Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 229. Tham Gia Cuộc Thi Diễn Hợp Xướng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khi còn ở tiểu học, bọn họ cảm thấy việc đó rất mới mẻ, tình nguyện tham gia. Đến trung học, lớn hơn một chút rồi lại không muốn đi nữa, mỗi khi chọn người ba anh em bọn họ đều sẽ cố ý hát lạc giọng, lừa gạt qua ải.

Lúc này đây, bọn Phương Băng vẫn còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, thấy Tề Lỗi và Ngô Ninh hình như đang bí mật mưu đồ chuyện gì đó, vội vàng chạy đến hỏi:

- Có chuyện gì thế?

Tề Lỗi:

- Hình như đang chọn đội hợp xướng, bọn tớ đang tính lát nữa nên hát lạc giọng như thế nào!

Trong nháy mắt mọi người đã hiểu rõ, ở thời đại này, làm gì có ai không biết đến cuộc thi hợp xướng?

Vô thức hắng giọng một cái, không khỏi bất an, thậm chí có người còn đang thử xem nên hát như thế nào để không đúng giai điệu.

Phương Băng cũng đang làm thử, rốt cuộc Ngô Tiểu Tiện lại đến nói một câu:

- Cậu không cần phải làm vậy đâu, cứ phát huy như bình thường thì chắc chắn sẽ không có ai chọn cậu.

Phương Băng trợn mắt nhìn cậu ta:

- Cậu xem thường ai đấy? Anh đây là ông hoàng ca hát đấy!

Ngô Tiểu Tiện cười lạnh một tiếng, không giải thích với cậu ta, một người hát bài 《 Đoàn kết là sức mạnh 》mà còn kinh khủng như cậu ta thì còn chối cãi gì nữa?

Không thèm quan tâm cậu ta, trao đổi ánh mắt với Tề Lỗi, sau đó hai anh em bọn họ từ từ khom lưng xuống, rướn cổ về phía trước, nhìn như thế nào cũng thấy giống hai người bị dị tật.

Dương Hiểu nhạy bén phát hiện ra vấn đề, lén lút chạy tới:

- Có chuyện gì vậy?

Tề Lỗi:

- Còn tuyển cả người múa minh hoạ nữa!

Dương Hiểu lập tức hiểu ra, vội càng khom lưng xuống.

Múa minh họa còn nguy hiểm hơn hát hợp xướng.

Cho dù là Tề Lỗi hay Ngô Ninh, thận chí là Dương Hiểu, đều tương đối cao, bề ngoài trông cũng được, nếu như bị chọn vào đội múa, vậy sẽ gặp phải vận rủi lớn.

3 người cứ giữ tư thế kì dị đó đứng tại chỗ của mình, bởi vì nam nữ sẽ được chọn riêng, vậy nên chỉ có thể chúc may mắn!

Đợi hơn 20 phút, trong khi đó, lớp thứ 7 đã vào trước, Đường Dịch không cần hai người anh em của mình thông báo cũng biết bản thân nên làm như thế nào.

Đáng tiếc, Đường Dịch hèn mọn bước vào, mang theo khuôn mặt ủ rũ bước ra, trông có vẻ như không giống đang giả vờ.

Hai người anh em hỏi cậu ta đã xảy ra chuyện gì, Đường Dịch suýt chút nữa thì rơi nước mắt:

- Cứ vào đi rồi biết, anh đây bị chọn vào đội múa rồi.

Nhất thời, Ngô Tiểu Tiện nhẹ nhàng thở ra, đội múa sẽ không quá đông, thông thường sẽ chọn ra mười nam mười nữ. Nếu như trước đó có nhiều hơn một người được chọn, vậy thì bọn họ cũng sẽ giảm bớt được tỷ lệ bị chọn.

Dù sao cậu ta cũng không muốn bị chọn vào đội múa, đây nhất định là việc ngu ngốc nhất trong toàn thể đội hợp xướng!

Rốt cuộc đã đến lượt của hai người, bọn họ vừa mới đẩy cửa ra nhìn một cái, lập tức muốn quay người bỏ chạy.

Đó chính là cô Dương ở trung học, ngoài ra còn có thêm một người khác nữa, Tào Trí Lệ, cũng là người quen.

Một cô giáo mới 20 tuổi, năm ngoái trong nhà cô Dương có chuyện, cho nên cô ấy đến dạy thay cho khối 9 một khoảng thời gian, tương đối quen thuộc, mọi người cũng không xem cô ấy như giáo viên, dù sao cô ấy chỉ lớn hơn bọn họ vài tuổi.

- Tiêu rồi!

Hai người bọn họ không thể nào giả vờ được nữa, đối phương biết rất rõ bản thân, có giả vờ cũng vô dụng.

Vẻ mặt Ngô Tiểu Tiện như đưa đám:

- Không phải chứ? Không thể cho em một con đường sống sao?

