ.
Miễn có thể đạt được điều này, thì đó là một kế hoạch tiếp thị tốt, việc gia tăng tài sản không còn xa nữa rồi.
Song một cách tiếp thị tốt như vậy rất hiếm. Nhiều nhà kinh doanh bình thường chỉ có thể tìm thấy vị trí của họ ở đầu cung và cầu. Một doanh nhân giỏi hơn có thể lên như diều gặp gió nhờ một hoạt động tiếp thị tốt.
Điều trên mảnh giấy này khiến Đường Thành Cương kinh ngạc vì nó không đơn giản như “tiếp thị tốt”.
Không quá lời thì đây là cách tiếp thị tốt nhất!!!
Bởi vì theo cách trên tờ giấy này, tất cả mọi người đều thực sự có lãi.
Có, có tổng cộng bốn điểm trên tờ giấy này:
Nhà máy sản xuất thực phẩm phụ, các đơn vị phúc lợi, các cửa hàng và cá nhân.
80 tệ tiền phiếu do nhà máy thực phẩm phụ bán ra, 60 tệ đã được thu hồi, có lãi.
Đơn vị phúc lợi đã dùng 80 tệ để làm những việc 100 tệ, tiết kiệm chi phí cho ngày lễ.
Các cá nhân, sau khi nhận phúc lợi của ngày lễ tết, họ cũng có thể đổi những chiếc bánh Trung thu không cần thiết để lấy tiền mặt và nhận được trợ cấp.
Còn cửa hàng, mua vào với 50 tệ, bán ra với 60 tệ, nó cũng là một lợi nhuận ổn định.
Tuyệt vời!!
Đừng xem những thứ này nói ra có vẻ đơn giản, chỉ là một lớp giấy cửa sổ, nhưng nếu chọc thủng, nó sẽ phát sáng.
Nhưng nếu cho Đường Thành Cương ở đây suy nghĩ, và bảo ông đưa ra một kế hoạch tiếp thị giúp tất cả các bên đều có lợi. Có khi cả đời ông ấy cũng chưa chắc đã nghĩ ra được.
Điều này này cần có may mắn, còn Lão Đường thì tạm thời chưa có may mắn này.
Ai có thể ngờ rằng chuyện giữa hai đứa trẻ làm cho vui lại giải quyết được vấn đề.
Hai ông không nói nên lời, cuối cùng Đường Thành Cương lắc mảnh giấy và nói với Từ Thiến:
- Thiến Thiến, cái này có thể đưa cho chú không?
Từ Thiến đang chờ đợi câu này, thầm nghĩ? Thế nào? Giải quyết xong rồi chứ? Thật dễ dàng làm sao!
- Dĩ nhiên là được ạ! Thật ra thì cháu cũng không có đóng góp gì nhiều, đều là chủ ý của Tề Lỗi hết ạ.
Từ Thiến không hỏi công lao và cô đã đưa Tề Lỗi ra. Nhưng vì sự tồn tại của cô, mọi thứ dường như rất tự nhiên.
- Nó á?
Đường Thành Cương liếc nhìn Tề Lỗi:
- Cháu không cần phải dát vàng cho nó đâu!
Chuyện này, Đường Thành Cương không hề thiên vị Tề Lỗi.
Kế hoạch tiếp thị này tuy đơn giản nhưng không dễ tìm ra, Tề Lỗi vẫn thiếu chút tầm nhìn.
Thay vào đó là Từ Thiến, Đường Thành Cương tin rằng đây là kết quả do sự nuôi dạy của Từ Văn Lương và Chương Nam.
Xét cho cùng thì một gia đình như vậy đương nhiên tiếp xúc với nhiều thứ hơn Tề Lỗi, và cũng có tư duy rộng hơn.
Có điều đây không phải là mấu chốt, cũng không cần xoắn xuýt mấy chuyện này.
Lúc này, cả Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn đều khá hưng phấn, đây là có trời giúp mà!
Đang lúc gặp khó khăn, không đâu vào đâu, và tình cờ là trước Tết Trung thu một tháng.
Thành ủy đã có văn bản không cho bán bánh trung thu, muốn bắt kịp thời đại? Điều này không phải là bắt kịp thời đại à?
Gửi phiếu bánh trung thu!
Dù sao thì trung thu nhất định phải ăn bánh trung thu, lúc đó muốn đổi bánh trung thu thì có bánh trung thu, muốn đổi lấy tiền mặt thì có tiền mặt, đâu còn có cách nào để theo kịp thời đại tốt hơn cách này?
Chỉ có thể nói hai đứa trẻ này đúng là ngôi sao may mắn!!
Đôi khi, vận khí là một thứ gì đó rất huyền diệu, khó mà diễn tả, làm việc nước phải nói đến vận nước, người kinh doanh phải nói đến tài vận.
May mắn đến, dù có cản cũng không cản được.
Và tờ giấy mà hai đứa nhóc đưa cho là may mắn của ba ông bố.
Đường Thành Cương nóng lòng gọi cho Tề Quốc Quân: - Quốc Quân, ông tới ngay cho tôi, có cách! Haha !!! Có cách rồi!!!
- Tương lai của ông, không, Thiến Thiến đã giúp chuyện lớn! Ha ha, mau đến mau đi, cho ông mở rộng tầm mắt!