Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tại sao lại như vậy? Bởi vì giáo viên thể dục nghỉ rồi!
Nói chính xác hơn, giáo viên thể dục trước đó của bọn họ bận sinh con rồi, nhưng trước khi vào phòng sinh vẫn còn quan tâm đến lớp thứ 14, nhờ một người khác dạy thay.
Chỉ là giáo viên dạy thay này, vừa hay lại là giáo viên thể dục của lớp số 1.
Bạn nói xem, có trùng hợp không cơ chứ?
Tiết đầu tiên của buổi chiều là tiết thể dục, hơn nữa còn là tiết thể dục chung của lớp thứ 14 và lớp số 1.
Rốt cuộc, Uông Quốc Thần chậm rãi đi vào lớp số 1:
- Giáo viên thể dục của các em bị bệnh, hôm nay thầy đến dạy thay một tiết.
Học sinh lớp số 1:
"..."
Bên phía lớp thứ 14, Lưu Trác Phú cũng vừa lúc đến đây dạo một vòng.
Vốn dĩ còn cho rằng ông ấy cũng đến dạy thay, tuy nhiên lão Lưu vừa mới bước vào lớp học đã cau mày:
- Các em còn ngồi trong lớp để làm gì? Tiết thể dục, không nhìn thấy à? Đợi tôi đến gọi các em chắc?
Vẫn là giọng điệu cứng ngắc ấy, hung dữ đến mức việc bọn họ không học tiết thể dục chính là phạm vào trọng tội vậy.
Sau đó, lão Lưu còn nói thêm:
- Lớp chúng ta hãy lập ra một quy tắc, chỉ cần không xảy ra vấn đề gì ở các môn khác, không gây phiền phức cho tôi, vậy thì tất cả những tiết thể dục vẫn sẽ được học như thường, thời khóa biểu như thế nào thì là như thế ấy!
Ngay khi lão Lưu đang nói, vị giáo viên thể dục "đang bị bệnh" của lớp số 1 ôm theo mấy trái bóng rổ và bóng đá bước vào phòng học.
- Có chuyện gì vậy? Ra ngoài xếp hàng! Sợ nắng à? Nếu không thì tiếp tục học nhé?
Đùng một tiếng, suýt chút nữa thì lớp thứ 14 đã gỡ cả nóc nhà ra, gào khóc chạy ra khỏi lớp, chỉ sợ không kịp.
Bọn họ vừa chạy vừa hét lớn:
- Lão Lưu tuyệt vời! Giáo viên thể dục tuyệt vời!
Đổng Vĩ Thành còn nói thêm:
- Chúng chúng chúng chúng, chúng tôi!! Thề thề thề thề sống chết, trung thành!
Học sinh lớp số 1:
"..."
Cách một lớp cửa sổ và một vách tường vẫn còn nghe thấy tiếng gào thét của lớp thứ 14, chẳng hiểu sao lại cảm thấy hơi hâm mộ nhỉ?
Thôi bỏ đi, chúng ta không ghen tỵ, chúng ta là học sinh giỏi, chúng ta cũng muốn học thể dục.
Bậy bậy! Chúng ta muốn thầy Uông đến dạy thay tiết thể dục!
————————
Thật ra cho dù là một đứa trẻ ngoan hay là một đứa trẻ hư.
Thôi được rồi, tạm thời không nhắc đến những đứa trẻ thật sự ngỗ nghịch, quan trọng là dường như học sinh lớp thứ 14 cũng không hư đến mức vô phương cứu chữa, thật ra thứ bọn họ muốn rất đơn giản, đó chính là được xem trọng, được chú ý.
Đừng quan tâm đến việc những giáo viên sẽ nghĩ như thế nào, là muốn buộc bọn họ phải học hay là muốn làm gì khác, nhưng dù chỉ là một ân huệ nhỏ bé thôi cũng đã đủ khiến cho bọn họ phải nhảy cẫng lên hoan hô, cam tâm tình nguyện phản bội nguyên tắc học một cách bị động.
Dưới góc độ của người trưởng thành, việc này có thể xem là một điều ngốc nghếch, thế nhưng đối với những cô bé cậu bé chỉ vừa mới mười sáu mười bảy tuổi, có một số người không thể từ chối điều đó.
Chỉ là một vấn đề nhỏ trong tiết thể dục, ít nhất là đối với học sinh lớp thứ 14, hình tượng của Lưu Trác Phú đã tốt hơn một chút.
Người thầy này hiểu chúng ta! Vị giáo viên này thật sâu sắc!
Ít nhiều gì vẫn phải nể mặt thầy ấy, những lớp sau có thể kiềm chế thì kiềm chế, có thể nghe giảng thì nghe giảng.
Đơn giản là như vậy, cứ thế mà làm.
Đương nhiên, vẫn là câu nói ấy, muốn lớp thứ 14 cam tâm tình nguyện học tập, tiến bộ, xông về phía trước, vậy thì bạn đã nghĩ nhiều rồi.
Trước đây Chương Nam đã từng nói, nếu muốn thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của học sinh, phải để trong lòng chúng tự mình thay đổi, giáo viên có nói như thế nào cũng vô dụng, chúng ta nhiều nhất chỉ có thể giúp đỡ bọn trẻ. Việc này tuỳ thuộc vào các học sinh, cũng chính là tiềm thức của đám Tề Lỗi.
