Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Về vấn đề này, thật ra Quách Lệ Hoa đã nói với Tề Lỗi không chỉ một lần, cũng đã nghiêm túc cảnh cáo cậu!
Bây giờ Tề Lỗi và Từ Thiến tương đối thân thiết, chơi chung với nhau rất vui vẻ, thế nhưng bọn họ lại không xem như bạn bè, nếu như dùng cách nói của người lớn thì đó chính là có chút tình ý, có chút mập mờ.
Tuy nhiên vẫn chưa đến mức chìm đắm trong tình yêu, không thể tách rời, lại càng không đến mức nhắc đến chuyện cưới hỏi.
Hai đứa trẻ mới có 16 tuổi!
Đây là những gì Tề Lỗi đã từng hứa với bọn họ, hơn nữa dựa trên biểu hiện của Tề Lỗi suốt cả mùa hè này, Quách Lệ Hoa thật sự tin rằng cậu có thể kiểm soát được chính mình.
Tại sao bọn nhỏ vẫn chưa làm gì mà hai ông bố này đã la ó rồi?
Đẩy cửa bước vào, ngay lập tức, bọn họ nhìn thấy hai khuôn mặt già nua của Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn đang cười tươi như hoa.
Quách Lệ Hoa khẽ cau mày:
- Tôi nói hai người đấy, làm trưởng bối thì đừng nói đùa như thế, cô bé Thiến Thiến...
Được thôi, còn một nguyên nhân nữa khiến cho Quách Lệ Hoa không dám để cho hai đứa nhỏ ở cạnh nhau, đó chính là, hôm qua bà vừa mới nghe Đường Thành Cương nói rằng, cô bé là con gái của Bí thư Từ, còn mẹ của cô là hiệu trưởng của trường Nhị Trung.
Gia thế như vậy khiến Quách Lệ Hoa không khỏi e dè, không dám nghĩ đến chuyện đó.
Thành thật mà nói, Quách Lệ Hoa rất hiếu thắng, mặc dù vợ chồng bọn họ sống không trên nhiều người cũng không dưới nhiều người, thế nhưng cuộc sống của hai người vẫn không thể nào so sánh được.
Nếu như so với nhà họ Đường, nhà họ Ngô, ngoài ra còn có đám anh chị em của Tề Quốc Quân, Quách Lệ Hoa không phải không muốn hơn thua.
Cho dù vậy, gia đình bà có thể xem như là khó khăn nhất trong cả nhà họ Tề, cùng lắm chỉ là một gia đình bình thường mà thôi.
Lâu dần, Quách Lệ Hoa từ một con người hiếu thắng dần dần biến thành một người phụ nữ quật cường.
Không cầu xin bất cứ ai, không ghen tỵ với người khác, biết thân biết phận, hoặc có thể nói là tự hiểu rõ bản thân mình.
Khi Quách Lệ Hoa vừa nghe thấy gia thế nhà Từ Thiến, thật ra trong lòng bà rất lo lắng, một mặt cảm thấy bản thân không trèo cao nổi, mặt khác lại lo rằng nếu như ba mẹ người ta biết mối quan hệ giữa Đầu đá với con gái họ, tâm trạng sẽ như thế nào?
Đặc biệt là khi nghe Đường Thành Cương nói rằng ý tưởng về phiếu bánh Trung thu là do Tề Lỗi và Từ Thiến cùng nhau nghĩ ra, Quách Lệ Hoa lại càng cảm thấy tự ti hơn.
- Ôi mẹ ơi, sao cô bé này lại có thể thông minh như vậy?
Không hiểu tại sao cảm xúc bi quan lại một lần nữa chiếm lĩnh tâm trạng của bà, cảm thấy Đầu đá không xứng với con người ta.
Đối với việc này, Ngô Liên Sơn nở nụ cười đầy ghen tỵ:
- Chị dâu, chị đang mừng thầm đúng không!
Nếu như Ngô Ninh nhà ông được như thế này, e là cho dù lão Ngô ông có nằm mơ giữa ban ngày cũng cười đến mức tỉnh dậy.
Hai đứa trẻ đấy, ông cảm thấy rất có triển vọng.
Không nhắc thêm về việc này nữa, bà muốn đặt toàn bộ tinh thần lên chuyện phiếu bánh Trung thu, nói với Đường Thành Cương:
- Chuyện này tôi thấy cũng được!
