Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tài Vĩ vừa mở cửa vừa lải nhà lải nhải:
- Chao ôi, thấy mấy đứa không vào được phòng thật đáng thương, coi như lấy ơn báo oán vậy, ai biểu anh của mấy đứa là một người có tấm lòng nhân hậu để làm chi?
Tề Lỗi:
"..."
M* nó! Anh nhất thiết phải gỡ gạc lại mới được có đúng hay không?
Hết lần này đến lần khác, Tài Vĩ và cậu so tới so lui, xem như ai cũng đã từng làm người thắng kẻ bại.
Ví dụ như, ở nhà xe hôm ấy, Tề Lỗi thua.
Thế nhưng hôm nay hai người bọn họ lại ngang tài ngang sức!
————
Tài Vĩ mở cửa phòng phát thanh, chỉ một lát nữa thôi là sẽ đến giờ học:
- Anh không giúp mấy đứa mang vào được, đừng để đồ đạc lộn xộn nhé, anh đi trước đây.
Dứt lời, cậu ta còn phất tay với Tề Lỗi một cách vô cùng đắc ý, vui vẻ xoay người:
- Không cần phải cám ơn, dù sao cậu cũng chẳng biết khách sáo là gì!
Điều này khiến cho Tề Lỗi tức giận, thằng oắt con này cũng chẳng phải dạng tốt lành gì!
Trong lòng cậu thầm mắng, anh cứ chờ đó mà xem, sớm muộn gì tôi cũng sẽ cho một tên cán bộ già muốn tìm bạn đời lại không biết giữ mồm giữ miệng như anh một bài học nhớ đời!!
Không! M* nó, sao ông đây lại phải chờ đến "sớm muộn" kia chứ, phải làm ngay bây giờ nó mới sướng, chính vì thế cậu lập tức đuổi theo Tài Vĩ vừa mới từ tầng 4 đi xuống.
Tài Vĩ học ở lớp thứ 8, vừa mới bước vào phòng học, tâm trạng của cậu ta vẫn còn rất vui vẻ, mình lại thắng rồi, thật sảng khoái!
Thế nhưng, đột nhiên Tề Lỗi đứng trước lớp, thò đầu vào, hai tay ôm cửa, hét lớn ở trước mặt cả lớp 12/8.
- Viagra!! Cám ơn anh ạ!
Tài Vĩ:
"..."
Toàn thể học sinh lớp 12/8:
"..."
Đợi đến khi Tài Vĩ hoàn hồn quay đầu nhìn lại, Tề Lỗi đã chạy mất dạng.
Tài Vĩ nhìn lớp thứ 8 đang im phăng phắc, sắc mặt cậu ta càng trở nên tái nhợt.
Tài Vĩ hung hăng uy hiếp:
- M* nó, ai dám gọi tôi là Viagra, tôi sẽ giết người đó!
Có người im lặng không nói lời nào, cúi gằm mặt xuống bàn.
Cũng có những người vô cùng đơn thuần, hỏi ngược lại Tài Vĩ:
- Viagra? Tại sao lại gọi là Viagra thế?
- Tại sao lại không thể gọi là Viagra nhỉ?
- Tớ thấy cái tên Viagra này cũng không đến nỗi nào mà? Cậu nói xem, Viagra?
- Viagra, trông sắc mặt của cậu không tốt lắm, sao thế Viagra?
- Viagra, cậu gục ngã rồi à?
- Lên tiếng đi nào, Viagra.
Ha ha ha ha!! Nhất thời lớp thứ 8 bùng nổ bởi tiếng cười.
Dù gì cũng có cả khối người không biết viên thuốc màu xanh ấy là gì, nhưng số người biết đến cụm từ "Viagra" này cũng không phải là số ít.
Tào Hiểu Hi cười như điên, chỉ vào Tài Vĩ:
- Cậu chọc ai lại không chọc, cứ phải chọc Đầu Đá nhà tớ!
Tài Vĩ muốn tự tử.
Đầu Đá nhà cậu? Đầu Đá nhà cậu còn khiến tôi phải đau đầu đây này! Nếu không thì cậu mang cậu ta đi giúp tôi đi?
Thế mà lớp thứ 8 lại có thể tìm ra điểm mấu chốt trong câu nói của Tào Hiểu Hi, nhận ra rằng cậu bạn "Đầu Đá" này có vẻ như không đơn giản, khá thân thiết với Tài Vĩ và Tào Hiểu Hi.
Có người tranh thủ nghe ngóng tình hình, mới biết được rằng hóa ra khối 10 năm nay có một học sinh mới tên Tề Lỗi.
