Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dương Hiểu vừa rời đi, ba anh em họ cũng quay trở về nhà lấy đồ.
Đàn của Tề Lỗi và bộ hiệu ứng âm thanh của Đường Dịch còn dễ mang đến, nhưng giá đỡ trống của Ngô Ninh thì không.
Cậu ta phải thuê một chiếc xe đến chở mới có thể tới kịp trước giờ tự học buổi tối ở trường học.
Bảo vệ nghe nói rằng đây là nhạc cụ dùng để đệm nhạc cho đội hợp xướng, lập tức phá lệ mở cửa cho người ngoài chạy xe đến tận trước cửa tòa nhà chính, đỡ mất công ba anh em bọn họ phải tốn sức.
Tuy nhiên, Dương Hiểu vẫn nhanh hơn bọn họ một chút, đã đứng đợi trước tòa nhà chính, phía sau lưng còn có Trương Tân Vũ và Phương Băng.
Hai người một trái một phải, một người ôm hộp đàn, một người ôm giá đỡ, giống như hai vị tướng Hanh Cáp bị Dương Hiểu bắt làm khổ sai.
- Cửa phòng văn thể đã bị khóa mất rồi, cô Dương vẫn còn chưa đến, chúng ta nên làm gì đây?
Dương Hiểu đã đến được một lúc, cũng đã từng đi tìm người đến mở cửa phòng văn thể. Thế nhưng, các giáo viên đều không có ở đây, chính vì thế cô ấy chỉ có thể đợi.
Tề Lỗi không hề nghĩ ngợi đáp:
- Chúng ta mang nhạc cụ lên lầu 4 trước đi, để chúng ngoài cửa phòng rồi đi tìm người đến mở cửa sau.
Thế là, sáu người đi thành hai chuyến, mang nhạc cụ lên lầu 4, giữa đường còn gặp được Tài Vĩ.
Tài đại công tử quan sát ba anh em Tề Lỗi, ngoài ra còn có Dương Hiểu không biết từ nơi nào, thấy bọn họ mang nào là trống, nào là hộp đàn:
- Mấy đứa đây là?
Tề Lỗi đã quen với việc cãi nhau với cậu ta, thuận mồm đáp:
- Không còn cách nào khác, chỉ là do tôi quá đa tài mà thôi!
Tài Vĩ không nói nên lời:
- Cậu cứ một hai muốn đối đầu với anh có đúng không? Vui lắm sao?
Tề Lỗi cười đểu:
- Vui chứ! Lớp 12 học mệt muốn chết, để tôi giúp anh giải trí một tí. Sao anh lại không biết điều như thế?
Tài Vĩ:
- Vậy… cảm ơn cậu nhé, không cần phải như vậy đâu!
Cậu ta lười tiếp tục tranh cãi với Tề Lỗi, hỏi lại một lần nữa:
- Rốt cuộc là có chuyện gì thế?
Tề Lỗi cũng biết chừng mực, khi không chọc ghẹo Tài Vĩ một chút thì vui, nhưng muốn mọi chuyện giống như những gì Tài Vĩ nói, hai người bọn họ hẹn gặp lại nhau ở Nhị Trung, cùng phân cao thấp?
Xì, ai mà rảnh?
Thu lại dáng vẻ ngả ngớn, cậu nói sơ qua về chuyện đệm nhạc cho đội hợp xướng.
Sau khi Tài Vĩ nghe cậu nói rằng 4 người bọn họ sẽ đệm nhạc cho hội diễn mừng lễ Quốc Khánh, nhất thời kinh ngạc, đảo mắt nhìn về phía Đường Dịch và Ngô Ninh.
Được rồi, chuyện này không giống như việc mấy tên nhóc các cậu có thể dùng vài cái hợp âm cỏn con, ngồi bên bờ rồi rồi qua mặt bọn con gái đâu.
Trình độ của Dương Hiểu thì khỏi cần phải bàn cãi rồi, chắc chắn có thể!
Tề Lỗi cũng xem như tạm được!
Tuy nhiên, Đường Dịch và Ngô Ninh, dưới con mắt "chuyên nghiệp" của Tài Vĩ, vẫn còn hơi kém một chút.
Cậu ta mỉm cười một cách ý vị thâm trường, nhìn về phía Đường Dịch và Ngô Ninh:
- Các cậu thật sự muốn lên sân khấu sao? Đến lúc đó, ánh đèn sân khấu sáng bừng, phía bên dưới có hàng ngàn ánh mắt đang theo dõi, người bình thường không thể chịu nổi đâu.
