Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, văn bản ban hành xuống cấm không cho tặng quà bằng hiện vật, lại không thể phát tiền, lẽ nào các công nhân viên không có gì sao? Tóm lại đây là một việc rất khó khăn.
Dưới góc nhìn của Đường Thành Cương, sự xuất hiện phiếu bánh Trung thu để làm quà tặng thật sự quá đúng lúc.
Ngô Liên Sơn nói với Đường Thành Cương:
- Chúng ta có thể chủ động liên lạc với mọi người, việc này không đi ngược lại với tinh thần của văn bản do thành ủy ban hành đâu nhỉ!
- Ví dụ như các đơn vị xí nghiệp có mối quan hệ hợp tác hoặc quen biết với chúng ta, có thể thử chào hàng với bọn họ xem sao, nói không chừng chúng ta thật sự có thể giải quyết vấn đề nan giải này!
Đường Thành Cương gật đầu, ông ấy đã làm ăn lâu như vậy, quen biết hơn 80% các doanh nghiệp thành công ở Thượng Bắc, ngoài ra còn có những doanh nghiệp nhỏ lẻ ở các vùng ven phía Bắc.
Về phần Ngô Liên Sơn, đừng nhìn ông ấy không nổi trội như Đường Thành Cương, thế nhưng nếu như xét về quan hệ, ông ấy còn có máu mặt hơn Đường Thành Cương nhiều.
Ông là thạc sĩ tài chính đầu tiên của Thượng Bắc, chỉ cần được Ngô Liên Sơn chăm chút sổ sách, lên một vài kế hoạch là các đơn vị xí nghiệp đã có thể thu được một vố lớn.
Một chút thể diện này, vẫn cần phải cho ông.
Nếu như có thể thuyết phục được thành ủy đưa kế hoạch sử dụng phiếu bánh Trung thu lên các cơ quan hành chính của thành phố, vậy thì Tết Trung thu này, bọn họ chẳng những có thể kiếm được tiền mà còn có thể kiếm lời không ít.
Về phương diện này, Tề Quốc Quân cảm thấy bản thân có hơi lạc lõng. Những chuyện như thế, ông không thể giúp được chút gì, cảm giác như bản thân rất vô dụng.
Tuy nhiên, Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn thấy vậy cũng không lên tiếng an ủi, ai cũng có chuyên môn của mình, năng lực của lão Tề không thuộc về khoản này.
Đợi đến khi ba nhà máy bắt đầu đi vào hoạt động, đó mới chính là sân khấu của Tề Quốc Quân, hơn nữa ai cũng không so sánh được.
——
Cuộc trò chuyện của các bậc phụ huynh đã kết thúc, Tề Lỗi cũng không biết rốt cuộc kế hoạch sử dụng phiếu bánh Trung thu có thể phát triển đến mức nào, chỉ có thể trông chờ vào ba Đường và ba Ngô mà thôi.
Chỉ có điều, trong lòng cậu có chút mong đợi.
Thật ra những việc mà cậu làm từ khi trọng sinh đến nay đều chỉ là những chuyện nhỏ nhặt. Nói quá một chút thì cậu chỉ toàn làm nền cho những tài nguyên vẫn còn đang tiềm ẩn.
Có thể hiệu quả và lợi ích mang lại về lâu về dài sẽ rất tốt, tuy nhiên trước mắt sẽ không nhận được lợi ích gì.
Ngoại trừ công việc bán tất có thể xem như một lần kinh doanh nghiêm túc ra thì phiếu mua bánh Trung thu là tư duy tiên tiến đầu tiên mà cậu mang đến cho khoảng thời không này.
Tề Lỗi rất mong đợi, xem bản thân có thể tạo nên bao nhiêu cú hit trong năm 1998 này.
Sau khi đưa Từ Thiến trở về nhà, Tề Lỗi nhận được một cuộc điện thoại.
Là Dương Hiểu gọi đến, kể từ khi cô ta trở về thành phố Cáp Nhĩ Tân thì chẳng hề có tăm hơi gì, không biết tại sao hôm nay lại chủ động liên lạc nữa.
- Chết dở ở đâu rồi? Sao tới bây giờ mới bắt máy.
Tề Lỗi cạn lời:
- Mất não à? Có chuyện gì sao không gọi điện cho Đường Dịch?
Dương Hiểu:
- Tôi đã gọi rồi! Không bắt máy.
Tề Lỗi:
- Ồ, có thể trưa nay cậu ta về thay quần áo, quên mang theo điện thoại!
Tìm một tư thế thoải mái ngồi xuống sô pha:
- Có chuyện gì thế?
Dương Hiểu:
- Không có chuyện gì cả, đang rảnh nên muốn gọi điện hỏi thăm các đồng chí cách mạng thôi.
Rất rõ ràng, cô ta đã trở lại bình thường sau cơn nổi điên vừa nãy, một lần nữa rơi vào trạng thái sống dở chết dở.
Lúc nào Dương Hiểu cũng như vậy, ngoại trừ khi đánh đàn và lên kế hoạch chơi xấu người khác thì tinh thần cô ta mới trở nên phấn chấn còn lại những khoảng thời gian khác, cô ta chẳng thèm quan tâm gì cả.
