Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 227. Cách Viết Mở Bài, Kết Bài

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Không hiểu à?

Lão Lưu khẽ cười:

- Được rồi, thầy tặng thêm cho các em một số cách viết, các em tham khảo nhé.

- Cách mở bài thứ nhất.

- Hoa hướng dương kiên cường phát triển dưới ánh mặt trời, là loài thực vật mà tôi yêu thích nhất.

Lưu Trác Phú viết lên bảng, vừa vừa nói:

- Các em có biết tiếp theo chúng ta nên viết như thế nào không?

Mọi người vô thức bị dẫn dắt, quả thực chỉ cần viết thêm vài chữ thôi mà đã có mạch văn rồi, đây chính là bố cục thông thường nhất của một bài văn, không lạ gì mấy, mọi người có thể tiếp tục viết phát triển theo ý văn của mình.

Lưu Trác Phú tiếp tục nói:

- Các em còn có thể viết: Hình ảnh đóa hoa hướng dương dưới ánh mặt trời giống như chúng ta bây giờ vậy.

- Các em có suy nghĩ gì không?

Mọi người liên tục gật đầu, hình như, có một chút.

So sánh bản thân với đóa hoa hướng dương dưới ánh mặt trời, sau đó tiếp tục viết tiếp.

Lưu Trác Phú tiếp tục:

- Ngoài ra còn có thể viết: Hoa hướng dương dưới ánh mặt trời, là đóa hoa luôn hướng về ánh mặt trời, ngụ ý lạ thường.

- Có suy nghĩ gì không?

- Có!

Lúc này đây đã có người bắt đầu đáp lại thầy Lưu, thật sự có ý tưởng.

- Như vậy thì tốt!

Hành động của Lưu Trác Phú càng trở nên rõ ràng hơn, ý cười nồng đậm, vô cùng có sức hấp dẫn.

- Khoan hãy nhắc đến thân bài, chỉ đề cập đến phần mở bài và kết bài. Bất kể các em có viết gì ở thân bài, cho dù là văn tự sự, miêu tả, nghị luận, chỉ là để giải thích.

- Sau khi các em viết xong thân bài, chỉ cần phải viết thêm câu kết nữa, vậy chỉ cần dùng câu nói này, thêm thắt một vài từ ngữ, các em sẽ thấy vô cùng hiệu quả.

- Ví dụ như, sau khi viết bài văn xong, cuối bài các em có thể viết thêm một câu mang tính tổng kết: Hãy sống như một đóa hoa hướng dương dưới ánh mặt trời!

- Hay là: Đây là đóa hoa hướng dương dưới ánh mặt trời mà tôi yêu thích!

- Đây chính là đóa hoa hướng dương đẹp nhất dưới ánh mặt trời! Vân vân.

- Nhận ra chưa? So với mở bài như thế nào? Có sự liên kết với nhau không!?

Số người trả lời càng nhiều hơn:

- Có liên kết!

- Đúng vậy!

Lão Lưu gật đầu, cuối cùng mới kết lại:

- Cho dù các em có viết gà viết vịt gì trong thân bài đi nữa nhưng khi giáo viên chấm bài, chỉ cần mở bài và kết bài của các em có sự liên kết với nhau, vậy đã chứng minh được bài văn của có bố cục chặt chẽ, sẽ được cho thêm điểm!

- Nhớ rõ chưa?

"..."

"..."

"..."

Mọi người đều không khỏi sững sốt, Vương Đông suýt thì phát khóc!!

Cậu, m* nó cậu không hề nghĩ nhiều như thế? Sao lại trở thành thế này?

Chẳng những sắc mặt của Vương Đông thay đổi, mà ngay cả toàn thể học sinh lớp thứ 14 cũng phải nhìn Vương Đông bằng ánh mắt khác, cậu bé này biết viết thật đấy!

Chính Tề Lỗi cũng phải lẳng lặng than trời, lão Lưu ơi là lão Lưu, thầy chỉ có mỗi một chiêu thôi à? Lại thêm một người bị lừa!

Hơn nữa không phải chỉ là một tiết ngữ văn rất bình thường hay sao? Bất tri bất giác, có lẽ hôm nay chính là ngày mà lớp thứ 14 chăm chú nghe giảng nhất, cũng là hôm học được nhiều thứ nhất.

Chỉ là Tề Lỗi không biết rằng, đây vẫn chưa phải kết thúc!