Ba anh em bọn họ vừa nghe cậu ta nói xong, ngay lập tức biết rõ ẩn ý trong lời nói của cậu ta.
Đường Dịch có hơi khó chịu, ông đây có làm được hay không còn cần anh phải quan tâm chắc?
Vừa định làm loạn thì Tề Lỗi đã nhanh chân hơn một bước, phẩy tay như đuổi ruồi:
- Anh đủ rồi đấy, vẫn còn chưa kết thúc sao? Vĩ ca à, vấn đề của anh, không chỉ là tìm một người vợ thôi đâu.
Tài Vĩ mặt mũi tối sầm, m* nó, hết chuyện để nói rồi à? Mà cứ nhắc đi nhắc lại chuyện cũ thế.
Vĩ ca muốn tìm vợ.
Chỉ nghe Tề Lỗi nói tiếp:
- Bây giờ trông anh cực kỳ giống một ông cán bộ già.
Tài Vĩ:
"..."
Lần thứ 3 rồi đấy!
Tề Lỗi thấy Tài Vĩ đau khổ, trong lòng thầm cười nhạo, ai biểu cậu ta không biết giữ mồm giữ miệng làm chi, mắng cho cậu ta chết!
Thật ra cậu hiểu Tài Vĩ có ý gì, trừ khi là một tuyển thủ chuyên nghiệp như Dương Hiểu, thường xuyên đứng trên sân khấu. Người bình thường lên sân khấu, cho dù không hề hồi hợp cũng chỉ có thể trình diễn được sáu bảy phần so với thực lực của bản thân.
Được rồi, có người thi bằng lái thôi mà cũng có thể lo lắng đến mức ngất xỉu, ở trên lớp đứng dậy phát biểu cũng lắp ba lắp bắp chứ đừng nói chi là lên sân khấu.
Năm nào đội hợp xướng cũng làm rất tốt trong lúc luyện tập, nhưng đến khi đứng trên sân khấu lại không thể hát thành lời. Huống chi lần này bọn họ còn không thể đứng lẫn trong đám người mà phải đơn độc đứng một góc sân khấu để đệm nhạc.
Hơn nữa trình độ của Đường Dịch và Ngô Ninh chỉ ở mức tay mơ, đến lúc đó lại càng dễ hồi hợp hơn.
Tài Vĩ cũng không có ý xấu, chỉ là cậu ta tương đối thật thà, không suy nghĩ nhiều như những người khác. Thật ra đây chính là tâm lý của những vị cán bộ già, thích chỉ bảo người khác.
Có lẽ cậu ta cảm thấy chuyện này không hay nên mới có lòng tốt muốn nhắc nhở.
Anh em của mình như thế nào, Tề Lỗi là người hiểu rõ nhất, cậu ta bảo Đường Dịch và Ngô Ninh sẽ căng thẳng khi lên sân khấu? Đùa gì thế?
Người ta to gan lắm đấy! Chỉ cần cho bọn họ hai cái thang, có gì mà họ không dám làm?
Nhưng mà vấn đề ở đây đó chính là cậu không thể nói như thế được.
Giống như khi sắp đến kì thi đại học, cha mẹ thầy cô chắc chắn sẽ không nói với bạn rằng:
- Môn toán của con không tốt, đến lúc đó nhớ phải chú ý một chút.
Có một số chuyện rất khó để nói ra, chỉ cần bạn không nói, họ sẽ không nghĩ đến vấn đề này, nhưng nếu như bạn đã nói ra, nó sẽ trở thành cái gai trong lòng họ, cho dù đó không phải là vấn đề cũng sẽ trở thành vấn đề.
- Lo làm việc của mình đi, ông cán bộ già!
Điều này khiến cho Tài Vĩ cảm thấy vô cùng lúng túng, mỉm cười gượng gạo:
- Được rồi, anh không nói nữa, được chưa?
Tuy nhiên cậu ta không những không rời đi mà còn theo bọn họ lên lầu bốn.
Tề Lỗi khó chịu:
- Anh còn đang định làm gì nữa?
Thế nhưng Tài Vĩ lại trả lời rằng:
- Ai bảo anh thuộc hội học sinh để làm gì? Lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui.
Được rồi, Tề Lỗi không biết được rằng kế bên phòng văn thể còn có một phòng phát thanh, chính là nơi phát nhạc giữa giờ nghỉ của các tiết học, đồng thời cũng là nơi phát Quốc ca vào giờ nghỉ trưa và nghỉ chiều.
Tài Vĩ là hội trưởng hội học sinh, trạm phát thanh cũng do cậu ta quản lí. Chính vì thế, cậu ta có chìa khoá.