Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cuối cùng, Lưu Trác Phú dẫn theo học sinh mới đến trước cửa lớp thứ 14, khi đi ngang qua cửa sổ, rốt cuộc mọi người đã có thể nhìn rõ khuôn mặt của học sinh mới.

Sau đó, toàn thể nam sinh trong lớp đều hô lên, nếu như không phải vì lão Lưu đang ở đây, Phương Băng còn suýt chút nữa thì huýt sáo.

Tề Lỗi ngẩng đầu lên nhìn, không khỏi kinh ngạc nói:

- Ôi chao! Trời đất! Đùa à?!

Cậu vội vàng đưa mắt nhìn Ngô Tiểu Tiện ngồi cách mình một bàn, trong mắt hiện lên vẻ bất ngờ:

- Chuyện gì đây?

Ngô Tiểu Tiện cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đẩy gọng kính, nhìn thật kỹ cô gái đứng ngoài cửa sổ:

- Đúng rồi mà? Là cậu ấy? Chuyện gì thế này?

Ngay lúc này, Lưu Trác Phú dẫn học sinh mới bước vào lớp.

- Giới thiệu cho mọi người một bạn học mới!

Lưu Trác Phú chủ động mở lời trước, sau đó nhìn sang cô nữ sinh bên cạnh, muốn để cô ta tự giới thiệu bản thân.

Bây giờ sự chú ý của mọi người mới chuyển sang bạn học mới đến, vừa tò mò, vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi.

Đúng vậy, sợ hãi, trên cơ bản đều là những người đã ở cùng với Tề Lỗi trong kỳ nghỉ hè này.

Dường như cô nữ sinh đó vẫn chưa tỉnh ngủ, mắt nhắm mắt mở, đờ đẫn đứng ở đó, giọng nói khàn khàn pha chút lười biếng, giới thiệu bản thân:

- Chào mọi người, tớ tên là Dương Hiểu! Dương trong cây dương liễu, Hiểu trong bình minh.

Mười bảy từ, thêm một chút vần điệu. À không, còn có cả sự cá tính và cao ngạo.

Lưu Trác Phú cũng không nói nên lời, ông chẳng thể hiểu nổi tại sao bọn trẻ lại thích lớp thứ 14 đến như vậy?

Ông nhìn thoáng qua cả lớp, sau đó tầm mắt dừng lại trên người Đổng Vĩ Thành.

- Đổng Vĩ Thành, em đến phòng giáo vụ lấy một bộ bàn ghế mới về. Sau này, em ngồi cùng với Vương Đông.

Tiếp đó, ông nói với Dương Hiểu:

- Em ngồi ở chỗ của bạn ấy.

Khuôn mặt Đồng Thành Vĩ tái nhợt, lão Lưu đang trả thù, trả thù một cách trắng trợn! Thù dai ghê!

Thật ra cậu ta không biết rằng, đơn giản chỉ là vì cậu ta tương đối cao mà thôi.

Chỉ có điều, vừa hay Ngô Ninh ngồi trước Đổng Thành Vĩ, phía sau lại là Tề Lỗi.

Dương Hiểu quan sát vị trí đó, đôi mắt vẫn đang buồn ngủ đột ngột mở ra, mỉm cười nhếch mép bước tới.

Đợi Đổng Thành Vĩ dọn đi, Dương Hiểu nhanh chóng ngồi xuống, giáo viên dạy Toán vẫn chưa đến, lão Lưu đã đi trước, toàn bộ ánh mắt trong lớp thứ 14 bất kể vô tình hay cố ý đều nhìn về phía Dương Hiểu, vô cùng tò mò với cô bạn mới chuyển đến này.

Thấy Dương Hiểu đột nhiên đi đến, một tay vươn ra phía trước, một tay vươn ra phía sau, để giữa không trung, cả hai người Ngô Ninh ngồi dãy trước và Tề Lỗi ngồi phía sau đều đồng loạt thở dài, cùng lúc đập tay với cô bạn, vang lên một tiêng giòn tan.

Sau đó, ba người đồng loạt hô lên:

- Oh yeah!

Được rồi, ngay lúc này Tề Lỗi đặc biệt nhớ đến một câu: Đúng là duyên phận!

Đáng tiếc rằng, phải ba năm nữa tiểu phẩm 《 Bắt cóc 》mới trở nên nổi tiếng.

Học sinh trong lớp thứ 14, ngoại trừ những người đã đến nhà của Tề Lỗi ở trấn Bạch Hà và gặp được Dương Hiểu, đều như hóa đá tại chỗ.

Mặc dù Phương Băng đã thấy bóng dáng của thầy dạy Toán trên sân tập nhưng vẫn liều chết "bơi" đến bên cạnh Tề Lỗi:

- Lớp trưởng, cậu quen à? Giới thiệu cho tớ được không?

Tề Lỗi còn chưa kịp lên tiếng, Dương Hiểu đã trả lời:

- Không cần phải giới thiệu, không quen biết.