Sau khi tan học, Phương Băng lập tức quay lại nhìn Vương Đông:

- Được đấy lão Vương! Tớ không nhận ra cậu còn có thiên phú viết văn đấy!

Vương Đông trợn mắt, cút m* mày đi!

Cậu ta có không?

Có không?

Có thể... có chăng?

Tề Lỗi nhìn thấy cảnh này, không khỏi xấu hổ.

Lúc ban đầu có phải cậu cũng ngốc giống như Vương Đông không? Bị lão Lưu nắm trong lòng bàn tay!

Bất tri bất giác, cứ như thế đã đến giữa trưa, tiếng chuông tan học vang lên, sau khi giáo viên cho tan học, ấy vậy mà toàn bộ lớp thứ 14 chẳng có ai nhúc nhích.

Tất cả mọi người đều gục ngã, có phần hoang mang.

Tan học, có thể đi ăn cơm, có thể trở về nhà, không cần phải học trong khoảng 2-3 tiếng đồng hồ, thế nhưng tại sao bọn họ lại chẳng thể nào vui nổi nhỉ?

Bọn họ đột nhiên phát hiện ra, dường như tinh thần của bọn họ từ sáng đến giờ không hề được thả lỏng, chẳng hơi sức nào để đi đâu nữa, ba đời tám kiếp họ cũng chưa từng nghiêm túc học tập như vậy!

- Không được không được không được, mệt quá, mệt quá đi mất!

Phương Băng và Đổng Vĩ Thành hét lớn:

- Những giáo viên này giống như có tà thuật vậy, ông đây chịu không nổi!

Những giáo viên đó thật sự rất giỏi, Lưu Ngạn Ba có phi ngựa đuổi theo cũng đuổi không kịp.

Tuy nhiên, cho dù giáo viên có giỏi đến mức nào đi nữa cũng phải có cái tâm, một ngày hai ngày, một tháng hai tháng, bị giáo viên lôi đi, cố gắng học một chút cũng không sao, nhưng chẳng lẽ phải trông cậy vào giáo viên đốc thúc mãi sao?

Điều đó không thực tế!

Hiện tại lớp thứ 14 vẫn còn rất bị động, đa phần mọi người đều không có tinh thần học tập.

Giống như bây giờ, chỉ mới một buổi sáng thôi mà đã bắt đầu cảm thấy chán nản, muốn bỏ cuộc giữa chừng.

- Chậc!!

Phương Băng lại bắt đầu lảm nhảm:

- Tớ cảm thấy có hơi hối hận, thật ra Hắc Quả Phụ cũng rất hay!

- Cút m* mày đi!

Vương Đông đá một cái lên ghế của cậu ta:

- Cô ta tốt như thế thì cậu đi tìm cô ta đi!

Nhất thời Phương Băng không còn đắc ý nữa:

- Nói giỡn thôi mà, mọi người bị làm sao thế? Đừng nói là các cậu không hề có tế bào hài hước đấy nhé?

Dương Hiểu ra hiệu cho Ngô Ninh:

- Đi! Bắt cậu ta ngậm miệng lại!

Phương Băng:

"..."

Thấy cậu ta không nói nhảm nữa, lúc này Dương Hiểu mới thở phào nhẹ nhõm, quay người lại trợn mắt với Tề Lỗi, bắt đầu gào to:

- Không phải cậu bảo đây là động của những tên cặn bã sao? Không phải chẳng ai thèm học sao?

- Cực hình đâu?

- Ngược đãi đâu?

- Nào? Cậu thử làm coi sao? Bà đây chống mắt lên xem nè!

Vẻ mặt như đưa đám:

- Sao lại trở thành cuộc cách mạng học tập của học sinh Trung Hoa rồi?

Lừa đảo!! Dương Hiểu cảm thấy cả lớp thứ 14 đều là kẻ lừa đảo, nhất là giáo viên, cũng là kẻ lừa đảo.

Nói chung, bây giờ lớp thứ 14 có hơi hoảng loạn, nếu như tiếp tục như thế, thì có khi cuộc sống sau này còn cực khổ hơn cả Lưu Ngạn Ba đấy! Không còn tự do gì nữa!

Tuy nhiên vừa đến buổi chiều, thái độ của bọn họ lập tức thay đổi 180%.

Học sinh lớp thứ 14 nhận ra bản thân mình thật là nông cạn, Lưu Trác Phú tuyệt đối lợi hại hơn Lưu Ngạn Ba gấp một nghìn lần!!