Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng nếu như đám Tề Lỗi thật sự có thể đệm nhạc, vậy thì đây chính là một điều bất ngờ ngoài sự mong đợi.

Cô Dương vô cùng nghiêm túc:

- Đây không phải là chuyện đùa, mấy đứa thật sự có thể làm được sao?

- Thật đấy!

Tề Lỗi gật đầu:

- Chắc chắn được! Nếu như cô không tin thì cô có thể kiểm tra xem sao!

Nếu là trước đây, Tề Lỗi không dám chắc chắn, nhưng bây giờ, có Dương Hiểu ở đây kia mà!

Một mình cô ấy cũng có thể làm được việc này, nên chuyện đó không thành vấn đề.

Cô giáo Dương thấy Tề Lỗi dám khẳng định chắc nịch như vậy càng tin tưởng hơn một chút.

Sau khi bàn bạc với cô Tào một chút, cô ấy nói:

- Chuyện này... Mấy đứa cần dùng loại nhạc cụ nào? Để cô tìm cách mượn người khác, mang tới cho các em thử xem sao.

- Nhưng cô nói trước, nếu như cô không hài lòng, vậy thì các em cứ ngoan ngoãn vào đội múa minh họa đi!

Đối với vấn đề này, Tề Lỗi vô cùng vui vẻ:

- Không cần phải mượn, tụi em có!

Một bộ nhạc cụ đầy đủ, có gì khó khăn đâu?

Điều này thật sự khiến cô giáo Dương càng thêm mừng rỡ, ngay cả nhạc cụ cũng có, vậy chắc chắn sẽ biết chơi, có thể tin cậy được.

- Như thế này đi, cô sẽ đến xin phép giáo viên cho các em nghỉ tiết tự học buổi tối. Tối nay các em mang theo nhạc cụ đến khán phòng ở lầu 4, chúng ta thử xem sao!

- Được!

Tề Lỗi nhanh chóng đồng ý, liều mạng vì một tương lai không cần phải vào đội múa minh họa.

Rời khỏi văn phòng, hai anh em bọn họ đều thở phào nhẹ nhõm, các bạn học lớp thứ 14 cho là bọn họ đã thành công:

- Như thế nào? Sao có thể vượt qua được thế?

Muốn hai người bọn họ truyện đạt một ít kinh nghiệm.

Rốt cuộc, Ngô Ninh nở một nụ cười âm trầm, đáp:

- Đội hợp xướng và đội múa đã tuyển đủ người rồi, không cần phải giả bộ nữa đâu.

- M* nó!!!

Cả bọn Phương Băng thở phào nhẹ nhõm trong nháy mắt, mọi người đều đứng thẳng người dậy:

- Làm tớ sợ muốn chết.

Sau đó nghênh ngang bước vào văn phòng, đến khi bước ra:

- Ngô Tiểu Tiện, tao giết mày!!!!

Hai anh em bọn họ đã trốn đi mất tăm từ lâu.

Cả hai bắt gặp Đường Dịch bên ngoài tòa nhà chính, trong tên nhóc này đang buồn muốn chết, có lẽ đang tìm cách lấy được một tờ giấy chứng nhận của bác sĩ đây mà? Dù sao cậu ta cũng không muốn vào đội múa.

Sau khi biết được những gì Tề Lỗi làm, không chỉ một mình cậu ta, mà cả ba anh em bọn họ và Dương Hiểu đều đã thoát được một kiếp, không khỏi kích động!

- Anh à, mày đúng là anh trai ruột của tao mà!

Đang vui vẻ, Dương Hiểu cuối cùng cũng bước ra.

Đường Dịch cố ý đùa Dương Hiểu một chút:

- Bé Hiểu, sao rồi? Chắc là cậu sẽ không trúng chiêu đâu nhỉ?

Dương Hiểu vừa cao vừa gầy, chỉ cần nhìn vào dáng người, nếu như không được chọn vào đội hợp xướng thì chắc chắn sẽ bị chọn vào đội múa dành cho nữ.

Không ngờ được rằng, Dương Hiểu lại khinh thường bĩu môi nhìn bọn họ:

- Sao tớ có thể rác rưởi giống như cậu được? Chị đây vừa mới đi vào đã bảo bản thân bị suyển bẩm sinh rồi. Giáo viên không thèm nói lời nào, lập tức để cho tớ đi ra!

- Ha ha!

Dương Hiểu vô cùng đắc ý.

- Tớ có thông minh không?

Tề Lỗi:

"..."

Ngô Ninh:

"..."

Đường Dịch:

"..."

Thời gian ngừng lại mấy giây.

- Cái gì ấy nhỉ?

Ngô Tiểu Tiện đột nhiên lên tiếng, hỏi Đường Dịch:

- Mày có khát không? Tao mời mày uống coca.