Đường Thành Cương cười to:
- Đương nhiên rồi! Phải nói là quá được ấy chứ!
Từ góc độ của Đường Thành Cương, ý tưởng sử dụng phiếu bánh Trung thu lần này nhất định sẽ mở ra một công cuộc càn quét cho nhà máy chế biến thực phẩm phụ, tuyệt đối sẽ làm nên chuyện.
Bởi vì sự khác biệt giữa hiện tại và hai mươi năm sau khiến cho Tề Lỗi vẫn còn hơi lo nghĩ:
Hiển nhiên rằng lợi ích cuối cùng mà tổ chức hướng đến vẫn là tiền mặt trong tay của các nhân viên, vậy tại sao không làm giống như thế hệ sau này, trực tiếp khám phá những lợi ích ấy? Tại sao phải lấy xưởng sản xuất bánh trung thu ra làm thử nghiệm?
Chủ yếu là vì sợ rằng mọi người không thể chấp nhận loại hình tiếp thị này ngay lập tức.
Trên thực tế, những lo lắng này là điều không cần thiết. Xem ra Đường Thành Cương còn cảm thấy chắc chắn hơn cả Tề Lỗi.
Phía sau đó còn có nguyên nhân:
Ngay từ đầu, xã hội Đông Bắc của những năm 90 vẫn còn sót lại các khuôn khổ thể chế và lối vận hành của thập niên 80, thậm chí là 70.
Cho dù là tập thể hay là cá nhân đi nữa, họ vẫn luôn có thói quen dự trữ các mặt hàng ngày tết như gạo, mì, ngũ cốc, dầu, muối, thịt, trứng các loại, không hề có quan niệm thanh toán trực tiếp khi mua hàng.
Điều này, Tề Lỗi biết. Nhưng vẫn có một số vấn đề Tề Lỗi không biết, hoặc có thể xem như là không biết rõ.
Đó chính là, ngay cả khi thành uỷ đã ban hành văn bản cải cách biện pháp phúc lợi, thế nhưng vẫn có rất nhiều công ty không chịu chi tiền.
Bởi vì số tiền này không phải chỉ là một khoản chi tiêu bình thường, mà phải từ quỹ đen của các công ty.
Trong thời đại này, ai ai cũng biết đến một cái danh — quỹ đen.
Từ cơ quan chính phủ đến đơn vị xí nghiệp, có nơi nào mà không có quỹ đen?
Nếu như không có, vậy cũng chỉ có một trường hợp duy nhất, đó chính là đơn vị xí nghiệp sắp giải thể.
Khoản kim khố này không thể kiểm tra được, đây có thể xem như một bí mật được công khai.
Tất nhiên, mọi người đều mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện này, thậm chí còn rất vui mừng hưởng thụ những lợi ích do khoản tiền này mang đến.
Ở thời đại này, tiền ăn uống của doanh nghiệp, tiền công ty đi du lịch, tiền thưởng tết, một số loại chi tiêu khác, đều là từ kho tiền này mà ra.
Có những doanh nghiệp, nhà máy lớn, bọn họ không chỉ có một khoản quỹ đen mà mỗi một bộ phận, thậm chí ngay cả xưởng sản xuất đều có một khoản tiền bí mật cho riêng mình, chỉ khác nhau ở chỗ lượng tiền ấy ít hay nhiều mà thôi.
Tuy nhiên, ai cũng biết rằng chuyện này vẫn đang diễn ra, chỉ có điều họ không thể công khai chúng, lỡ như có xảy ra chuyện gì sẽ vô cùng phiền phức.
Cho nên mọi người đều phải kiềm chế lại một chút.
Giống như tiền thưởng Tết cho nhân viên, không ai dám trực tiếp phát thưởng, lỡ như bị tra ra được, vậy nhất định không thể nào thoát nổi.
Nếu như đổi cho thành quà tặng hoặc các loại nhu yếu phẩm thường ngày sẽ tương đối dễ giấu diếm hơn, đây cũng là phương pháp an toàn nhất.
Cho dù bây giờ thành uỷ không cho phép tặng hiện vật thì bọn họ cũng không dám phát tiền cho nhân viên.
Dưới sự giám sát ngày càng gắt gao, những khoản quỹ đen trong doanh nghiệp dần dần biến mất tại các thế hệ sau này.
Nhưng ít ra ngay lúc này, nó vẫn đang trong thời kì cực thịnh.