Phương Băng suýt chút nữa thì tức chết, ảo não "bơi" về chỗ ngồi, khiến cho mọi người không khỏi bật cười, đồng thời cũng hiểu sơ qua về cô bạn mới đến này.

Hôm nay lớp Toán có một bài kiểm tra, bài kiểm tra lần trước toàn bộ lớp thứ 14 để giấy trắng, thế nên Uông Quốc Thần đã tự mình làm lại một bộ đề mới, không có nhiều câu hỏi, cũng không khó, chỉ là kiểm tra bình thường, thi trong một tiết học, sau khi thu bài xong lập tức đi ngay, không hề đối xử đặc biệt với lớp thứ 14.

Cuối cùng Ngô Ninh và Tề Lỗi cũng có cơ hội nói chuyện với Dương Hiểu:

- Chuyện gì thế này? Sao cậu lại chạy đến đây?

Dương Hiểu phất tay:

- Học ở Cáp Nhĩ Tân cũng không vào được trường trọng điểm. Hơn nữa, bố mẹ tớ quanh năm suốt tháng không có ở nhà, ở Thượng Bắc còn có chú của tớ.

- Ồ!

Hai anh em họ gật đầu, sau đó đồng thanh hét lớn:

- M* nó, vậy thì cậu đến lớp khác đi, chạy đến lớp thứ 14 để làm gì?

Dương Hiểu hơi giật mình:

- Tại sao? Không phải cả hai cậu đều ở đây sao?

Cô cười ngây ngô như một kẻ ngốc:

- Thế nào? Ngạc nhiên không?

- Ha ha.

Ngô Ninh cũng cười, nhưng mà là cười gượng.

Nhanh tay kéo Đổng Vĩ Thành vừa hay đi ngang lại:

- Lại đây, nói cho bạn học mới của chúng ta nghe, lớp thứ 14 là một lớp như thế nào?

Đổng Vĩ Thành trợn to mắt đáp:

- Cặn bã, cặn bã, một cái động toàn cặn bã!!

Không sai, động cặn bã!

Đây chính là biệt danh của lớp thứ 14 tự đặt cho chính mình, nghe có hơi hướng tự ti.

Tuy nhiên, không còn cách nào khác nữa, lớp thứ 14 cứ như thế này thì lấy đâu ra không khí học tập?

Dương Hiểu thoáng bất ngờ, sau đó thở phào nhẹ nhõm một hơi:

- Bình tĩnh nào, có hai cậu giúp tớ, cần gì phải sợ?

Dứt lời, cô ta đứng dậy vô tư đi tìm Từ Tiểu Thiến.

Đến lớp số 1, Dương Hiểu đút hai tay vào túi quần, đứng trước cửa ra vào, trong lớp không hề có một chút động tĩnh, tất cả mọi người đều đang đánh giá cô gái xinh đẹp không biết từ đâu xuất hiện này.

Dương Hiểu vẫn giữ dáng vẻ nửa sống nửa chết của mình, nói:

- Tôi đến tìm Từ Thiến.

Ngay lúc này, Từ Thiến cũng nhìn thấy cô gái đứng ngoài cửa, thoáng bất ngờ, sau đó tung tăng chạy ra ngoài.

- Người con gái mưu mô này, đến cũng không thèm báo trước cho tớ một tiếng!

Dương Hiểu thuận thế giang hai tay, đáp:

- Tớ chẳng những tới mà còn ở lại đây luôn đấy! Ở ngay cạnh chỗ cậu sống, sợ không?

Từ Thiến nắm tay Dương Hiểu, hai người cùng nhau rời đi:

- Cậu chuyển trường à? Sợ! Sợ muốn chết!

Cả hai vừa trò chuyện vừa dắt tay nhau đi, chỉ để lại cho lớp số 1 hai bóng lưng mỹ miều.

Có người không kiềm nổi tiếng lòng của mình nữa:

- Ôi, lớp trưởng thật trâu bò! Ngay cả bạn bè của cậu ấy cũng như thế ư?

Cũng có người ghen tị:

- Một đóa hoa đẹp như thế, sao lại vào lớp thứ 14 thế nhỉ?

Được rồi, lớp số 1 cũng có thành kiến rất lớn với lớp thứ 14.

Dù sao đi nữa, bọn họ bị chuyển từ tòa nhà chính đến đây, trong lòng không khỏi khó chịu. Tuy nhưng vẫn chưa đến mức đối đầu hay coi nhau là kẻ thù.

Suy cho cùng học sinh lớp số 1 cũng không rảnh đến mức đó, bọn họ toàn là những người có thành tích đứng đầu trong trường, nếu chỉ xét về việc học hành thì cũng chẳng kém Từ Thiến bao nhiêu, làm gì có thời gian phân cao thấp với một đám ngu ngốc?

Nếu mà rảnh rỗi như thế, giải thêm mấy đề thi nữa chẳng phải hơn sao?