Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Với thành tích này, cho dù không thể so với lớp chọn nhưng vẫn có thể lên mặt với các lớp thường.

Mọi người phía dưới xì xào bàn tán, đạt được điểm cao cũng không phải việc gì khó nhỉ!

Thành thật mà nói, chân tướng không hề tốt đẹp như vậy, hơn nữa còn rất tài khốc.

Uông Quốc Thần nhìn cả lớp hỗn loạn, đợi đến khi mọi người dần dần im lặng, ông ấy mới viết lên bảng đen 3 con số:

30!

50!

20!

Ông quay đầu nhìn về phía cả lớp:

- Biết những con số này có nghĩa là gì không?

Ngay lập tức, sự chú ý của toàn thể học sinh lớp thứ 14 đổ dồn về phía này, họ chỉ thấy Uông Quốc Thần nghiêm mặt nói:

- 30% câu cơ bản, 50% câu ở mức trung bình, 20% câu nâng cao, đây chính là cấu trúc của đề thi đại học của môn Toán.

"..."

"..."

Đối mặt với kỳ thi đại học, môn toán, điểm số, phàm là học sinh đều không thể không quan tâm, mọi người thoáng sửng sốt, khuôn mặt trở nên nghiêm túc.

Khi nói đến vấn đề này, Uông Quốc Thần đột nhiên quay người lại, dùng khăn bôi bảng lau đi hai số 50% và 20%.

- Thầy không yêu cầu các em quá nhiều, chỉ cần làm được hết tất cả các câu căn bản, đồng nghĩa với những câu dành cho kẻ ngốc là được rồi, tạm thời cần phải bận tâm đến những phần khác!

- Giáo viên chúng tôi đã báo lên ban giám hiệu rồi, lớp thứ 14 sẽ không cần phải kiểm tra hàng tháng nữa, cũng sẽ không bị xếp thành tích.

- Cho nên mấy em không cần phải lo lắng về việc bị xấu hổ đâu. Chỉ cần chúng ta không ra tay, không xuất hiện trên bảng thành tích, sẽ không có ai biết chúng ta đang ở trình độ nào.

- Trong học kỳ này, không riêng gì thầy mà tất cả các giáo viên khác cũng không ôm quá nhiều hy vọng về các em, những lớp khác làm được 100 % còn các em chỉ cần hoàn thành 30 % là đủ rồi!

- Bây giờ hãy nhìn lại điểm số của các em đi, với điểm số hiện tại, các em còn thiếu bao nhiêu điểm nữa mới đạt được 30%. Bài thi lần này ai không đạt được 100 điểm, chẳng khác nào đã làm mất điểm trước mấy câu hỏi dành cho kẻ ngốc!

"..."

"..."

"..."

Khuôn mặt mọi người trở nên tái nhợt! Hèn chi điểm lại cao như vậy, hoá ra không được 100 điểm thì chính là không làm được đề cho mấy kẻ ngốc sao?

Uông Quốc Thần:

- Nghe rõ chưa?

- Thầy không quan tâm mấy em có tình nguyện học hay không, có thể học vào được chữ nào hay không, nhưng ít nhất không thể làm một kẻ ngốc chứ?

- Chúng ta không ngốc hơn bất kỳ ai, cũng không cần phải tự so sánh bản thân với người khác, nhưng phải lấy lại công bằng cho bản thân chứ?

- Có hợp lý không? Chúng ta không phải đồ ngốc, được chứ?

Không đợi học sinh lớp thứ 14 có phản ứng, ông ấy đã nói tiếp:

- Còn một chuyện nữa!

Uông Quốc Thần chỉ về phía bức tường ngăn cách giữa lớp số 1 và lớp thứ 14:

- Thầy là giáo viên chủ nhiệm của lớp số 1, nhưng thầy không hề hy vọng rằng hai lớp sẽ ganh đua lẫn nhau, điều này hoàn toàn không cần thiết!

- Hiển nhiên, thầy cũng không cho rằng các em ngốc hơn so với các bạn lớp số 1, nhưng chắc chắc tụi em không giỏi bằng học sinh lớp số 1!

