Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Suốt cả một tuần, lớp thứ 14 đều phải làm bài kiểm tra, thi bù cho kỳ thi sát hạch.
Dường như tất cả các giáo viên bộ môn đều đã thương lượng xong, mỗi người làm một bộ đề thi, đối mặt với vấn đề này, lớp thứ 14 căn bản không thèm quan tâm.
Với bọn họ mà nói, đổi giáo viên cũng không giúp ích gì nhiều, tâm trí bọn họ không hề đặt trên việc học.
Chỉ có đám Lư Tiểu Soái là hơi bận tâm đến điều đó một chút, dù sao bọn họ vẫn muốn học.
Hơn nữa, bọn Tài Chính và Trình Nhạc Nhạc cũng chỉ là gà mờ, suy nghĩ không khác gì so với Lý Mân Mân là mấy.
Nói đến Lý Mân Mân, có lẽ cô gái này là người đáng tin nhất.
Năm nay lên lớp 12, quả thực nói được làm được, đã nói rằng bản thân sẽ chăm chỉ học tập, vậy là thực sự vùi mình vào việc học, từ lúc khai giảng đến giờ, chưa từng liên hệ với bọn họ, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có.
Nghe Tào Tiểu Hi nói, lớp của Lý Mân Mân vừa mới đổi chủ nhiệm, là một tên hung thần, ngày nào cũng bắt bọn họ cày như gia súc vậy. Từ sáng đến tối chỉ cho nghỉ trưa hai mươi phút để ăn cơm, Lý Ngốc Nghếch học nhiều đến mức sắp phát điên rồi.
Ngay cả Tào Tiểu Hi và Vu Dương cũng cảm thấy rất lo lắng, mặc dù không liều mạng như Lý Mân Mân, thế nhưng bây giờ thời gian đã rất cấp bách rồi.
Khi gọi điện thoại, bọn họ còn nói sẽ đến thăm ký túc xá ở đây, thực hiện lời hứa khi nghỉ hè, nhưng Tề Lỗi đã từ chối.
- Ở chỗ tớ phức tạp lắm, các cậu đừng đến làm loạn thêm nữa, Yên tâm đi, khi nào các cậu đến được, nhất định sẽ nghênh đón nhiệt liệt.
- Vậy cũng được!
Tào Tiểu Hi đồng ý một cách vô cùng thoải mái:
- Bất cứ lúc nào tớ cũng sẵn sàng đến chơi!
Còn có một chuyện khiến cho toàn thể học sinh lớp thứ 14 rất phiền não.
Vốn còn cho rằng có lớp số 1 ở bên kề cạnh, tiết tự học buổi tối sẽ không phải cô đơn lẻ bóng nữa, ít ra còn có bạn đồng hành.
Thế nhưng, ngay trong tiết tự học buổi tối đầu tiên, mọi người đã nhận ra rằng, hình như người bạn đồng hành này khá vô dụng.
M* nó, mấy người không ra khỏi lớp à? Không cần phải đi vệ sinh sao?
Tiếng chuông tan học vừa mới vang lên, lớp thứ 14 cứ như bầy ong vỡ tổ, mọi người thi nhau đứng dậy, ai mà không muốn ra ngoài hít thở bầu không khí trong lành?
Ấy vậy mà, khi quay đầu nhìn sang cửa lớp số 1, tiếng chuông vang lên, cửa lớp mở ra, nhưng không hề có động tĩnh!
Học sinh lớp thứ 14 vội vàng bước về phía lớp bạn hai bước, vờ như lơ đãng nhìn vào trong phòng học, hay lắm, mấy chục người chẳng có một ai thèm ngẩng đầu, ngay cả bút cũng không rời tay, khi tan học và khi lên lớp y hệt như nhau.
- M* nó!
Phương Băng mắng to:
- Đây có còn là người không vậy?
Đổng Vĩ Thành:
- Không kể người vật, một khi trâu bò đã làm việc, đó chính là hai chủng loại hoàn toàn khác nhau.
Trong lòng không khỏi có chút khó chịu, lớp người ta hội tụ toàn con ngoan trò giỏi, không cần phải bỏ nhiều công sức là đã có bầu không khí học tập, mọi người đều lấy thành tích ra so, chỉ cần chậm hơn một chút sẽ phải xếp phía sau.
Thế nhưng, thử nhìn lại lớp thứ 14 mà xem, nếu như so ai nát hơn, m* nó, chắc sẽ chẳng ai sánh bằng bọn họ.