Đấy mới là kế hoạch hoàn mỹ của Chương Nam, bà cũng không trông cậy vào việc một mình Tề Lỗi có thể xoay chuyển tình thế , cậu chỉ là một phần nhỏ giúp cho Chương Nam có thể thấu hiểu được tâm lý học sinh và tìm ra biện pháp tốt nhất mà thôi.
Dòng đời vẫn còn đang tiếp tục, dường như một lớp thứ 14 đã từng tuyệt vọng với cuộc sống cấp ba, sẽ không còn phải khổ sở như thế nữa.
Mặc dù có hơi mệt một chút, tuy nhiên, sự nhiệt tình của những giáo viên mới vẫn còn chưa biến mất, có thể tiếp tục kéo bọn họ về phía trước thêm một đoạn đường nữa.
Thân là một kẻ mạnh(*), ông trùm quậy phá Tề Lỗi đã tiếp thu hết tất cả những kinh nghiệm trước đây của mình.
(*): nguyên tác là Tề Lỗi tự nhận mình là cá da trơn, nguồn gốc của từ này đến từ một câu chuyện được trích dẫn và thảo luận nhiều ở Trung Quốc.
Câu chuyện này kể rằng ở Na Uy trước đây, cá mòi tươi có giá cao hơn nhiều lần so với cá mòi đông lạnh. Tuy nhiên, chỉ có duy nhất một thuyền trưởng nọ có khả năng đưa cá mòi còn sống vào bờ sau mỗi chuyến đánh bắt mà không ai biết ông ấy đã làm thế nào.
Đến tận khi ông qua đời, người ta mới phát hiện ra bí mật của ông: với mỗi bể chứa cá mòi, ông thả vào một con cá da trơn. Điều này khiến đàn cá mòi phải bơi liên tục để tránh xa con cá da trơn nếu không sẽ bị ăn thịt. Vì luôn vận động nên chúng tránh được tình trạng trì trệ do bị nhốt lâu ngày, và từ đó sống dai hơn.
Thế nên cá da bơn ở đây là kẻ mạnh và là động lực khiến cho kẻ yếu phải cố gắng nỗ lực hơn.
Lên kế hoạch trước rồi mới bắt đầu hành động, phải biết ẩn mình!
——————
Ngày thứ 11, trước khi vào tiết học cuối cùng của buổi chiều, Lưu Trác Phú đột nhiên ghé qua, gọi học sinh lớp thứ 14 ra ngoài xếp hàng.
Mọi người không biết chuyện gì đang xảy ra, sau khi rời khỏi phòng học, bọn họ mới phát hiện lớp số 1 cũng đang xếp hàng. Sau đó hai lớp đi theo lớp phó thể dục đến toà nhà chính.
Lạ hơn là trên đường đi, hình như chỉ có học sinh khối 10 mới phải làm vậy.
Học sinh khối 11 và 12 vẫn ra ra vào vào như cũ, hoàn toàn không có vấn đề gì.
- Chuyện gì thế?
Có người trong hàng bối rối hỏi.
Tuy nhiên Lưu Trác Phú chỉ bảo Vương Đông đưa mọi người đến phòng giáo viên ở lầu một.
Sau đó lập tức rời đi, không hề nói cho bọn họ biết rốt cuộc đang làm gì.
Mãi cho đến khi bước vào tòa nhà chính, họ mới phát hiện ra không riêng gì lớp thứ 14 mà toàn thể học sinh khối 10 đang xếp hàng ngoài phòng giáo viên, chia ra hai hàng nam nữ.
Khi còn ở tiểu học, tình huống này vẫn còn khá quen thuộc, mỗi khi tiêm phòng hay phát kẹo đều sẽ làm như vậy.
Nhưng đến khi vào trung học thì không cần phải như vậy nữa, mọi chuyện đều diễn ra trong phòng học.
Đương nhiên, vẫn còn một trường hợp khác.
Tề Lỗi nhíu mày nhìn Ngô Tiểu Tiện:
- M* nó, không lẽ lại tính đi tổ chức hợp xướng nữa sao?
Đang nói chuyện, đột nhiên có một cô giáo khoảng hơn 30 tuổi từ trong văn phòng bước ra, Tề Lỗi và Ngô Ninh dừng lại quan sát người nọ, trong nháy mắt đã nhận ra, bởi vì đó chính là giáo viên môn âm nhạc hồi trung học của bọn họ, cô Dương.
Hai anh em, tôi nhìn cậu, cậu nhìn tôi, gật đầu với đối phương, dù sao cũng là ván đã đóng thuyền.
Cậu nghĩ xem, manh mối đã vô cùng rõ ràng.
Sắp tới lễ quốc khánh, cuộc thi diễn xướng hằng năm, cuộc thi mà học sinh căm ghét đến tận tuỷ, lại sắp được tổ chức.
Về cơ bản, mỗi trường sẽ chọn ra một niên khoá, lập nên một đội hợp xướng hơn 100 người, luyện tập một vài ca khúc cách mạng, thêm vào chúng một chút sáng tạo.
Ví dụ như hát bè, múa minh hoạ, vừa hát vừa cầm hoa giả làm một vài động tác thể dục tập thể!
Dù sao thì cũng trông ngốc nghếch muốn chết.
Nếu như ai được chọn, vậy thì đừng hòng được bình yên trước khi cuộc thi diễn ra.
Học hát, luyện tập, nhớ động tác, một hai trăm người chen chúc nhau trên bộ bàn ghế được dựng tạm thời, dù sao thì thời tiết tháng 9 rất nóng.
Chỉ cần nghĩ về nó thôi đã cảm thấy mệt mỏi rồi.