Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đợi hết tiết của Uông Quốc Thần, tiết tiếp theo là của La Diễm, cô La thì không còn gì để bàn cãi rồi.
Đến mức làm sao có thể thu phục lớp thứ 14, cũng không phải là vấn đề có được hay không?
Với nhan sắc của La Diễm, sẽ không có chuyện lơ đãng trong tiết của cô ấy.
Uông Quốc Thần vẫn còn hơi hướng giảng dạy, thế nhưng La Diễm thì không, cô ấy không hề kiêu ngạo một chút nào.
Trong nửa tiết học, cô ấy có thể trò chuyện với lớp thứ 14 như chị em thân thiết, chẳng ai hay biết rằng khi cô ấy quay mặt lại đã viết kín bảng đen.
Mọi người còn phải học thuộc cùng với cô ấy, một đống kiến thức chi chít trên bảng. Sau đó cô ấy cầm thước lên bắt đầu dạy học, giả vờ nghiêm túc, lần lượt kiểm tra bài vở của các học sinh trong lớp.
Bạn nói xem, bạn có nhớ hay không?
Một giáo viên vô lại như thế, ngay cả Vương Đông cũng chịu không được mà phải học bài.
La Diễm cũng nói 30% câu hỏi đó chính là đề dành cho kẻ ngốc. Chỉ có điều, cô ấy cao tay hơn Uông Quốc Thần nhiều.
Sau khi hết tiết Uông Quốc Thần thường không giao bài tập, ông ấy biết rằng cho dù có giao thì đám nhóc chết tiệt kia cũng không làm xong.
Thế nhưng La Diễm ỷ vào mình xinh đẹp, có quan hệ tốt với các học sinh:
- Giao một ít bài tập thì có gì sai? Làm giáo viên cũng có cái khó, mấy đứa phải hiểu chuyện một chút chứ, ngày mai ai không làm bài sẽ bị ăn mắng nhé!
Mọi người không thể làm gì được cô ấy, cuối cùng vẫn có bài tập Tiếng Anh.
Nhưng cũng không nhiều, một cấu trúc ngữ pháp, 5 từ đơn, học thuộc là được rồi, ngày mai kiểm tra.
Tiết học kế tiếp là của Lưu Trác Phú, phong cách của lão Lưu lại khác, vô cùng nghiêm khắc.
Ai bảo ông ấy có thể trị được Tề Lỗi để làm chi? Người khác cũng không dám mắc lỗi.
Hơn nữa, tiết của lão Lưu rất đơn giản, thật ra cũng khá nhẹ nhàng.
Như những giáo viên khác, ông ấy cũng không vội vàng:
- Tuần này chúng ta sẽ tập trung học phần tập làm văn, hơn nữa chỉ chú tâm vào phần mở bài và kết bài!
Có thể nói là tương đối đơn giản, trực tiếp viết lên bảng một đề văn, nói sơ qua cách phân tích đề bài và một số chỗ có thể thêm vào suy nghĩ của bản thân.
Cuối cùng là giao bài làm:
- Viết đi, nộp bài trước khi tan học.
Trên cơ bản là chẳng khác nào không giảng gì cả, cũng không làm gì hết, chỉ giao bài tập để mọi người làm trên lớp.
Chút trò chơi cỏn con này không khó với Tề Lỗi, 10 phút đã làm xong, hơn nữa viết cũng không tệ.
Là người đầu tiên nộp bài, được Lưu Trác Phú chấm bài và cho lời phê ngay tại chỗ:
- Tạm được, về đi!
Tề Lỗi:
"..."
Suýt chút nữa thì hai tròng mắt cậu rớt ra ngoài, như vậy là hết rồi sao? Ông đây viết hay như thế mà không hề khen ngợi một chút nào sao?
Lưu Trác Phú:
- Sao thế? Có chuyện gì à?
Trán Tề Lỗi hiện lên ba vạch đen, ủ rũ quay về chỗ, oán khí ngập tràn.
Tất cả học sinh của lớp thứ 14 đều vui vẻ cười trên nỗi đau của người khác, thật là sung sướng.
Khắc tinh của lớp trưởng, không phải chỉ là nói suông.
Có người giải quyết được bài tập này dễ dàng như Tề Lỗi, cũng có người phải vò đầu bứt tóc vì nó.