Tào Trí Lệ quan sát Ngô Ninh và Tề Lỗi, ngay lập tức bật cười.

Dáng người của cô ấy không được cao, chỉ khoảng 1m5, đứng cũng không cao bằng hai anh em bọn họ.

Bước đến vỗ vai Ngô Ninh:

- Không tồi, cuối cùng cũng có hai người ra dáng! Mấy đứa không cần phải làm gì hết, ngồi chờ được chọn đi!

Ngô Ninh vừa nghe thấy như vậy, không khỏi nóng lòng:

- Tào Trí Lệ bé nhỏ!! Chị không nên như vậy chứ, tại sao phải hố người một nhà thế?

Cô Dương lên tiếng:

- Bớt nói nhảm lại đi! Vào đội múa cũng tốt mà, tự do hơn đội hát nhiều.

Cô đi chết đi!!

Trong lòng Ngô Ninh thầm mắng to, đội múa mà tốt? Nếu mà đội múa bảo mình khổ thứ hai thì không ai dám xếp thứ nhất đâu đó?

Lấy một ví dụ đi!

Hai năm trước các nam sinh trong đội múa của Nhị Trung phải diễn giai cấp công nhân, mặc áo vest trắng và quần tây, lại còn quấn thêm một chiếc khăn lông ở trên cổ.

Bài múa năm ngoái của các nam sinh là giả làm hình tượng các bác nông dân ở Thượng Bắc.

Cắt vạt áo sau lưng của bộ vest trắng của năm trước, may thêm một hàng cúc La Hán biến nó thành một chiếc gile, quần tây cũng cắt lên bảy phân, làm lộ ra bắp chân, khăn choàng cổ cũng chuyển sang dùng để quấn đầu.

À, đúng rồi, ngoài ra còn phải trang điểm nữa!

Một lớp phấn nền, đánh thêm má hồng, lại còn tô son.

- Chậc chậc.

Ngô Ninh tự nhủ trong lòng, bản thân vừa mới cười nhạo Đường Dịch xong, bây giờ đã gặp phải báo ứng rồi ư?

Vội vàng nháy mắt ra hiệu với Tề Lỗi, mày nghĩ cách đi chứ? Mày không nghĩ chẳng lẽ để tao nghĩ chắc?

Những thứ như bị bệnh viêm gan, lao phổi, bị gãy chân phải làm phẫu thuật, Ngô Tiểu Tiện đều có thể làm được.

Tề Lỗi cũng rất sốt ruột, cậu không muốn trở nên xấu xí như vậy.

Tuy nhiên cả hai đều là người quen nên rất khó giải quyết, cái khó ló cái cái khôn, đột nhiên hai mắt Tề Lỗi sáng bừng.

- Cô Dương, hay là chúng ta đừng múa minh họa nữa, chúng ta đệm nhạc có được không?

Ngô Ninh:

"..."

Cô Dương:

"..."

Cô Tào:

"..."

Ba người cũng thoáng sững sốt.

Ngô Ninh:

"M* nó, mày đúng là thiên tài! Đúng vậy, đệm nhạc! Đệm nhạc cũng được!"

- Đệm nhạc?

Cô Dương không khỏi kinh ngạc.

- Đệm như thế nào?

Tề Lỗi tự chỉ vào bản thân:

- Em!! Ngoài ra còn có Ngô Ninh, Đường Dịch và một người bạn học khác của em, bốn đứa em có đệm nhạc ngay tại chỗ.

Đây cũng là phương án giải quyết tốt nhất, không cần phải hát, cũng không cần phải đóng mấy vai ngốc nghếch, chỉ cần đứng một bên, đánh đánh gõ gõ.

Ngay lúc này, lông mày cô Dương thoáng cau lại, đánh giá Tề Lỗi một cách không hề tin tưởng:

- Mấy em? Có làm được không?

Qủa thực cô Dương không tin tưởng bọn họ cho lắm.

Trước hết, Thượng Bắc chỉ là một địa phương nhỏ, được học âm nhạc, hơn nữa những người có thể học tốt môn nghệ thuật này cũng không nhiều. Đa phần các bài hát ở cuộc thi hợp xướng diễn ra hằng năm đều được thu sẵn nhạc đệm từ trước, đến lúc đó chỉ cần phát nhạc lên là được.

Ngược lại, bên phía trường Trung học Thực nghiệm lại có một số học sinh đa tài đa nghệ, có thể đệm nhạc ngay trên sân khấu, cũng chính vì thế, năm nào trường Trung học Thực nghiệm cũng đè đầu Nhị Trung, giành được giải đồng ca xuất sắc nhất của cuộc thi.

Đương nhiên, Nhị Trung cũng không kém cạnh, cũng có đòn sát thủ, nhưng chỉ có ưu thế trước khi trình diễn.

Nói chung, vẫn còn thiếu một chút nữa mới đạt được giải nhất.