Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 220. Già Mà Không Đứng Đắn

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này, Tề Lỗi và Từ Thiến đã lặng lẽ ra khỏi văn phòng.

Khoảnh khắc đóng cửa, cả hai đã mỉm cười ăn mừng với nhau.

- Oh yeah!

Nói thật thì Tề Lỗi cũng khá tin vào may mắn.

Nếu nói rằng trước khi sống lại hắn có một cuộc đời thấp kém thì sau khi sống lại có thể nói là thời tới cản không kịp.

Và Từ Thiến chắc chắc là may mắn lớn nhất của hắn.

- Cô gái! Sao càng ngày càng tớ không thể tách rời khỏi cậu vậy nhỉ?

“...”

Từ Thiến sửng sốt, trong phút chốc hai má đỏ bừng .

Đừng thấy Tề Lôi suốt ngày lợi dụng cô, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn nói ra một lời nhận xét nhẹ nhàng, nhưng lộ liễu như vậy.

Cuộc chạm trán giữa hai người rất quyết liệt, hai ngày trong phòng thi, một vài lần đối đầu ngắn ngủi nhưng đã để lại ấn tượng cho nhau.

Nhưng sau khi cạnh nhau thì lại có chút nước chảy thành sông, mưa phùn lất phất.

Chưa bao giờ từ chối sự hấp dẫn, cũng không bao giờ cố tình đốt cháy đam mê.

Cảm giác này rất thoải mái. Không phải mặc cảm như những đứa trẻ mười sáu tuổi khác, luôn giữ thái độ niềm nở và mong chờ vào sáng ngày mai

Lúc này, câu nói đột ngột của Tề Lỗi khiến Từ Thiến hơi ngạc nhiên, cô sửng sốt một lúc, bỗng nhìn về phía mông của Tề Lỗi, nâng chân lên đá nhẹ.

- Cút.

Sau đó vì Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn trong phòng nghe thấy động tĩnh, cô kéo Tề Lỗi đi như một tên trộm, chạy như bay về phía cầu thang.

Rất mâu thuẫn, nhưng cũng rất thú vị.

---

Khi Tề Quốc Quân đến, lúc đó đã hơn 7 giờ.

Hôm qua ông vừa mới ký hợp đồng nhận thầu với công xưởng chế biến thực phẩm phụ (*), cuối cùng bọn họ đã quyết định ký hợp đồng trong 5 năm với chi phí nhận thầu là 165 nghìn nhân dân tệ, rẻ hơn 35 nghìn nhân dân tệ so với giá ban đầu.

(*): Thực phẩm phụ ở đây bao gồm những loại thực phẩm như thịt, trứng, sữa,...

Quy ra, một năm chỉ tốn chừng 30 nghìn tệ.

Có thể nói, đây là một mức giá được giảm rất nhiều.

Nguyên nhân chủ yếu khiến họ chấp nhận kí hợp đồng với mức giá thấp như vậy là vì ý tưởng phát triển các sản phẩm nông nghiệp mới của Tề Quốc Quân đã làm lay động đến các vị lãnh đạo cấp trên.

Thành phố cũng đặt rất nhiều kỳ vọng vào lần chuyển đổi loại hình sản xuất này của xưởng chế biến thực phẩm phụ, hy vọng nó có thể mở ra một con đường phát triển mới.

Trong hai ngày qua, Tề Quốc Quân vẫn luôn đi tới đi lui giữa hai nơi là xưởng chế biến thực phẩm phụ và kho lương thực để bàn giao công việc.

Chủ yếu gồm hai vấn đề chính:

Đầu tiên, Tề Quốc Quân từ chức quản lí kho, phải bàn giao lại công việc cho đồng nghiệp.

Thứ hai, sau khi tiếp quản xưởng chế biến thực phẩm phụ, nhà xưởng và các thiết bị cũng cần phải được bàn giao kỹ càng.

Ông vừa mới rời khỏi đây lại dùng một thân phận khác bước vào ngay lập tức, thay đổi nghiêng trời lệch đất, từ một người quản lí kho phải nhờ vào quan hệ của vợ để vào được đây, nay đã trở thành ông chủ của một nhà máy chế biến thực phẩm phụ.

Đối với sự thay đổi địa vị này của Tề Quốc Quân, người trong kho lương thực có khen có chê.