Cũng không phải Đồng Vĩ Thành không thích học hành chăm chỉ, hắn ta cũng muốn được tận hưởng bầu không khí này.
Thành thật mà nói, nếu như cho cậu ta vào lớp chọn, chắc cậu ta sẽ phát điên mất.
Chỉ là bản tính của con người vốn đã như thế, cái gì không có được thì cái đó mới là cái tốt!
Đến ngày thứ 8, lớp thứ 14 xem như mới bắt đầu khai giảng.
Sau kì thi sát hạch, Lưu Trác Phú và những giáo viên bộ môn khác cũng có một cái nhìn toàn diện hơn về lớp thứ 14.
Nói chung, học sinh lớp thứ 14 tốt hơn so với tưởng tượng của bọn họ một chút, không đến mức vô phương cứu chữa.
Xét về góc độ kiến thức ở bậc trung học, những gì bọn họ làm được vẫn còn khá căn bản, hơn nữa cũng không đồng đều giữa các môn.
Nếu như đặt trong môi trường trung học bình thường, có thể xem như ở mức trung bình, trung bình thấp, chứ không đến mức xếp cuối.
Thật ra, điều này cũng đúng thôi, dù sao Nhị Trung vẫn là một trường trọng điểm, họ chỉ là những học sinh kém khi so với các học sinh khác ở Nhị Trung mà thôi, đầu óc nhất định không có vấn đề.
Thành thật mà nói, vấn đề lớn nhất đó chính là tâm lý, bọn họ có muốn học hay không, có học vào hay không.
Nhưng không còn cách nào khác, lớp thứ 14 là do hiệu trưởng Chương cố ý lập nên, bà ấy đặc biệt chọn những học sinh có học lực trung bình, tâm lý không ổn định vào lớp mười bốn, để cho bọn họ đối diện, đồng thời giải quyết vấn đề này.
Sau khi Lưu Trác Phú và những giáo viên bộ môn khác thảo luận kỹ càng về vấn đề này, bọn họ cảm thấy ý kiến của hiệu trưởng Trương rất có giá trị tham khảo, điều mà lớp thứ 14 thiếu không phải là tiến độ mà là không khí và nền tảng học tập.
Chính điều này đã khiến cho tất cả các giáo viên phụ trách lớp thứ 14 quyết định tạm thời từ bỏ việc chạy theo tiến độ giáo trình, mà thay vào đó, bọn họ sẽ tập trung vào việc lấy lại căn bản và điều chỉnh thái độ học tập cho các học sinh, xem nó như là mục tiêu hàng đầu.
Thế là, bắt đầu từ ngày thứ tám, toàn thể học sinh lớp thứ 14 đột nhiên nhận ra lớp học hình như không còn giống như trước nữa.
Phải nói là, cực kỳ khác biệt!!
Tiết học đầu tiên vẫn là tiết Toán.
Sau khi Uông Quốc Thần vào lớp, câu nói đầu tiên của ông ấy đó chính là:
- Cất sách giáo khoa đi, lớp chúng ta không cần sách giáo khoa.
Dứt lời, Uông Quốc Thần bắt đầu phát bài thi hôm qua cho cả lớp.
Mọi người vừa nhìn thấy điểm số, không khỏi kinh ngạc!
Đ* má, ông đây trâu bò thế sao?
Phương Băng nhìn bài làm của bạn cùng bàn, sau đó quay đầu nhìn Vương Đông ngồi phía sau:
- Đệt! Mày mà cũng thi được sáu mươi điểm? Thật là quá đáng!
Vương Đông thật sự muốn đánh cậu ta:
- Ngứa da à?
M* nó, tại sao ông đây lại không thể làm được điều đó?
Chỉ có điều, thật sự có hơi cao! Vương Đông nghi ngờ, liệu có phải giáo viên đã chấm điểm sai rồi hay không.
Hơn nữa, không chỉ một mình Vương Đông đạt điểm cao mà cả lớp ai cũng như vậy.
Người đạt điểm cao nhất đó chính là Chu Chi Châu đến từ thành phố cáp Nhĩ Tân, 98 điểm!
Điểm cao thứ hai là Tài Chính, Trình Nhạc Nhạc và Tề Lỗi, cùng 95 điểm.
Ngay cả Phương Băng còn được hơn 80 điểm, người thấp điểm nhất nhất đó chính là Vương Đông, 61 điểm.
Nhìn chung, điểm số trung bình của cả lớp là từ 80 điểm trở lên.