Dương Hiểu:
- Đến trường học mới có vui không?
Tề Lỗi:
- Không vui lắm, tôi và Ngô Tiểu Tiện khá xui xẻo.
Vừa định kể chuyện lớp thứ 14 cho cô ta biết thì lại bị Dương Hiểu cắt ngang.
- Ồ, lớp mấy? Tôi viết thư cho mấy cậu.
Tề Lỗi:
- Không phải chứ? Có hơi lạc hậu đấy!
- Đừng nói nhiều nữa, lớp mấy?
- Đường Dịch học lớp 7, tôi và Ngô Tiểu Tiện học lớp thứ 14.
- Vậy được rồi, cúp đây!
Dứt lời, không đợi Tề Lỗi lên tiếng, điện thoại đã vang lên tiếng cúp máy.
Tề Lỗi không thể hiểu nỗi, cô ta gọi cho cậu lúc giữa trưa chỉ để hỏi mấy chuyện nhảm nhỉ này thôi sao?
——————
Thứ hai đầu tuần, phải đến sớm để tự học, Lưu Trác Phú đến dạo một vòng sau đó nhanh chóng chắp tay sau lưng rời đi.
Nhờ vậy mà giành được một tràng mắng chửi đến từ toàn thể học sinh của lớp thứ 14, vị chủ nhiệm kính mến này, thầy không thể suy nghĩ cho tụi em một chút sao, đến lớp sớm như thế để làm gì? Khiến cho lòng người lo sợ.
Được rồi, hầu như học sinh nào cũng sẽ như vậy, không kể tốt xấu, nếu cả lớp biết rằng trong tiết tự học mà giáo viên vẫn chưa đến trường, vậy thì thế giới này chính là của chúng ta, gan to bằng trời.
Nói chuyện lớn tiếng, ngủ nướng, vui vẻ đến mức quên trời quên đất.
Thế nhưng, một khi giáo viên chủ nhiệm đã đến dạo một vòng, cho dù thầy cô không quay lại đi nữa thì bọn họ vẫn cảm thấy sợ hãi, không dám thả lỏng.
Nói khó nghe một chút thì ngay cả khi muốn đọc tiểu thuyết cũng phải nơm nớp lo sợ.
Tiết đầu tiên là tiết Toán, sau khi tiết chuông vào lớp vang lên, giáo viên Toán vẫn chưa đến, một học sinh đang uể oải dựa đầu lên cửa sổ, đôi mắt đột nhiên sáng bừng lên, thì thầm với những người bên cạnh:
- Mau nhìn xem, lão Lưu dẫn học sinh mới đến kìa!
Mọi người rướn cổ ra nhìn, đúng là như vậy thật!
Lưu Trác Phú đang dẫn một nữ sinh đi trên sân trường, tiến thẳng về phía lớp thứ 14.
Chỉ là khoảng cách quá xa, mọi người chỉ có thể thấy vóc dáng cao gầy của cô gái ấy và mái tóc đen dài. Buổi sáng tháng chín có phần se se lạnh, thế nên cô gái mặc một chiếc áo khoác jean.
Dù sao trông cũng khá hay!
Tề Lỗi ngồi ở dãy trong cùng của phòng học, cho dù có muốn nhìn cũng nhìn không được, hơn nữa cậu cũng không muốn nhìn, đang lấy sách Toán ra xem.
Tất cả mọi người đều ngóng cổ lên nhìn, thậm chí Phương Băng còn đứng lên, nhảy vọt đến bên cạnh cửa sổ, đôi mắt nhỏ trở nên sáng rực:
- Ôi? Ôi ôi? Trông cũng được ấy nhỉ! Lớp phó, địa vị của cậu bị lung lay rồi này!
Trình Nhạc Nhạc quay đầu liếc mắt nhìn cậu ta, mắng:
- Nhàm chán!
Thế nhưng sau đó cô ta vẫn đưa mắt nhìn sang, chỉ có điều vẫn hơi xa, không nhìn thấy rõ. Thế nhưng lông mày Nhạc Nhạc khẽ nhíu, sao cô ta lại có cảm giác quen quen nhỉ?
Đổng Vĩ Thành ngồi trước mặt Tề Lỗi cũng cả gan rời khỏi chỗ ngồi, tranh thủ nhìn một lúc, sau đó còn quay lại báo cáo với Tề Lỗi:
- Hình như trông có vẻ không tồi, lớp phó gặp phải đối thủ rồi!
Thế nhưng Ngô Ninh ngồi ở hàng đầu tiên lại lắc đầu cười, quay người tham gia vào cuộc trò chuyện này:
- Lớp phó dễ gặp được đối thủ như vậy sao? Cậu ấy dũng mãnh thế cơ mà!
- Hả?
Trình Nhạc Nhạc trợn mắt:
- Ngô Tiểu Tiện, cậu lặp lại lần nữa xem?
Ngô Ninh:
- Tớ nói gì? Tớ có nói gì đâu? Ý của tớ là, lớp phó bé nhỏ của chúng ta làm gì có đối thủ, thiên sinh lệ chất (*) !
(*): Nghĩa là nhan sắc trời sinh.
Khát vọng sống sót vô cùng mạnh mẽ.