Có người vui mừng thay cho Tề Quốc Quân, bảo lão Tề là một người thật thà, được lòng mọi người, cho dù có làm gì đi nữa cũng không thành vấn đề. Họ còn nghĩ rằng cuối cùng ông đã hết phải chịu khổ rồi, nói không chừng còn đạt được một chút thành tựu.

Đương nhiên, cũng có người lén lút chế giễu ông, người phải sống dựa vào vợ gần nửa đời người thì có thể làm nên tích sự gì? Cứ chờ đó mà xem! Đợi đến khi không nhận được phúc lợi của chính phủ nữa, dùng hết của cải để bồi thường. Lúc ấy cho dù có muốn trở về làm nhân viên ở kho lương thực này đi nữa cũng không dễ như vậy đâu.

Muôn người muôn vẻ, thứ khó nắm bắt nhất trên thế gian này đó chính là miệng của người khác!

Đối diện với vấn đề này, Tề Quốc Quân không lên tiếng.

Đáng tiếc là ông chỉ đành bất lực, dù sao thì văn bản của chính phủ cũng đã đưa xuống, chuyện nhà máy chế biến thực phẩm phụ đã hoàn thành được một nửa.

Nếu như không phải nhờ vào sự hỗ trợ của Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn nhiều lần giúp ông hạch toán, khẳng định rằng cho dù không có đơn đặt hàng của chính phủ, ông vẫn có thể chống đỡ được, thì thành thật mà nói, trong lòng Tề Quốc Quân không dám chắc.

Thú thật thì, làm một người thật thà, hiện giờ Tề Quốc Quân vẫn chỉ là một người công nhân bình thường có kinh nghiệm làm việc hơn mười mấy năm mà thôi, còn lâu mới có thể đạt được trình độ có thể một mình xưng bá một phương.

Thật ra ông ấy rất lo lắng, nhưng bản tính ông lại không phải một người biết cách bộc lộ, vì vậy ông chỉ có thể im lặng.

Không có lời nói nào có thể diễn tả được hết nỗi lo âu này.

Nhận được cuộc điện thoại đến từ lão Đường, mặc dù Tề Quốc Quân không hiểu tại sao ông ấy lại phấn khích đến mức đó, thế nhưng vẫn buông công việc trong tay xuống, đưa Quách Lệ Hoa đến thẳng nhà máy nhựa.

Trên đường đi, hai người họ còn bắt gặp Tề Lỗi và Từ Thiến.

Từ phía xa xa đã nhìn thấy hai người đang cùng nhau đi trên một chiếc xe đạp , chẳng biết Tề Lỗi nói đùa cái gì mà lại khiến cho Từ Thiến vừa thoải mái cười to, không hề để ý đến hình tượng của mình, vỗ vào lưng của Tề Lỗi.

Khung cảnh ấy làm cho người ta vừa hâm mộ lại vừa ghen ghét.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy hai đứa trẻ, vợ chồng họ cũng không cảm thấy kì lạ, vừa nãy Đường Thành Cương đã có nhắc đến trong điện thoại rằng Từ Thiến đang ở đây.

Khi đi ngang qua hai người, Tề Quốc Quân dừng xe lại, Quách Lệ Hoa cũng chỉ dặn dò Tề Lỗi nhớ đưa Từ Thiến về nhà sớm, đừng để người lớn trong nhà lo lắng.

Từ Tiểu Thiến ngọt ngào gọi hai tiếng cô chú, nói rằng bây giờ bọn họ lập tức trở về nhà, hai người cứ yên tâm, sau đó vẫy tay chào tạm biệt.

Hai vợ chồng tiếp tục cuộc hành trình, không mất bao lâu đã đến nơi.

Còn chưa bước vào văn phòng làm việc của Đường Thành Cương, bọn họ đã nghe thấy Đường Thành Cương đang lớn tiếng trò chuyện với Ngô Liên Sơn ở bên trong.

- Cô bé này không tồi! Cô bé này thật sự không có tồi! Người có phúc tướng! Vượng phu đấy? Nếu như có thể thành đôi với nhóc Đầu Đá thì chuẩn khỏi bàn!

Hai vợ chồng nhất thời mơ hồ, đây chẳng phải là đang nhắc đến Từ Thiến hay sao?

Mọi người nhìn xem, hai người này đã già rồi mà còn không đứng đắn, nói bậy nói bạ cái gì thế kia?