Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Ngốc Nghếch nói thật, khi còn học lớp 10 và 11, cô ấy không chú tâm vào việc học cho lắm, bây giờ phải trả giá rồi.

Rất tốn sức, hơn nữa phải cố gắng nhiều hơn người khác, đã thế còn chưa thể thấy được kết quả ngay. Điều này khiến cho một cô gái vẫn luôn hăng hái như Lý Ngốc Nghếch không khỏi chán nản.

Nhân lúc giáo viên vẫn còn chưa đến, Lý Ngốc Nghếch trực tiếp đứng dựa lên cửa, trông cứ như người không xương.

- Đầu Đá, bà đây đổi ý rồi, m* nó làm một người bình thường cũng được vậy, cần gì phải thay đổi, giả vờ làm một con sói đang vẫy đuôi để làm gì?

Qủa thực cô ấy có hơi dao động, nếu như biết trước được rằng sẽ cực khổ như vậy, thế thì cô ta còn cố gắng để làm gì?

Ánh mắt có phầm đăm chiêu, nói:

- Lớp 12 chính là Địa Ngục.

- Là 18 tầng địa ngục!

- Là ác quỷ!

Tề Lỗi không biết nên an ủi cô ấy như thế nào, chỉ có thể nói:

- Nhưng nếu như chị có thể thoát ra được thì chị sẽ trở thành thiên thần đấy!

Lý Ngốc Nghếch chau mày nhìn Tề Lỗi, lần này không bị mắc lừa nữa, vẻ mặt u oán:

- Bà đây không cần thoát khỏi đó cũng đã là thiên thần rồi!

Điều này khiến cho Tề Lỗi im lặng rất lâu.

Ngay bây giờ, tất cả những lời hay ý đẹp về kiên trì, phấn đấu và giá trị của bản thân đều trở nên nhạt nhòa.

Cuối cùng, cậu nghĩ rằng bản thân vẫn nên nói điều gì đó:

- Lý Mân Mân, tôi cảm thấy chị không giống như một người dễ dàng bỏ cuộc, cố lên! Chỉ một năm thôi.

Lý Mân Mân sửng sốt hồi lâu, đột nhiên cô ấy trở nên vô cùng giận dữ, dậm chân:

- Nhưng mà, thật sự rất cực đấy!

Đúng lúc đó, giáo viên của lớp thứ 6 đã đến, Lý Mân Mân cắn răng đứng thẳng người dậy.

- Đi, cậu đi đi!

Trước khi vào lớp, cô ấy còn dừng lại:

- Nếu như tôi chịu không nổi nữa thì cũng đừng xem thường tôi đấy.

Cô ấy đã có suy nghĩ muốn bỏ cuộc.

Tề Lỗi lặng lẽ không nói lời nào vẫy tay chào tạm biệt, cảm giác muốn giúp mà không biết nên giúp như thế nào, vậy thì làm sao có thể tiếp thêm sức mạnh cho Lý Ngốc Nghếch đây?

——————

Quay trở lại phòng văn thể ở lầu 4, Đường Dịch, Ngô Ninh, ngoài ra còn có Dương Hiểu, đã bày binh bố trận xong xuôi, đang ngồi nghiên cứu mấy thứ mới mẻ trong phòng phát thanh.

Được thôi, đừng nhìn ba anh em bọn họ đã ở Nhị Trung gần 3 năm, tuy nhiên vẫn có những nơi họ chưa từng đến, ví dụ như phòng phát thanh.

Đối với Ngô Ninh và Đường Dịch, mọi thứ ở đây đều vô cùng lạ lẫm.

Tiếc rằng, bọn họ không biết dùng, nếu không thì Đường Dịch đã nối ghi-ta vào chơi một bài của Rammstein ngay tại chỗ rồi, nhất định còn phấn khích hơn cả khi chơi với dàn loa lớn ngoài kia.

Hiện tại, cô giáo Dương vẫn chưa đến, Tề Lỗi bảo Phương Băng và Trương Tân Vũ về trước.

Thế nhưng, cả hai người bọn họ đều không muốn đi.

Phương Băng không biết đầu đàn, Dương Hiểu và Ngô Ninh còn có ngón nghề này.

Ngược lại, Trương Tân Vũ biết điều đó, chỉ tiếc là sau khi từ trấn Bạch Hà trở về, cũng chính là thời điểm mà ngày nào Dương Hiểu cũng đến chỗ ba anh em bọn họ luyện đàn, cậu ta lại không có mặt ở nhà Tề Lỗi, cũng chưa từng thấy bọn họ chơi đàn organ.