Được rồi, ít nhất là bây giờ, phải còn rất lâu nữa Tề Lỗi mới nổi tiếng khắp trường Nhị Trung.
Chuyện về bảng tin và trại hè, tuyệt nhiên sẽ không có liên quan gì đến đại đa số các học sinh. Cho dù có biết, cùng lắm cũng chỉ là đã từng xem qua, chứ đừng nói chi là không biết gì cả.
Hơn nữa Tài Vĩ cũng chẳng còn tâm trạng đâu để mà so đo với Tào Hiểu Hi nữa, trong đầu toàn là: Cái tên tràn ngập sự kì thị này, liệu rằng có thể giấu diếm nó ở Nhị Trung hay không?
Đang bận xoắn xuýt thì giáo viên chủ nhiệm lớp Lý Diễm Hồng bước vào.
Vừa mới nhìn thấy cảnh tượng này, bà ấy ngay lập tức nghiêm mặt:
- Các em cười cái gì thế? Ồn ào chuyện gì vậy? Đã là lúc nào rồi còn không biết sao? Không lo lắng gì à?
Lớp thứ 8 thoáng im ắng trở lại, cả lớp đều cúi gằm mặt xuống.
Đối diện với Lý Diễm Hồng, Tài Vĩ cũng phải cụp đuôi lại mà sống, mặt mày xám xịt trở về chỗ ngồi.
Lý Diễm Hồng vừa mới mắng xong một trận, vẫn chưa cảm thấy hả giận, cầm giẻ lau bảng, vỗ vào phần đếm ngược ở góc phải bảng đen.
- Còn 280 ngày nữa.
Dường như bà ta nhận ra có điều gì đó không đúng, vèo hai tiếng, lau số 280 đi, viết số 279 lên.
- Cách ngày thi đại học: 279 ngày!
- Chỉ còn 279 ngày! Mấy em phải biết nắm chặt thời gian chứ, đám nhóc này!!! Thành công hay thất bại đều được quyết định ngay lúc này có biết không? Đã đến lúc phải liều mình để học rồi có biết chưa!?
Toàn thể lớp thứ 8 im phăng phắc, chỉ có một mình Lý Diễm Hồng đứng đó gào thét, trong phòng học cũng ngập tràn sát khí.
Ngay cả Tào Hiểu Hi luôn luôn vui vẻ cũng không còn mỉm cười nữa, nghiêm túc cúi đầu làm bài.
Đây chính là lớp 12!
Bắt đầu từ ngày khai giảng, cho dù bạn có muốn vào đại học hay không, nhìn chung, bầu không khí vẫn luôn như vậy, tất cả mọi người đều trong trạng thái căng thẳng, kéo dài suốt một năm.
Có người kiên trì đến cùng, gần như bị lột một lớp da.
Cũng có người bị bầu không khí này làm cho phát điên, thế nhưng vẫn tiến về phía trước theo quán tính.
Hơn nữa, người chịu khổ không chỉ riêng gì lớp thứ 8.
Sau khi Tề Lỗi rời khỏi lớp thứ 8, lại đụng phải Lý Mân Mân ở trước cửa lớp thứ 6.
Mới mấy ngày không gặp, suýt chút nữa thì cậu không nhận ra được cô ta, chị gái ngốc nghếch đã không còn xinh đẹp như xưa.
Cô ấy mặc chiếc áo thun rộng thùng thình, dài đến tận đầu gối, lộ ra đôi chân trắng nõn, lại còn mang một đôi dép lê.
Thậm chí, mái tóc vẫn luôn cột đuôi ngựa vô cùng kiêu ngạo nay đã được cuộn thành búi.
Phải biết rằng, ở thời đại này, kiểu tóc búi không được thịnh hành, đây được gọi là kiểu tóc giành cho các cụ già, chỉ có người già mới búi tóc như thế!
Đôi mắt thâm quầng và khuôn mặt bóng dầu, cô ấy cầm trên tay một chiếc bình giữ nhiệt có hình thủy thủ mặt trăng, uể oải chuẩn bị đi vào lớp học.
Nhìn thấy Tề Lỗi, cũng không còn hô to gọi nhỏ giống như trước nữa, sống dở chết dở nói:
- Sao cậu lại đến đây?
Tề Lỗi không nói nên lời:
- Mới vào học được 11 ngày thôi đấy! Sao chị lại biến bản thân thành như thế này?
- Hầy!!
Lý Ngốc Nghếch gục ngã, khuôn mặt lộ vẻ chua xót:
- Hồi lớp 10, lớp 11 chỉ lo chơi, đến năm cuối thì phải cố gắng hết sức thôi!