- Cho nên, đừng so đo với nhau, cũng đừng lấy thành tích học tập đem ra so sánh! Không cần phải làm như vậy, cứ là chính mình!

- Bây giờ, lên lớp! Sửa bài thi, đầu tiên thầy sẽ giảng lại một số kiến thức trung học cơ bản cho các em.

Lời nói của Uông Quốc Thần rất có chừng mực, không những không làm tổn thương lòng tự tôn của học sinh mà còn...

Được rồi, thầy đang nói nhảm gì thế?

Nếu ông ấy không nhắc đến vấn đề này thì chắc cũng chẳng có ai so sánh cả, thầy bị bệnh à? So đo với người khác?

Nhưng thầy có nhất thiết phải nói ra không, m* nó cái này chẳng phải là độc ác lắm sao?

Vốn dĩ bản thân không hề suy nghĩ đến chuyện này, thế nhưng thầy ấy lại nhắc đến nó, vậy thì cho dù không muốn so sánh cũng nổi lên một chút dục vọng cạnh tranh.

Hơn nữa, sau khi nghe thầy nói xong, cảm thấy không có vấn đề gì cả, rất thoải mái.

Thế nhưng, suy nghĩ lại mới thấy nó chẳng lọt tai chút nào?

Tại sao lại gọi là đề dành cho kẻ ngốc?

Tại sao lại nói rằng còn thiếu bao nhiêu điểm nữa mới không trở thành kẻ ngốc?

Phương Băng nhìn vào bài thi của mình, trên thang điểm 100, cậu ta được 81 điểm, vốn dĩ đã rất tuyệt, thế nhưng tại sao bây giờ lại không cảm thấy nó tuyệt nữa?

M* nó, cậu ta còn kém kẻ ngốc 19 điểm!

Mặc kệ trong lòng của các học sinh phía dưới nghĩ như thế nào, thế nhưng sau khi nghe Uông Quốc Thần nói, có người nghe vào, cũng có người nghe không vào, ông vẫn bắt đầu lớp học, giảng lại các câu hỏi trong đề thi.

Mọi người cũng dần trở nên im lặng.

Được rồi, toàn bộ bài thi này đều là kiến thức môn Toán ở bậc trung học, hơn nữa còn là những kiến thức căn bản, đây thật sự chính là đề dành cho kẻ ngốc.

Chính là những câu hỏi mà khi giáo viên giảng, nếu như bạn phát hiện mình làm sai, sẽ tự vả vào miệng mình hai cái.

Hơn nữa trình độ giảng dạy của Uông Quốc Thần cũng không phải bình thường, vừa hài hước, lại còn biết nắm bắt tâm trạng của học sinh, có thể khiến cho mọi người dồn sự chú ý lên người ông ấy.

Quá đáng hơn nữa đó chính là, ông ấy còn thể lồng ghép triết lý nhân sinh vào trong đề thi Toán.

Nếu là bạn thì bạn có chịu được không?

Ví dụ như, trong một câu hỏi có bao nhiêu vấn đề phải chứng minh, phải dùng đến các định lý về điểm, đường thẳng, hình học.

Uông Quốc Thần vừa viết bài lên bảng, vừa lảm nhảm:

- Học tập, làm người, làm việc, làm đề thi, đều có công thức tương tự nhau.

- Giống như câu hỏi này, nhiều điểm tạo thành đường thẳng, nhiều đường thẳng tạo thành một hình.

- Học hành cũng giống như vậy, các em cần phải có kiến thức căn bản, sau đó mới có thể nối chúng vào với nhau thành một đường thẳng , nếu như có thể vẽ ra được những đường thẳng ấy, vậy chẳng phải chúng ta đã có một khung hình rồi hay sao?

- Có được khung hình này, vậy thì tại sao các em phải sợ việc học? Sợ kỳ thi đại học nữa? Bước từng bước một là được rồi, chẳng phải sao?

"..."

"..."

"..."

Cả lớp thứ 14 đều như chết lặng. Như thế này mà thầy cũng gọi là giáo dục ư? Không thể dừng lại cho người khác thở được sao?

Cứ nói chuyện đạo lý hết lần này đến lần khác!