Có thể nói, những thứ này rất mới mẻ, chỉ riêng việc nhóm của cậu đứng ở đó chỉnh lại nhạc cụ một chút thôi là đã đủ thu hút rồi, thế nên hai người bọn họ đều muốn ở lại xem.

Tuy nhiên nghĩ đến việc kế bên là phòng làm việc của hiệu trưởng, các cậu lại trốn học chạy đến đây, thật khủng khiếp.

Rốt cuộc đành từ bỏ, chỉ có điều, hai người bảo rằng sau khi tan học sẽ quay trở lại.

Cuối cùng, trong phòng văn thể chỉ còn lại bốn người bọn họ, nhàm chán ngồi ở đó, Đường Dịch và Ngô Ninh quyết định ngồi tại chỗ, rút phích cắm ra yên lặng tập đàn và tập trống.

Thành thật mà nói, ngoài mặt trông bọn họ có vẻ như không hề để tâm, thế nhưng họ vẫn nghĩ về những gì mà Tài Vĩ nói. Lúc đầu hai người họ không nghĩ đến điều đó, nhưng bây giờ nghĩ lại mới thấy lo lắng.

Quả thực bọn họ không phải dân chuyên nghiệp, tố chất tâm lý đâu mạnh mẽ đến mức ấy? Có gan dám đệm nhạc trên sân khấu? Lỡ như đang trên sân khấu mà có sai sót thì...

Aaaa! Càng nghĩ càng cảm thấy xấu hổ, càng nghĩ trong lòng càng trở nên nặng trĩu, chỉ có thể dùng cách luyện đàn luyện trống để tiếp thêm lòng dũng cảm cho bản thân.

Cả Tề Lỗi và Dương Hiểu đều thấy được điều đó, tuy nhiên bọn họ không có cách nào nói ra, chuyện này càng nói đến sẽ càng khiến cho con người ta thêm bận tâm, căng thẳng.

Đợi đến khi chính thức bắt đầu, chọn một bài đơn giản, bình thường cố gắng tập luyện nhiều hơn một chút, bản thân sẽ dần bình tĩnh hơn.

Cứ như vậy, tiết tự học thứ nhất đã qua hơn 20 phút mới có một vị thầy giáo hơn 50 tuổi chắp tay đi vào phòng văn thể.

Ba anh em bọn họ không quen người đàn ông này, nhưng các cậu biết rằng đây là một vị giáo viên âm nhạc khác ở Nhị Trung, họ Mã.

Họ đã từng nghe qua một lời đồn về vị giáo viên này, nghe nói trước đây ông ta dạy môn Thủ công. Sau này ở bậc trung học cơ sở và trung học phổ thông không cần phải học môn này nữa, ông ta tự mình mày mò học thổi sáo và khuôn nhạc, chuyển mình trở thành giáo viên dạy âm nhạc.

Nên nói như thế nào đây? Khéo thật nhỉ! Nhưng mà, môn âm nhạc vốn cũng không được chú trọng lắm, chuyện là như vậy đấy!

Bốn người nhanh chóng chào ông:

- Chào thầy Mã!

Chỉ thấy thầy Mã cau mày, đi qua đi lại dạo một vòng xung quanh, cuối cùng nói bằng giọng điệu trách cứ:

- Vào đây bằng cách nào?

Cả 4 người không khỏi kinh ngạc, sao cơ? Vào đây thì có gì sai à?

Tề Lỗi đáp:

- Người bên hội học sinh mở cửa cho chúng em vào, không phải bọn họ có chìa khóa sao?

Lông mày của thầy Mã càng nhíu chặt hơn, gật đầu một cái, quay đầu đi ra bên ngoài.

Một lát sau, cô giáo Dương và cô giáo Tào đã đến, thầy Mã cũng quay trở lại.

Cùng đến với bọn họ là hai vị giáo viên dạy môn âm nhạc khác, ngoài ra còn có Chương Nam, Hiệu phó Đổng và thầy giám thị.

Phải nói trường vẫn rất coi trọng hội diễn văn nghệ mừng lễ Quốc Khánh, bọn họ đã thua trường Trung học Thực Nghiệm nhiều năm liền, thật bất ngờ khi đột nhiên trong trường xuất hiện một ban nhạc, dường như họ thấy được hy vọng chiến thắng.

Cho nên, bọn họ đều tự mình đến đây kiểm tra một chút.