Ví dụ như Vương Đông, thành thật mà nói, cậu ta không thích hợp để học tập.
Ba môn chính, chỉ có môn tiếng Anh bị La Diễm dùng đủ chiêu trò mới khiến cậu ta phải cố gắng học thuộc lòng để đối phó.
Về phần Toán học, mặc dù trong mắt người khác, bài thi lần trước có thể rất đơn giản, nhưng cậu ta lại cảm thấy đó chẳng khác nào bùa trừ tà. Cứ cho là giáo viên dạy Toán học có giảng đến cỡ nào đi nữa thì cậu ta cũng không hiểu.
Bây giờ viết bài văn, vậy còn khó chịu hơn.
Vốn dĩ cậu ta còn cho rằng chẳng qua chỉ là viết một bài văn mà thôi? Hơn nữa chỉ viết mở bài và kết bài, có chuyện gì to tát đâu chứ?
Thế nhưng đến khi cầm bút lên lại không như những gì mình nghĩ, ngồi gần nửa tiết chỉ viết được cái đề bài.
《 Hoa hướng dương dưới ánh mặt trời 》
Đúng vậy, đề bài của Lưu Trác Phú chính là hoa hướng dương dưới ánh mặt trời, không thêm một chữ.
Dụng ý của đề bài đó chính là dựa vào hình ảnh đóa hoa hướng dương dưới ánh mặt trời, lồng ghép vào cuộc sống để viết thành bài văn.
Ví dụ như, lúc nào cũng hướng về phía mặt trời, kiên cường, vĩnh viễn sống trước ánh mặt trời, vân vân...
Thế nhưng, Vương Đông thực sự không biết!
Ngồi thêm nửa tiết nữa, mắt thấy đã hết giờ học, Vương Đông từ bỏ, cả bài chỉ viết được ba dòng:
Đề bài: 《 Hoa hướng dương dưới ánh mặt trời 》
Mở bài: Hoa hướng dương dưới ánh mặt trời.
Kết bài: Hoa hướng dương dưới ánh mặt trời.
Chính bản thân cậu cũng không chịu nổi, cúi đầu, nộp bài.
Không ngờ được rằng, sau khi Lưu Trác Phú đọc xong, ngay lập tức trở nên vui vẻ:
- Bài này hay! Đây là bài hay nhất!
Vương Đông:
"..."
M*, thầy bị mù à?! Hay là không vừa mắt em nên mới nói như vậy để châm chọc thế?
M* nó, cả ba câu đều hoa hướng dương dưới ánh mặt trời, hay ở chỗ nào!? Mau nói cho em biết, hay ở chỗ nào?
Ngay lúc này, Vương Đông đang đứng trước lớp, còn Lưu Trác Phú thì đang quay mặt về phía bảng đen.
- Nào, mọi người ngẩng đầu nhìn lên đây, chúng ta cùng nhau xem bài văn của Vương Đông hay ở chỗ nào!
Vừa nói, ông ấy vừa viết lên bảng đen ba dòng: Hoa hướng dương dưới ánh mặt trời.
Phụt!!
Suýt chút nữa thì Tề Lỗi bật cười thành tiếng, trong lòng thầm mắng, hay thật đấy! Lão Lưu, thầy được lắm! M* nó, thầy đang khen trái với lương tâm à?
Chỉ có điều, tại sao cảnh tượng này lại có chút quen thuộc thế nhỉ?
Khi Lưu Trác Phú đối mặt với ánh mắt của cả lớp và Vương Đông với tâm trạng phức tạp, khẽ cười:
- Thật sự không biết tại sao à? Để thầy nói cho các em biết!
- Nhớ kỹ nhé!! Sau này cho dù có gặp phải đề văn ra sao đi nữa, chỉ cần đề bài giống như thế này, vậy điều đầu tiên các em phải nghĩ đến đó chính là áp dụng ý tưởng của Vương Đông!
- Đầu tiên, ở phần mở bài và kết bài viết lại hai câu này, cũng chính là đề bài, hoa hướng dương dưới ánh mặt trời! Hai câu này, ít nhất cũng được 10 điểm!
Cả lớp sững sờ, m* nó, viết lại cái đề bài ba lần là được 10 điểm? Đùa à? Tụi em không ngốc, không dễ bị lừa như thế đâu.