Đường Dịch đáp:

- Khát! Khát muốn chết!

Lập tức đứng dậy bỏ chạy với Ngô Tiểu Tiện:

- Chuyện đó, hai cậu cứ trò chuyện với nhau trước đi nhé, tụi tớ đi mua nước. Mang về cho hai người, không cần phải cám ơn.

Biến mất như một làn khói.

Dương Hiểu cảm thấy vô cùng kì lạ:

- Hai tên này có bệnh ạ?

Cô ấy nhìn Tề Lỗi:

- Cậu đang khóc ấy à? Hay là đang cười thế?

Tề Lỗi cũng không biết bản thân đang khóc hay là đang cười:

- Chuyện này, tớ có chuyện cần phải nói cho cậu biết!

- Nói đi!

Tề Lỗi sắp xếp lại câu từ của mình:

- Chuyện là như thế này, tớ cảm thấy, vinh dự của Nhị Trung là quan trọng hơn hết!

Dương Hiểu:

"..."

Tề Lỗi:

- Chúng ta là học sinh của Nhị Trung, cần phải phát huy tinh thần Nhị Trung vì chúng ta, chúng ta vì Nhị Trung, cống hiến sức mình vì vinh dự của trường học!

Dương Hiểu chau mày:

- Cậu đang nói gì thế?

Tề Lỗi tiếp tục giả vờ chính trực nói:

- Tớ muốn nói là, vinh dự!

- Tớ muốn nói đến tinh thần trách nhiệm!

- Tớ muốn nói rằng hội diễn hợp xướng lần này, Nhị Trung chỉ được phép thắng, không thể nào thua!!

- Cho nên, tớ cho rằng, chúng ta cần phải làm một chút gì đó.

- Ví dụ như, ví dụ như...

- Ví dụ như đệm nhạc cho đội hợp xướng, chắc cậu rất sẵn lòng có đúng không?

Dương Hiểu:

"..."

Dương Hiểu biết, cô ấy biết rồi.

Bước lên một bước, bóp cổ Tề Lỗi, lay nó một cách tuyệt vọng:

- Cậu là tên khốn kiếp! Nói, có phải cậu đem bán bà đây đi rồi có phải không?

- Phải vất vả lắm tớ mới trốn được đấy!!! A a a a!!!!

Phía sau rừng cây, Đường Dịch và Ngô Tiểu Tiện quay đầu nhìn lại, chẹp miệng:

- Chậc chậc, hên là mình nhanh chân, hung tàn quá đi mất.

Nửa tiếng sau, Đường Dịch và Ngô Ninh hì hục đuổi theo Dương Hiểu.

Ngô Ninh:

- Bé Hiểu à, tớ cảm thấy, mặc dù đúng là việc này có hơi thất đức. Nhưng mà, vì Nhị Trung, vì anh em, cậu cần phải hy sinh!

Đường Dịch:

- Đúng vậy, đúng vậy, làm như thế là không đúng! Tuy nhiên, cậu ấy đã nói như thế rồi, chúng ta là anh em, không thể làm mất uy tín của cậu ấy chứ? Nếu không sau này làm sao cậu ấy có mặt mũi ở Nhị Trung nữa.

Dương Hiểu trợn mắt liếc hai người bọn họ một cái:

- Hai người các cậu cũng chẳng phải thứ tốt lành gì!!

Dứt lời, cô ấy tức giận leo lên một chiếc xe ba bánh.

Ngô Ninh, Đường Dịch nhanh chóng đuổi theo:

- Hiểu, cậu đi đâu thế? Cậu không được đi? Cậu đi rồi, anh em của cậu sẽ lâm vào bể khổ đấy!

Không có Dương Hiểu, bọn họ sẽ phải quay trở về đội múa minh họa, đó là điều không thể!

Dương Hiểu hung dữ để lại một câu:

- Tớ về nhà lấy đàn, hai cậu mau cút đi cho tớ!

- Được được! Cậu đi thong thả nhé! Bọn tớ chờ cậu!

Sau khi tiễn Dương Hiểu đi, Đường Dịch và Ngô Ninh không khỏi kích động nhìn Tề Lỗi.

- Khán phòng ở lầu 4, có phải chúng ta có thể đường đường chính chính phá banh tòa nhà này không?!

Khán phòng có một dàn âm thanh, mỗi khi tổ chức đại hội thể thao, đàm luận giữa thầy và trò sẽ dùng đến nó.

Chậc chậc, nếu như có thể ở đó chơi một đoạn nhạc của Rammstein sẽ như thế nào nhỉ?

Ha ha, chắc là toàn bộ Nhị Trung sẽ phải thăng thiên mất!